Hiển thị các bài đăng có nhãn Gái đẹp 3 miền. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Gái đẹp 3 miền. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Tư, 11 tháng 5, 2011

Ngắm sơn nữ ở chợ tình

Chợ tình Khau Vai, phiên chợ tình độc đáo trên miền đá núi Hà Giang đã khép lại, nhưng khách phương xa sẽ không thể quên được ánh mắt, nụ cười của những thiếu nữ vùng cao.

< Vẻ đẹp rực rỡ, kiêu sa như đóa hoa rừng.

Truyền thuyết kể rằng, ngày xưa ở vùng Khau Vai có chàng Ba người Nùng và cô con gái út người tộc trưởng Giấy yêu nhau tha thiết. Mối tình của họ bị ngăn trở và là nguyên nhân dẫn đến mâu thuẫn giữa hai dòng tộc.

< Những cô gái này đã phải đi bộ nhiều cây số để đến chợ tình.

Không muốn hai gia đình thù hận...hai người đã gạt nước mắt, chia tay nhau nhưng hẹn kiếp sau sẽ nên chồng vợ và hàng năm cứ đúng ngày chia tay này sẽ tìm về gặp lại nhau tại núi Khau Vai... Ngày họ chia tay là ngày 27/3 âm lịch.

Những cô gái vùng cao đã sửa soạn nhiều ngày trời để đến phiên chợ tình. Họ mặc những trang phục đẹp nhất của người Mông, người Dao, người Tày, Nùng… khiến cả phiên chợ cứ rực lên như rừng hoa.
  Your Ad Here
< Lúc nào cũng bẽn lẽn trước ống kính máy ảnh.

Họ đến với chợ tình để chuyện trò sau những ngày dài quẩn quanh trên đỉnh núi mù sương, đến với chợ tình để tìm bạn tình.
< Họ mang trên mình những bộ trang phục đặc trưng của dân tộc mình.
< Nụ cười giữa phiên chợ.
< Ánh mắt nhìn xa xăm như hút hồn kẻ lãng du.
< Niềm vui về chợ.
< Những chàng trai, cô gái rúc rích bên chiếc điện thoại.
< Đến chợ tình để trò chuyện sau những ngày lên nương lên rẫy
< Nghe người tình thổi khúc khèn Mông.
< Sau đêm nay sẽ có nhiều thiếu nữ tìm được người yêu...


Và vẻ đẹp của người thiếu nữ vùng cao có gì đó e ấp như sương núi, mộc mạc như đóa ban rừng nhưng không khỏi hút hồn lữ khách bởi ánh nhìn xa xăm…

Du lịch, GO! - Theo Vietnamnet

Thứ Hai, 2 tháng 5, 2011

Vùng đất giàu truyền thuyết

Thượng Lâm (Na Hang, Tuyên Quang) là vùng đất có nhiều truyền thuyết, vùng đất sơn thủy hữu tình với nhiều danh lam thắng cảnh, di tích lịch sử, văn hóa.

Từ thị trấn Na Hang ngược lên phía bắc khoảng 30 km là đến đất Thượng Lâm. Ai mới lên lần đầu hẳn sẽ ngạc nhiên khi trước mắt là điệp trùng những ngọn núi mồ côi trên khắp cánh đồng. Nhìn kỹ một chút, có thể nhận ra nhiều ngọn núi mang hình dáng kỳ lạ, và hoàn toàn tự nhiên như: hình cô Tiên chú khách; hình Lưỡng long tranh châu; đàn rùa xuống núi; cờ lau khởi nghĩa... và trên hết là truyền thuyết 100 con chim phượng hoàng được nhà vua phái đi chọn đất đóng đô.
Chuyện kể rằng xưa kia Thượng Lâm vốn là vùng đất bằng phẳng, đồng ruộng tốt tươi, có đông người định cư làm ăn sinh sống. Vùng đất Bảo Lạc, Bảo Lâm (Cao Bằng) lại thấp trũng, nhiều sông ngòi nên cuộc sống của người dân ở đó rất cơ cực.

Bấy giờ, có chàng khổng lồ tên là Pác Tạ thương dân vùng trũng mới đi lên vùng Ðồng Văn, Mèo Vạc (Hà Giang) gánh đá về lấp bớt sông ngòi cho người dân có chỗ làm nhà ở. Chàng Pác Tạ gánh đá qua vùng Thượng Lâm làm rơi những viên đá xuống, hình thành những ngọn núi mồ côi như hiện nay.

Truyền thuyết mà người dân ở Thượng Lâm thường kể cho con cháu về sự tích 99 ngọn núi được gắn thêm màu sắc huyền thoại. Vào thời Hùng Vương, nhà vua muốn tìm đất tốt để đóng đô mới sai quan quân mang đàn chim phượng hoàng 100 con đi khắp nơi chọn đất. Ðến Thượng Lâm, đàn chim bỗng dừng lại, mỗi con đậu xuống một ngọn núi. Thấy chim bay rợp trời tìm chốn đậu, quan quân cả mừng những tưởng đã hoàn thành sứ mệnh vua ban. Không ngờ, khi các ngọn núi đã kín chỗ vẫn còn một con chim phượng bay lượn trên bầu trời. Thấy vậy, cả đàn chim lại vỗ cánh bay đi.

