Hiển thị các bài đăng có nhãn Định nghĩa từ phượt. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Định nghĩa từ phượt. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Tư, 18 tháng 5, 2011

Khám phá con đường lạ vệ tinh mách bảo

Du lịch, GO! - Thật ra thì cũng không hẳn là "lạ" vì nó đã được làm, được mở hằng bao năm trước đó, chỉ có điều là chúng ta thường hay chạy phon phon trên các tuyến QL chính mà quên bén đi có những cung đường vắng lặng, vòng vo.... và đẹp tuyệt vời trên mọi miền đất nước.
Theo Dũng này thì để tạo cho mình một cung đường phượt thiệt đã: bạn hãy cho một đích đến cuối cùng. Kế tiếp là bạn vào Google map hay Wikimapia (nếu bạn xài máy tính, laptop) - hay cài phần mềm Google map, Map (nếu bạn xài laptop, máy tính bảng, ĐTDĐ...) rồi mở ra điều nghiên trước con đường sẽ đi và ghi chép lại.

Tất cả những chuyến đi của mình đều bắt đầu qua bước này. Hãy ví dụ như chuyến đi Bình tiên: Nếu không xem trước bản đồ vệ tinh thì làm sao biết được Bình Tiên - Bình Lập có bao nhiêu bãi biển - thậm chí những con đường mòn trong khu vực Núi Chúa còn lồ lộ ra nữa kia. Hay ví dụ khác như chuyến đi bằng đường ven biển từ Cà Ná về TP HCM...

Không xem trước thì làm sao mình dừng chân đúng lúc ở bãi đá đẹp Cà Ná lúc bình minh? Không điều nghiên trước thì làm sao biết được cung đường gian khổ nhưng tuyệt vời chạy theo biển ở Hòa Thắng, làm sao biết nhờ tuyến Cát Lái mà mình giảm được gần 40km đường xa, rút ngắn sự hiểm nguy trên QL51 đang sửa chữa dở dang...
Bạn hãy thử nghiệm một lần, chúc bạn có những cung đường du phượt, du lịch bụi thật tuyệt vời.................

Hãy thử lái xe đi du lịch theo những 'con đường lạ' do phần mềm chỉ đường từ vệ tinh hướng dẫn, bạn sẽ có rất nhiều trải nghiệm thú vị.
  Your Ad Here
Mặc sức khám phá

Nhân dịp nghỉ lễ dài, gia đình anh Hưng, chị Diệu ngụ tại quận 7, TP.HCM quyết định sẽ lái xe đưa cậu con trai 4 tuổi tên Tuấn đi du lịch Nha Trang. Những lần du lịch Nha Trang trước gia đình anh Hưng đi bằng tàu hỏa hoặc xe khách chất lượng cao chứ chưa tự lái xe bao giờ vì quãng đường khá xa đến tận gần 500 km. Lần này anh Hưng không đi theo con đường thông thường mà thử sử dụng phần mềm dẫn đường định vị toàn cầu để khám phá những cung đường mới, lạ.

Sau khi quyết định xong, chị Diệu chạy ra siêu thị mua mấy món đồ cần thiết phục vụ cho chuyến đi xa như sữa, bánh, giấy ăn, nước…và trở về thu xếp quần áo. Anh chị dự tính sẽ khởi hành vào 21h cho mát mẻ. Trước khi đi chị Diệu không quên pha hai ly trà nóng thật đặc, đựng vào hai chiếc ly giữ nhiệt mang theo uống cho khỏi buồn ngủ. Bé Tuấn tung tăng ôm chiếc chăn mỏng và chú gấu nhỏ, háo hức leo ra băng ghế sau chờ đợi.

Theo chỉ dẫn từ phần mềm định vị, chiếc xe hơi 5 chỗ của gia đình anh Hưng chạy qua cầu Phú Mỹ, băng qua quận 2 ra xa lộ Hà Nội. Tới ngã tư Vũng Tàu, chiếc xe rẽ vào quốc lộ 51 chạy thẳng và quẹo sang tỉnh lộ 769. Tiếp đến, chiếc xe chạy qua khu du lịch Tà Cú, hướng tới mũi Kê Gà, chạy cập đường bờ biển. Khi xe chạy tới mũi Kê Gà trời đã rất khuya, nhìn ra băng ghế sau chị Diệu mỉm cười thấy cậu ấm đã thôi bi bô nói chuyện mà tự đắp chăn, gối đầu lên con thú nhồi bông ngủ tự lúc nào.