  Your Ad Here
Ðất Thượng Lâm dù không được thành nơi đô hội nhưng bù lại từ đó con gái nơi đây mới sinh ra đã đẹp như tranh.

Ðẹp đến độ mà con trai các vùng khác ai cũng phải cố đến Thượng Lâm một lần rồi mới về lấy vợ. Ðến làm gì, cũng chẳng có ai biết, cũng không ai hỏi. Cũng chỉ nghe kể lại có người trai đến đây, bất chợt nhìn con gái cười mà ngơ ngẩn mất cả tháng trời...

Ðến Thượng Lâm, du khách có thể tham quan du lịch lòng hồ Thủy điện Na Hang xuất phát từ bến Thượng Lâm. Nơi đây được ví như một Hạ Long trên núi với điệp trùng núi đá, nhiều hang động và một vùng lòng hồ mênh mông chứa nhiều sản vật quý như cá lăng tiến vua, cua đá mai vàng...

Và tất nhiên là cả những món ăn đặc sản mang đầy hương vị núi rừng của đồng bào dân tộc thiểu số nơi đây như măng rừng, gà đen, lợn 'cắp nách', dê núi đá...

Không chỉ có vậy, đất Thượng Lâm hiện vẫn còn có ngôi chùa Phúc Lâm được khởi dựng ở thời nhà Trần lựa chọn Phật giáo làm hệ tư tưởng chính thống. Qua nghiên cứu các di vật lịch sử hiện còn lưu giữ tại chùa, như tảng kê chân cột bằng đá xanh, mảng trang trí vật liệu kiến trúc bằng đất nung, bình đồ kiến trúc của ngôi chùa xưa, các mảnh tháp đất nung cùng hệ thống tượng thờ độc đáo... cho phép khẳng định, ngôi chùa Phúc Lâm mang phong cách kiến trúc và nghệ thuật điêu khắc từ thời Trần (thế kỷ 13 - 14) và trải qua nhiều thời kỳ tồn tại cho tới các giai đoạn sau này.

Di tích Xưởng Quân khí H52 và địa điểm sản xuất diêm tiêu (xã Năng Khả) là hai cơ sở trọng yếu khai thác và sản xuất diêm tiêu phục vụ kháng chiến chống Pháp giai đoạn từ năm 1950 đến 1954, nơi có vị trí bảo đảm bí mật, an toàn, là nơi có nguồn nguyên liệu dồi dào để sản xuất diêm tiêu thô và than củi. Xưởng Quân khí H52 do đồng chí Ngô Gia Khảm làm giám đốc, chuyên sản xuất diêm tiêu làm thuốc súng (còn gọi là thuốc đen) đã đáp ứng một phần chế tạo vũ khí như lựu đạn, mìn, thuốc phóng, dây cháy chậm, pháo hiệu phục vụ chiến trường.

Ngoài những thắng cảnh, di tích nằm trên đất Thượng Lâm, các địa phương chung quanh đây còn có nhiều địa chỉ khác mang nhiều giá trị về khảo cổ, du lịch, lịch sử như: Di tích Cơ quan Ấn loát đặc biệt Trung ương (xã Năng Khả); thắng cảnh thác Nặm Me, động Song Long, di tích hang Phia Vài (xã Khuôn Hà); di tích hang Phia Muồn (xã Sơn Phú); đền Pác Tạ (thị trấn Na Hang)...

Du ;ịch, GO! - Theo Nhandan

Thứ Bảy, 9 tháng 4, 2011

Quyến rũ đêm xuân bản Thái

Mùa xuân, khi rừng hoa ban, hoa mai, rừng đào phai nở trắng núi, duyên dáng thả mình xuống con suối trong veo là lúc các bản làng Thái ở vùng cao trở nên nhộn nhịp, rộn ràng hơn.
Tôi gặp cô gái Thái tên Lò Nương trong một chợ phiên nhỏ ở Bản Panh (Sơn La) vào một ngày giáp Tết, cách đây chừng hai, ba năm. Lò Nương có dáng vóc nhỏ nhắn, trắng trẻo, khác hẳn sự miêu tả của nhiều người về thôn nữ vùng cao. Phút ban đầu e lệ nhanh chóng qua đi, Lò Nương vui vẻ dẫn tôi đi khắp chợ phiên, mời tôi nếm thử hương vị thơm hăng hắc của món thịt trâu nướng chấm muối ớt, miếng cơm lam trong những ống tre nhỏ. Lò Nương nói chưa thạo tiếng Kinh, mà tiếng Thái thì tôi không hiểu.

Chất giọng lơ lớ Việt- Thái của cô đôi lúc khiến tôi thấy buồn cười, nhưng rồi cũng quen. Một lúc sau, nhân vật thứ ba xuất hiện, chàng trai Thái Tống Văn Pang-bạn của Lò Nương tình nguyện cùng chúng tôi du ngoạn chợ xuân ở bản Panh. Hình như Lò Nương và Tống Văn Pang là đôi bạn tình của nhau, cứ nhìn đôi mắt họ thì biết, tình tứ lắm.

Pang kể tôi nghe, chuyện tình yêu của trai gái Thái rất tự do và đầy chất thơ. Đêm khuya, chàng trai đến một bản Thái, nơi có cô gái mà chàng ưng ý. Chó trong bản sủa rộ lên, nhưng không ai lấy làm lạ, bởi đó là bọn "in xáo"- tiếng Việt là "chơi gái", nhưng không có ý xấu như cách nói của người Việt. Chàng trai đứng dưới sàn, đoán chỗ cô gái ngủ và khẽ gọi. Cô gái tỉnh dậy, thì thào hỏi chuyện, nếu ưng sẽ khẽ dậy mở cửa để gặp chàng. Trai Thái chưa vợ có thể đi chọc sàn tuỳ ý, không phải xin phép bố mẹ và có thể đi đến sáng bạch mới về mà không bị trách mắng... Kể đến đây, cậu trai Pang mặt đỏ, liếc nhìn Lò Nương, không biết cậu đã "chọc sàn" nhà Lò Nương chưa?

Xóm núi bản Panh về chiều, tiếng chày giã gạo vang lên rộn rã, thung xa đã dâng lên màu khói lãng đãng của sương chiều. Những người khách lữ hành vội vã băng qua mấy chặng đường núi quanh co và vắng lặng, chợt vẳng bên tai nhịp chày rộn rã giữa trùng điệp cây lá của núi rừng. Bất chợt, tôi thấy trong lòng sự bâng khuâng khó tả, thoáng chút ngây ngất bởi men rượu cần vừa uống khi nãy ở chợ phiên. Pang và Nương hào hứng đưa tôi về nơi ở của họ. Trước mặt tôi hiện lên dáng vẻ cổ kính nhưng đầy lãng mạn của ngôi nhà sàn Thái, ngôi nhà dài, có nhiều gian, tuy không mới nhưng rất thoáng mát và sạch sẽ, không thấy mùi hôi của trâu bò từ gầm sàn như ở nhiều nơi khác. Góc gian đầu nhà sàn là nơi thờ cúng tổ tiên. Các gian tiếp theo dành cho ông bà, cha mẹ, con cái và tối thiểu trong mỗi nhà sàn phải có hai cái bếp.

Gia đình Lò Nương mời tôi và mấy người khách qua đường cùng dùng bữa. Thật may, Lò Nương cho biết, sau bữa tối, chúng tôi được thưởng thức đêm sinh hoạt văn hóa nhà sàn- một phong tục mà dân bản Panh thường tổ chức mỗi khi có khách đến thăm. Bữa tối thật ấm cúng. Thức ăn bày trên dãy bàn tre cao chừng 30 phân kế tiếp nhau. Khách và chủ cùng quây quần quanh bàn với những món ăn quen thuộc của đồng bào Thái: thịt băm nướng, cá nướng, canh bon, cơm lam nướng trong ống nứa thơm mùi nếp mới, cả cơm nếp được đựng trong cóm khẩu. Người cậu của Lò Nương, tên Quàng Văn Mạch tíu tít mời rượu, thứ rượu cất bằng gạo nương thơm sánh. Rượu nồng, lời mời khéo và hay như lời hát, vừa chân thành vừa lịch lãm khiến khách dù không uống được rượu cũng khó chối từ. Người Thái có tục khi uống rượu thường rót vài giọt xuống sàn mời thổ công. Tiếng vỗ tay, reo hò khích lệ khiến bữa ăn càng lúc càng vui, chén rượu càng uống càng nồng.

Trời tối, đêm văn hóa bắt đầu. Bà con trong bản kéo đến ngày một đông. Theo tay Lò Nương và Pang chỉ, có rất nhiều trai gái ở các bản Me, bản Lầu, bản Cá, bản Bó... - cách đó không xa cùng đến dự hội. Lực lượng văn nghệ nòng cốt là các cô gái trong đội xoè.

Họ duyên dáng trong trang phục Thái đen, áo tay bồng, sắc màu rực rỡ trắng, hồng, xanh, lóng lánh hàng cúc bạc. Dễ dàng nhận ra trong số họ những phụ nữ đã có chồng hoặc những cô gái còn độc thân, bởi tục của người Thái đã quy định, gái có chồng thường búi tóc ngược đánh cao trên đỉnh đầu, gái chưa chồng tóc búi trễ sau gáy. Say mê và đắm đuối, đám gái Thái đã hút hồn những lữ khách phương xa bằng các điệu múa trữ tình: inh lả ơi, múa đẩy thuyền, hái rau, múa khăn, múa chai, múa nón... Người dân bản Panh nói, các điệu múa này phần lớn được người Thái cách điệu từ những động tác lao động thường ngày.

Dứt mấy bài múa, Lò Nương tách đám bạn, chạy ra phía tôi và Pang, cả hai đang hớn hở vỗ tay. Họ kể, các tiết mục này đều là "cây nhà lá vườn" của dân bản Panh trong đêm sinh hoạt văn hóa nhà sàn, mỗi khi có khách xa đến bản. Xen giữa cuộc vui là những giây phút giao lưu, trò chuyện, tâm tình bên hũ rượu cần, sự gần gũi thân tình giữa chủ và khách mỗi lúc một thắm đượm.