Anh Hưng tắt máy lạnh, mở hé cửa sổ, cho xe chạy từ từ để thưởng thức gió biển lúc về đêm. Con đường bờ biển rải nhựa vắng tanh không một bóng người, trở nên đẹp lạ thường dưới ánh trăng.
Không cầm lòng được trước 'cám dỗ' của thiên nhiên, chị Diệu nói chồng đậu xe lại. Khung cảnh thơ mộng, chỉ có tiếng sóng vỗ ì ầm và gió thổi làm hàng dương hai bên đường kêu xào xạc. Giữa không gian đó, con người ta cảm giác như thoát khỏi những bon chen của cuộc sống và thực sự làm chủ bản thân.

Hành trình lại tiếp tục, chiếc xe hơi bon bon ra đến Thành phố Phan Thiết. Lúc này thấy thấm mệt, anh Hưng đổi tay lái cho vợ, hai vợ chồng vừa uống ly trà nóng, vừa trò chuyện. Trời đột ngột chuyển mưa, không khí đêm trở nên lành lạnh, cả gia đình quây quần ấm cúng trong chiếc xe hơi làm anh Hưng, chị Diệu thấy phút giây bên nhau thật quý giá.

Cứ chạy được một quãng, anh Hưng lại nhìn vào chấm đỏ di động trên màn hình điện thoại để xem xe có đi đúng lộ trình chưa. Đôi khi mải nói chuyện, đi nhầm đường, hai anh chị phải băng qua đường làng hoặc quay lại cả quãng. Khi đến Thành phố Nha Trang, tỉnh Khánh Hòa thì kim đồng hồ chỉ 6h sáng. Anh Hưng tấp chiếc xe vào một quán phở trên đường, đánh thức con trai dậy, cả gia đình cùng ăn sáng rồi đi tìm khách sạn.

Dám chơi dám chịu

Chị Diệu cho biết, khoái nhất là khi đi theo sự chỉ dẫn của phần mềm định vị toàn cầu đến Dốc Lết, một địa điểm du lịch cách Nha Trang vài chục km. “Lộ trình do phần mềm chỉ đường dẫn gia đình tôi đi đường núi, vòng qua nhà máy Vinashin, băng ngang một chiếc cầu treo bằng sắt. Lúc xe chạy qua tôi thấy chiếc cầu run lên bần bật, sàn cầu là những song sắt khiến ta nhìn thấy cả nước ở dưới sông. Sang tới bên kia tôi mới yên tâm vì chỉ sợ chiếc cầu không đủ chắc chắn” – chị Diệu kể.

Đi chơi theo kiểu dã ngoại thám hiểm này làm gia đình chị Diệu rất hứng thú. Đặc biệt, đường đi toàn xuyên qua khu dân cư nên rất vắng và ít xe. Tuy nhiên, không phải lúc nào chuyến đi cũng thuận buồm xuôi gió.
Anh Hưng cho biết đôi lúc bị dẫn vào đường làng, trên đường có vật cản, xe hơi không thể qua được. Trước tình thế như vậy, anh Hưng phải xem bản đồ có đường thay thế không, trường hợp xấu nhất thì phải quay lại.

Từng đi dã ngoại bằng phần mềm chỉ đường định vị toàn cầu, anh Sang, 28 tuổi, ngụ tại TP.HCM cũng một phen bị sống dở chết dở.
Anh Sang kể về chuyến đi không may mắn đó: “Mình chạy chiếc xe 7 chỗ theo lộ trình định sẵn từ Thành phố Đà Lạt ra một khu sinh sống của người dân tộc. Thấy con đường băng qua rừng thì mình…sướng lắm, nghĩ bụng phen này tha hồ mà khám phá. Khi chạy vào thì đó là một con đường mòn, xẻ ngang qua rừng thông. Chuyến đi đang ngon trớn tự dưng giữa đường có một cây thông to đùng bị đổ chắn ngang. Lúc này tiến không được mà thoái cũng chẳng xong, mình không thể quay đầu xe vì con đường chỉ rộng có hơn 2 mét nên đành ngồi chờ…cứu hộ”.

Mặc dù chuyến đi bằng phần mềm chỉ đường từ vệ tinh của anh Sang gặp rắc rối, nhưng anh vẫn rất hài lòng vì có những trải nghiệm của riêng mình. “Dám chơi dám chịu, mạo hiểm thế mới vui!” – anh Sang nói.