Tan hội, dân bản tản về những nếp nhà sàn, tôi được gia đình Lò Nương mời ở lại, chăn gối dành riêng cho khách được mang ra. Lò Nương gợi ý, rủ tôi đừng vội nghỉ mà hãy cùng cô tâm tình. Lò Nương đem khoe tôi bộ phục sức của phụ nữ Thái, đáng chú ý nhất là chiếc khăn Piêu đội đầu. Piêu thể hiện tài năng, nét duyên dáng vừa phô phang, vừa e ấp, với sự sắp xếp tài tình của các hoạ tiết và sắc màu rực rỡ. Từng vùng có khăn Piêu đặc trưng khác nhau. Mảng thêu hai đầu Piêu rộng lớn hoặc cô đọng, dày đặc hoặc thông thoáng, rực rỡ hoặc dịu nhẹ, kỹ lưỡng hoặc khơi gợi. Áo váy của phụ nữ Thái cũng góp phần tôn thêm vẻ đẹp của họ, vừa mộc mạc hoang sơ, lại vừa tinh tế.

Phụ nữ Thái trắng càng duyên hơn bởi chiếc nón đội đầu. Nét đẹp khiến khó ai có thể bỏ qua, nhất là các chàng trai phương xa khi được chiêm ngưỡng họ trong những đám hội, trong các điệu múa xoè, nhảy sạp hoặc một đêm Han khuống. Han khuống là một cách giao tiếp của nam nữ thanh niên Thái với mục đích giao duyên, kiểu như hát quan họ của các liền anh liền chị vùng Kinh Bắc vậy. Trong bản, người ta dựng lên một cái sàn không mái, lên sàn bằng một chiếc thang.

Ban đêm, trên sàn đốt lửa, những cô gái Thái ngồi quay sợi, thêu thùa. Chàng trai muốn lên sàn phải hát, hát hay và lịch sự thì cái thang mới được các cô gái thả xuống để mời lên. Han khuống không những là dịp để nhiều đôi trai gái Thái thành vợ thành chồng mà còn để lại trong nhiều người những kỷ niệm êm đềm, dù chẳng bén duyên nhau. Tôi đã dần thiếp đi trong tiếng kể chuyện mê hoặc của Lò Nương…

Đã mấy năm rồi, bản Panh bây giờ có khác? Cô bạn gái Lò Nương không biết đã kết tóc xe duyên cùng chàng trai Tống Văn Pang? Tiết trời xuân cứ gợi nhớ khiến tôi luôn tự hỏi mình như vậy. Bản Panh trong lòng tôi ở không xa, chỉ ước mùa xuân này lại được lên trên đó.

Theo webdulich.com

Thứ Tư, 30 tháng 3, 2011

Bên dòng suối Nậm Pàn

Đến với những Bản người Thái ở Sơn La, dọc theo con suối Nậm Pàn, lọt giữa thiên nhiên Tây Bắc hùng vĩ. Trời cuối thu se lạnh, nắng vàng rực rỡ, vàng thêm những thảm lúa bậc thang nép mình trải dài dưới chân thung lũng, nghe tiếng suối róc rách ngàn đời không nghỉ…

< Trên đường vào bản.

Không khí trong lành. Sáng xuân, trưa hè, chiều thu, đêm lạnh. Con người Tây Bắc hồn hậu, gần gũi thiên nhiên. Những thiếu nữ xinh đẹp giấu mình trong chiếc Áo Kóm, tình tứ ngồi bên cửa gửi lòng mình vào sợi chỉ hồng, thêu lên những chiếc khăn Piêu đẹp như bài hát.

Trước nhà không xa, dưới suối, những phụ nữ buông lơi Tằng Cẩu, tắm mình đùa giỡn trong dòng nước mát, tiếng cười trong vắt ngân vang giữa núi ngàn trùng điệp. Lũ trẻ thả trâu đốt lửa dưới trời chiều bảng lảng. Cảnh đẹp như mơ…

< Chuẩn bị bữa cơm gia đình.
< Gội tóc bằng nước gạo ngâm chua (phong tục của người Thái - Tây Bắc).

Dấu chân không khỏi vấn vương khi bước lên chín bậc cầu thang, ngồi trên nhà sàn, uống rượu bản của người Thái với cá suối nướng than củi, ăn cơm nếp nương đồ đựng trong Kóm Khẩu đón nhận những ánh mắt và nụ cười thân thiện…
< Dáng núi...

Huyện Mường La là huyện miền núi của Sơn La, cách Thành phố Sơn La 41 km về phía Đông Bắc. Huyện Mường La nằm ở độ cao trung bình từ 500- 700m so với mặt nước biển, phía Đông và phía Đông Bắc của huyện là những dãy núi cao, địa hình thấp dần về phía Nam và dọc theo 2 bờ sông Đà.

Trên địa bàn có sông Đà và 5 con suối lớn là suối Nậm Mu, Nậm Chiến, Nậm Trai, Nậm Pàn, Nậm Pia chảy qua.

Theo báo ảnh Đất Mũi

Thứ Sáu, 18 tháng 3, 2011

Về thăm miền gái đẹp Văn Luông

Hiếm vùng đất nào có nhiều cô gái xinh đẹp như ở Văn Luông (Tân Sơn, Phú Thọ). Sự "ân sủng" của tạo hóa  ấy được người già trên vùng đất này đúc kết rằng: "Nhất Luông, nhì Cốc, tam Hiền". Nghe xong câu hát chúng tôi lần về với xứ sở của mỹ nữ.

Từ vẻ đẹp hoang sơ  của núi rừng...

Hôm chúng tôi đến Văn Luông (Tân Sơn, Phú Thọ) đúng vào dịp các cô gái trong bản đang tập văn nghệ để chào đón năm mới. Thấy chúng tôi ngỡ ngàng trước vẻ đẹp của các cô gái, bởi các cô gái mang nét hồn nhiên, tươi sáng, anh Tân Khải Hồng phó chủ tịch UBND xã Văn Luông bảo:

"Đấy là hôm nay một số cháu bận đi học không về kịp nên chưa đủ đội đấy, nhiều cô còn xinh đẹp hơn nhiều. Vẻ đẹp của các cô gái nơi đây khiến nhiều chàng trai dưới xuôi lên nếu không ở lại làm rể thì cũng phải về thưa với bố mẹ mang lễ vật lên tận nhà cô gái mà cầu hôn".

Mở cuốn sổ hộ  khẩu của các gia đình trong xã, anh Hồng lật giở mấy trang sổ mà vẫn chưa hết số các cô  đã tách khẩu về nhà chồng ở tỉnh khác. Anh Hồng cho biết, theo số liệu thống kê chưa đầy đủ có hàng trăm cô gái đã chuyển khẩu đi nơi khác, nhiều cô gái đã lấy chồng ở Hà Nội. Các chàng trai lên xứ sở này có người thì lên mua chè, có người thì đi chơi nhà anh em họ hàng... họ tình cờ gặp gỡ, rồi nên duyên vợ chồng. Văn Luông xưa nay nổi tiếng mệnh danh là miền hoa khôi, nét đẹp của người phụ nữ ở đây không chỉ là vẻ bên ngoài mà đó còn là sự nết na thùy mị. Tinh khôi như đóa hoa lan rừng chớm nở. Vẻ đẹp thể hiện trong cách ứng xử giao tiếp với mọi người.

... đến bí quyết của xinh đẹp

Cụ Hà Ngọc Lan năm nay gần 80 tuổi. Cụ đã gắn bó cuộc đời mình với dân bản, 40 năm làm cán bộ xã, hơn 10 năm làm chủ tịch xã Văn Luông. Cụ được mọi người trong bản ví như là pho sử sống của cả Chiềng Luông.

Cụ Lan cho hay: Ở Chiềng Luông từ xưa nay nổi tiếng là nơi có nhiều cô gái xinh đẹp. Thời trai trẻ cụ Lan nức tiếng cả Chiềng bởi cụ thổi sáo hay, hát giỏi nên được nhiều cô gái xinh đẹp say như điếu đổ. Xưa kia các cụ bảo mỗi năm phải lấy một cô gái xinh đẹp trong bản để đi cung tiến những thổ ty (chủ đất, địa chủ). Mọi người trong bản vẫn truyền tai nhau về câu chuyện của hai mẹ con có nhan sắc diễm lệ, quan về tuyển không biết chọn ai đành chọn cả hai.

Vì sao các cô gái nơi đây lại xinh đẹp đến vậy? Đồn rằng, từ xa xưa đến nay người Chiềng Luông đã lấy những cây cỏ có sẵn trên rừng núi để làm món ăn. Người phụ nữ sau khi sinh con phải hơ lửa, để cho lớp da cũ được bong ra, lớp da đó sẽ trắng trẻo xinh đẹp hơn. Theo cụ Lan thì đó là luật bất thành văn. Cùng với đó người Chiềng Luông còn lấy cây rau rừng và lá Mận Ma ở trên đồi về nấu lên tắm. Cơ thể sẽ được khoẻ mạnh, da dẻ sẽ hồng hào.

"Nơi đây có vị  trí làm ăn thuận tiện, khí hậu mát mẻ, sảng khoái nên đất này nhiều người đến đây khai hoang. Người con gái Mường tính nết dịu dàng, nói chuyện mềm dẻo. Dòng sông Bứa chảy qua Chiềng Luông có một thứ rêu đá mà người phụ nữ từ lúc trưởng thành tới sinh nở ăn vào cơ thể sẽ săn chắc, nước da sẽ trắng hồng. Người ta đồn đại rằng đó là kỳ dược cho người con gái nơi đây"- Cụ Lan lý giải về vẻ xinh đẹp của người con gái xứ này.

Theo Bee.net

Thứ Sáu, 4 tháng 3, 2011

Con gái đi phượt!

"Cho dù phải vượt qua chặng đường dài gấp 2-3 lần thì cũng phải cố để 1 lần trong đời thấy cảnh hoàng hôn hùng vĩ đến thế. Nếu cả đời đi du lịch trên ô tô, lên là ngủ hoặc nói chuyện vật vờ thì chẳng bao giờ thấy được những điều tuyệt vời của thế giới và cuộc sống".

Ý kiến của bạn Hương Trà cũng có thể coi là lý do chung khiến các "nữ phượt gia" quyết định lên đường.