Du lịch, GO! - Theo Vietnamnet

Thứ Ba, 17 tháng 5, 2011

Năm lần leo Phan-xi-păng (Fanxipan) - Phần 3

CHUYẾN ĐI THỨ NHẤT
.
LUỒN RỪNG SÂU - VỪA ĐI VỪA MỞ ĐƯỜNG
.
Năm 1998. Tôi làm việc tại Sài Gòn. Ngày đó vì công việc kinh doanh nên chúng tôi phải đi công tác liên tục. Khi đi Lào Cai để nhập khẩu hàng hóa, tôi đã leo Fanxipan lần đầu tiên và chuyến đi bắt đầu bằng một sự rủ rê tình cờ, rất thú vị khi đang lang thang ở phố núi Tây Bắc.

Trong một quán nước chè chén vỉa hè lúc sâm sẩm tối, tôi gặp một tay trông rất bụi bặm, nói giọng Miền Nam đang "bô bô" tán phét về chuyện tìm Trầm Hương với một cô gái rất dễ thương. Về chuyện tìm Trầm Hương, tôi cũng là một "gã" hơi rành vì đã từng ăn ở, chơi bời mấy năm với một số "tay chơi" vùng Ninh Hoà Nha Trang, M'Drăk Buôn Ma Thuột thuộc hàng "cao thủ" mò mẫm trong rừng …

Bởi vậy làm quen nhau khá dễ dàng. Hoá ra anh bạn này tên Đức, phóng viên của báo TT. "Hắn" đang đi "chơi" vùng biên ải để viết loạt phóng sự về Tây Bắc. "hắn" thổ lộ đang muốn leo Fanxipan cùng cô bạn phóng viên của Tạp chí TGM...

Sau khi uống vài chén rượu ngô Bắc Hà, câu chuyện rôm rả hẳn lên do nói chuyện khá hợp gu, Đức thổ lộ muốn leo đỉnh Fanxipan, ngặt nỗi chưa tìm được người dẫn đường. Tôi nảy ra ý định cùng Đức leo Fanxipan. Quyết định đến nhanh và thực hiện chuyến đi cũng khá nhanh. Chẳng chuẩn bị gì, chúng tôi có mặt tại Sa Pa trưa hôm sau. Cùng thuê khách sạn để nghỉ lại qua đêm, qua lời giới thiệu của ông chủ KS, chúng tôi gặp anh Trung, một người đàn ông trung niên làm nghề địa chất tại Yên Bái nói tiếng Pháp rất giỏi. Trung leo lên Fanxipan từ những năm 1985. Chúng tôi đặt vấn đề nhờ anh làm guide và tổ chức cho chuyến đi, Trung đồng ý với điều kiện không cho cô phóng viên tạp chí TGM tham gia vì lý do không thể đủ sức khoẻ...

Phải thuyết phục, phải chứng minh mãi bằng cách leo Hàm Rồng 3 vòng trong có 2h đồng hồ, Hương mới được tham gia chuyến đi này. Đồ dùng cá nhân của tôi rất sơ sài (tại chưa có kinh nghiệm leo núi bao giờ)... quần áo chống rét, đôi giày batket, mũ biên phòng... Nhưng hai người bạn đường xem ra cực kỳ kỹ càng. Ngoài 2 cái áo khoác cực dày vì lúc đó đang là mùa đông, trên đỉnh Fanxipan thường có bắng giá xuống tới âm độ, các bạn ấy còn mang theo:

- Túi ngủ đôi - Giầy bộ đội - Tất cao cổ - Dây nilon loại to dài 20m - Găng tay BHLĐ - Dao nhíp đi rừng - Bật lửa – Thuốc lọc nước – Bánh bích quy – Bông băng và thuốc cảm cúm. Mảnh nilon che mưa…

Sự chuẩn bị phải nói là kỹ càng cho 1 chuyến đi 5 ngày. Tôi nhờ anh Trung tìm mua hộ cái túi ngủ nhưng ở Sa Pa lúc đó rất khó kiếm đồ dung cho dân leo núi, vì không có nên cuối cùng phải mượn lại của ông chủ KS. Chúng tôi có 1 Porter, cả đoàn là 5 mạng....

Buổi sáng tinh sương, lạnh giá. Sa Pa mù mịt mây, trên con dốc dẫn xuống bản Cat Cat, 5 người balo trên vai, lầm lũi bắt đầu hành trình leo Fanxipan theo đường Cat Cat - Sín Chải lúc 7h sáng ngày 25.11.1998.