Hương Trà (quận Đồng Đa, Hà Nội): Người dân các địa phương rất thương con gái đi phượt
Đó là chuyến đi phượt vùng Tây Nam Bộ. Ăn trưa xong, hai xế nam đã thấm mệt vì trời nắng nóng, lại tù mù về đường xá nên khá nản, thế là hai chị em gái nhảy lên làm "xế".

Đường quốc lộ phẳng lỳ, đẹp như đường Pháp Vân Cầu Giẽ, cứ thế vít ga tới 80-90km/h. Nắng nóng tiêu tan, gió mát thêm vị mằn mặn của nước biển, thấy chỗ nào đẹp thì dừng lại chụp ảnh.

Đến 5h chiều đến được Mũi Nai, đúng lúc mặt trời lặn, được ngắm mặt trời lặn đẹp kinh hoàng.
Cả đoàn bảo nhau, cho dù phải vượt qua chặng đường dài gấp 2-3 lần thì cũng phải cố để 1 lần trong đời thấy cảnh hoàng hôn hùng vĩ đến thế. Nếu cả đời đi du lịch trên ô tô, lên là ngủ hoặc nói chuyện vật vờ thì chả bao giờ thấy được những điều tuyệt vời của thế giới và cuộc sống.
Đi phượt nên chúng tôi cũng có thể xin vào ngủ ở nhà dân, trải nghiệm cuộc sống của họ. Đến Sóc Trăng, chúng tôi vào tận nhà xem họ làm bánh tráng, xem cách họ đi lễ chùa Chăm, khác lắm. Có lần đang đi trên đường, thấy một ghe chở hoa quả, cả nhóm đều rất thích liền gửi xe máy để xin đi nhờ ghe của họ.

Người dân ở các địa phương rất hiếu khách. Đặc biệt, khi thấy trong đoàn có các bạn con gái, vất vả lặn lội đi tìm hiểu quê hương, cuộc sống của họ nên họ thường giúp đỡ rất nhiệt tình.

Bích Liên (Đại học Luật Hà Nội): Phượt thì... không thể bỏ cuộc

Tối thứ ba trong hành trình chinh phục Fanxipang, mệt mỏi rã rời, chân tê và đau kinh khủng, sáng dậy vẫn tiếp tục leo núi. Gần lên tới đỉnh, tôi cảm giác như không thở được nữa, muốn bỏ cuộc, đầu óc chỉ lan man với ý nghĩ hay mình nằm dài ở chỗ này, đợi mọi người xuống thì về. Ngẩng đầu dậy thấy hoa đỗ quyên đỏ mọc um tùm và cả cây hoa gì đó màu vàng rực rỡ đang khoe sắc giữa nắng buổi sớm chói chang. Không thể bỏ cuộc được nên tôi lại tiếp tục leo.

Đến tới nơi, một cảm xúc vỡ òa, quá đẹp. Nhìn từ trên cao bao quát được tất cả những ngọn núi trùng trùng điệp điệp mà tôi đã đi qua. Không thể tin nổi rằng chính mình đã vượt qua được tất cả những dãy núi đó.
Thanh Loan (ĐH Kinh tế Quốc dân Hà Nội): Nhưng không nên tham gia vào các nhóm chưa quen

Đi du lịch bụi học được rất nhiều thứ, cách lên lịch trình sao cho hợp lý, tài chính thế nào, sắp xếp công việc cho mọi người ra sao, gặp trở ngại thì cùng nhau giải quyết thế nào...

Như chuyến đi Lào của chúng tôi vừa rồi, xe đang đi bon bon thì gặp lở núi. Trong khi xe phải dừng lại chờ san chỗ núi lở, chúng tôi quyết định đi bộ ra đường cái để bắt xe khác.

Đi bộ 12km cùng với một nhóm Tây balo, đi trên đường mà cứ như đi trong rừng già, rất nguyên sơ. Vượt qua được 3 chỗ núi lở thì bắt được một chiếc xe tuk tuk để đi. Chỉ có đi du lịch bụi như thế mới phải vắt óc tìm ra cách vượt qua sự khó khăn, cảm thấy vui với những quyết định của chính mình.

Bố mẹ cũng biết tôi đi du lịch bụi như thế, cũng không muốn cho đi đâu, dọa có thổ phỉ, rồi bắt cóc này nọ. Nhưng vì tôi thích quá nên bố mẹ đành chịu, không cấm được.

Theo tôi, nếu đi phượt mà tham gia vào những nhóm lung tung, chỉ quen biết sơ sơ, đối với con gái là rất nguy hiểm. Cả nam cả nữ đi xe máy cùng nhau mấy ngày liền, khi đi thường tách tốp bé, đến cuối mới tập trung lại, nếu không quen biết nhau từ trước thì không an toàn tý nào.

Phan Mai Linh (Hà Nội): Đi một mình để chỉ có ta với ta

Tôi đi du lịch không phải để nghỉ ngơi. Bao giờ lịch trình của tôi cũng kín mít với mục tiêu đi được càng nhiều nơi càng tốt. Không ít lần tôi đi du lịch một mình.

Có nhiều người cũng thắc mắc với tôi về chuyện tại sao lại đi du lịch một mình. Đôi khi đi để  được một mình đứng trước biển lớn, gào thét ầm ĩ mà không phải lo người khác phàn nàn, để được đứng trên núi cao, nhìn xuống không gian rộng bao la bát ngát giữa lúc gió thổi mạnh làm rối tung mái tóc của mình. Cái cảm giác trên đời chỉ có ta với ta rất khó diễn tả.

Theo Bee.net

Thứ Tư, 26 tháng 1, 2011

Tục tắm tiên của người vùng cao

Đến Tây Bắc, bên con sông Nậm Nhé, ta có thể nhận ra bản Thái qua những đặc điểm như cọn nước, cối nước, những điệu múa xoè liên tu bất tận và cả những mó nước yên bình kín đáo, nơi những cô gái dân tộc Thái thả mình vào dòng nước thiên nhiên mát lạnh.

Thật khó tưởng tượng nổi khi trên các khe nước, suối nguồn của Mường Pồn, Mường Lay, Mường Tè, thị xã Lai Châu mất đi bóng dáng của con gái Thái đi "tắc nặm" (vác nước), "pây áp nậm" (đi tắm suối)? Nếu thế thì khác gì núi rừng Tây Bắc không còn hoa ban. Người Thái rất coi trọng những nguồn nước xung quanh họ và coi đó như một sản vật linh thiêng mà thần linh ban tặng. Những nét sinh hoạt của người Thái đều gắn liền với dòng nước từ giã gạo, ăn uống, giết mổ và cả việc tắm táp.
Con gái Thái rất kín đáo nhưng giỏi giang, nếu bạn lên Lai Châu sẽ gặp không ít các cô gái Thái lái máy cày làm đất trên cánh đồng Mường Thanh, hướng dẫn thăm hầm Ðờ Cát và giao dịch đổi ngoại tệ cho du khách ở sân bay Ðiện Biên Phủ.

Một hình ảnh rất ấn tượng khác đôi khi gặp là các cô gái Thái mặc đẹp đi lao động và vai trần, váy cạp lửng bầu vú khi về nhà. Dù đi xúc cá hay vác xẻng vạt bờ ruộng thì lúc về nhìn họ vẫn sạch sẽ tinh tươm, duyên dáng bởi suối mát đã đem lại sảng khoái và tôn lên vẻ đẹp của họ sau một buổi lao động.

Ðầu mỗi bản Mường ven lối mòn đều có ống bương dẫn nước từ khe suối và mỗi con suối đều có bến tắm riêng dành cho phụ nữ - không che chắn, nhưng có lẽ đã thành lệ: không có người đàn ông nào dám bước vào thế giới riêng dành cho phụ nữ. Trước đây lúc đi tắm, con gái Thái thường vác theo ống bương nước lá thơm để tráng người - bây giờ đã được thay thế bằng xà phòng thơm. Gái đẹp 3 miền

Vào chiều tà nóng nực dọc suối Nậm Lay - con suối từ Mường Tùng chảy dọc Mường Lay và thị xã Lai Châu thường hay gặp cô gái váy cuốn đội đỉnh đầu tắm tiên phơi mình trên dòng suối mát. Nếu bạn "vô tình" phải lội qua gần chỗ tắm, họ sẽ thả váy xuống dần theo mực nước - cạp váy lửng lên bờ.

Thật là tài tình, ngay từ những bước đầu tiên lội xuống dòng nước suối trong vắt, chiếc váy xoè dần được nâng lên theo nhịp chân bước. Nước dâng lên đến đâu, chiếc váy được vén dần lên đến đó cho đến khi toàn bộ cơ thể đều được dòng suối nhẹ nhàng bao bọc lấy thì váy áo sẽ nằm trên đỉnh đầu.
Dòng nước trong vắt chảy nhẹ nhàng chỉ vừa đủ để khiến mặt suối lăn tăn gợn sóng như muốn ngăn những ánh mắt tò mò của những chàng trai bản vô tình đi ngang.
Có khi các cô gái có thể vừa tắm vừa trò chuyện với những người trai bản bơi lội trong mó nước gần đó mà không hề e sợ phơi lộ những bí mật tạo hóa ban tặng. Đến khi tắm xong, váy áo rất hiếm khi bị ướt mà cơ thể thì đã được tắm táp thoả thích trong dòng nước mát. Váy áo lại được thả dần xuống theo bước chân cô gái Thái lên và tới gần bờ thì trang phục đã gần như chu chỉnh hoàn toàn, váy được khéo léo cuốn lên ngang ngực.

Lúc này mái tóc mới được quan tâm đến, cô gái cúi gập người bên suối mà rũ tóc, quay tóc trong làn nước trong lành tinh khiết như pha lê. Sau này, khi làn sóng ăn mặc hiện đại tràn đến những thôn bản người Thái, họ vẫn giữ thói quen nguyên cả người xuống tắm chứ không một tòa thiên nhiên như những dân tộc khác quanh miền Tây Bắc.

Tắm tiên ở Tây bắc có lẽ là một nghệ thuật mà người con gái dân tộc Thái được học ngay từ khi bắt đầu biết khép nép thẹn thùng. Vẻ đẹp chân chất, trong sáng đến mức thánh thiện của các cô gái Thái đã trở thành nguồn đề tài và cảm hứng vô tận cũng như làm nên sức sống cho bao tác phẩm thơ, ca, nhạc, họa…

Nhiều áng văn thơ, ca khúc như: Tiễn dặn người yêu - (trường ca dân tộc Thái), Nhớ vợ, Em tắm, đều lấy bối cảnh sông suối để ca ngợi vẻ đẹp của người con gái Thái. Bài thơ Em tắm của Bạc Văn Ùi, dân tộc Thái, được bình chọn là một trong 100 bài thơ hay nhất của thế kỷ hai mươi:
Sao anh lại rình
Trộm xem em tắm
Da của em ngần trắng
Da của mẹ, của cha
Tay của em lấm lem
Tay của than của bụi
Tay của rừng của núi
Tay của đất của nương
Em tắm xong lại sạch
Vẫn ngát thơm hoa rừng
Da của em trắng ngần
Là của anh tất cả
Không phải người xa lạ
Việc gì mà trộm xem
Em tắm suối giữa mường
Tắm trong mối yêu thương
Có anh đang đứng giữ
Chớ để Tây đến mường

Ở một nơi khác: người Thái ở Tú Lệ (Yên Bái) ngày nay vẫn giữ nét sinh hoạt truyền thống tắm hồn nhiên bên dòng suối Tú Lệ và trở thành những nàng tiên giữa trời đất.

Lữ khách tới đây cũng có thể cùng tắm, các chàng trai cũng được phép tắm chung, được hòa mình vui đùa giữa thiên nhiên, nghỉ ngơi hay thư giãn. Tuy nhiên tuyệt đối phải giữ khoảng cách và không được có những hành vi xấu, nếu không sẽ bị trai bản và chính quyền trừng phạt.

Không chỉ ở Tây Bắc mà ở nhiều vùng cao khác, cả ở Tây nguyên: phụ nữ vẫn khỏa trần tắm suối sau buổi lao động cực nhọc trên rẫy. Ở nhiều nơi vào buổi chiều tà, hàng chục sơn nữ bỏ công cụ lao động trên những tảng đá lớn rồi hồn nhiên trút xiêm y như chốn không người. Các sơn nữ phơi làn da trắng ngần ngồi trên tảng đá, khua chân dưới nước, nói cười rổn rảng, khiến cảnh đại ngàn âm u trở nên đẹp như một câu chuyện cổ tích, đó thực là một bức họa thiên nhiên tuyệt tác. Nhìn từ xa mọi thứ đều mờ ảo trước mắt, chỉ có làn da của các sơn nữ là nổi bật giữa cảnh hoang sơ chập choạng trong bóng chiều tà... khiến dòng suối già nua, trầm mặc cũng trở nên lung linh, huyền ảo. Nếu tình cờ xuất hiện người lạ, các sơn nữ vơ vội quần áo mặc ngay dưới nước hoặc núp sau những tảng đá.

< Sự soi mói của những người thành thị...

Văn minh ngày nay đã vào tận những bản làng xa xôi hẻo lánh cộng với những ánh mắt tò mò của người miền xuôi khiến nhiều phong tục, tập quán của đồng bào mất đi, trong đó, tục tắm suối cũng mai một rất nhanh.



Mà cũng phải: người miền xuôi tò mò, trố mắt nhìn đăm đăm rồi chụp ảnh phổ biến trong cộng đồng kèm với những dòng bàn tán không mấy hay ho.

Chính cái sự quá đà này đã khiến người vùng cao ngày nay kín đáo hơn, tránh né hơn khi tắm tiên. Giờ đây, tìm được một con suối, nơi mà các thiếu nữ khỏa tấm thân ngọc ngà trong làn nước trong mát hiếm dần.
Có lẽ tắm suối đã góp phần làm nên bản sắc văn hóa dân tộc cần bảo tồn. Suy cho cùng thì loại trừ suy nghĩ dung tục, có lẽ “tắm tiên” là phương pháp tốt nhất để con người hòa mình với thiên nhiên một cách trọn vẹn nhất, ai tắm mà không phải khỏa thân?

Ở thành phố: người đông đúc, nhà san sát nhau nên trong một cắn hộ có đầy đủ các tiện nghi từ nhà vệ sinh, nhà bếp đến nhà tắm... thì giữa chốn rừng núi bao la ít người: nhà tắm là một con suối trong vắt chảy từ đỉnh cao khác gì một phòng tắm đầy đủ tiện nghi giữa thiên nhiên hoang sơ hùng vĩ?

< Tắm tiên không chỉ ở Tây bắc mà vẫn vòn ở Nghĩa Lộ, Tú Lệ...

Nếu trân trọng phong tục cổ truyền, nếu biết nhìn sự việc dưới ánh mắt nghệ thuật, biết chiêm ngưỡng vẻ đẹp của suối nguồn Tây Bắc, Tây nguyên trong một chiều các cô sơn nữ tắm tiên thì bạn sẽ thấy lòng mình trong sáng, thanh cao hơn như được hòa mình cùng đất trời và người của vùng cao huyền thoại.

Du lịch, GO! tổng hợp

Huyền thoại tắm tiên... (Phần 1)
Huyền thoại tắm tiên... (phần 2)
Hành trình đi tìm sơn nữ tắm tiên
Sơn nữ tắm tiên giữa đại ngàn: quá khứ đã xa?