Theo anh bạn guide giới thiệu, cung đường từ bản Cát Cát lên đỉnh Fanxipan dài cỡ 17km vòng vèo từ độ cao 1470m để lên tới đỉnh 3143m. Suốt chiều dài con đường này leo qua tới 11 – 16 sườn và đỉnh núi, qua các khu rừng từ rừng thảo quả, rừng sa mộc cho đến rừng tre, rừng trúc, rừng cây bán ôn đới “tạp pí lù” và rừng tùng cổ thụ rồi lại rừng sậy … Thảm thực vật nhiệt đới cực kỳ phong phú. Cái mà chúng tôi cần phải đề phòng nhất trong chuyến đi này là đề phòng lạc đội ngũ, thứ 2 là đi qua rừng thảo quả phải đề phòng vắt! Nghe đến cái “anh” vắt, cô phóng viên TGM sợ xanh mặt, túm chặt tay tôi hỏi có cách nào để nó không …cắn?!

Con đường mòn dẫn từ bản Cat Cat lên tới con suối to trước cửa khu rừng thảo quả đã mất hút sau làn sương mờ. Lúc này đường mòn đã hẹp lại và cây cối bắt đầu rậm rạp. Không khí lạnh và ẩm ướt. Thỉnh thoảng cả khu rừng chìm ngập trong sương mù, người đi sau không còn nhìn thấy người đi trước. Cứ đi trong mây như thế … Chú porter tay dao tay gậy vừa cắm cúi “thồ” hàng vừa ra sức phát cây mở đường. Buổi trưa, chúng tôi nặng nhọc lê bước lên tới độ cao 1700, cả nhóm ngồi phịch xuống gốc cây thở dốc …

Bữa ăn trưa với bánh mỳ và giò, trứng rán và dưa leo. Sau khi ăn trưa, 2 chú porter còn mang cho mỗi anh em 1 ly café Netle bốc khói. Anh Trung yêu cầu chúng tôi phải ăn đầy đủ chất dinh dưỡng để lấy năng lượng cho cung đường buổi chiều.

Suốt cả buổi chiều, chúng tôi vừa đi vừa phát những cành cây um tùm lòa xòa. Chui sâu trong những cánh rừng gỗ tạp chen lẫn tre trúc. Hết leo qua những khúc suối lởm chởm đá tai mèo, lại leo dốc hoặc bám chặt theo rễ cây để lên tới độ cao 2300m thì trời cũng đã bắt đầu sâm sẩm tối. Cả bọn hạ trại.

Bữa ăn tối với đủ các món xào, kho, canh với thịt heo, thịt bò và rau xanh Sapa. Chúng tôi đốt một đống lửa và quay quần xung quanh ngồi uống trà trong cái đêm tĩnh mịch, lạnh buốt giá và tối mịt mờ. Không gian im ắng, thi thoảng nghe tiếng sột soạt lá của thú hoang đi ăn đêm và tiếng những giọt sương tí tách rơi trên tán lá rậm rạp của khu rừng nguyên sinh…

Ngày thứ 2 thì chúng tôi bắt đầu leo ngang ngang trên độ cao 2300m – 2400m qua những sườn núi xanh rì của dãy Hoàng Liên. Không khí lạnh giá bắt đầu tan vì ánh nắng mặt trời đã xuyên qua được những tán rừng rậm rạp. Mặc dù vậy, nhưng vì leo núi đổ mồ hôi nhiều nên chúng tôi tốn khá nhiều nước uống mang theo. Đi qua một con suối trong vắt, Trung bảo chúng tôi lấy nước rồi cho vào mỗi chai một viên thuốc lọc, thứ đồ uống này đã được khử trùng và có màu tim tím, không mùi vị khá dễ uống. Đến chiều tối thì chúng tôi đặt chân lên tới độ cao 2700m và là một khu rừng tùng cổ thụ với muôn ngàn những gốc cây rêu xanh rì, rậm rạp với tán lá đủ mọi hình thù. Ở độ cao này chỉ có 2 loài cây sống rất mạnh mẽ. đó là Đỗ Quyên và Tùng cổ thụ. Mùa hoa Đỗ Quyên nở là tiết tháng 3, bông hoa nở to bằng miệng chén với đủ màu sắc, đỏ, vàng, trắng ...

Sẩm tối, chúng tôi hạ trại ở độ cao 2760m. Trời xầm xì, mây mù mịt mờ nhìn không rõ nhau mặc dù khoảng cách có khi chỉ 3m.Trung bảo chúng tôi chặt mấy cành cây che lên mái lều, căng nilon đề phòng mưa. Nhóm porter nhanh chóng nổi lửa nấu cơm. Cả bọn chui vào lều dùng bữa tối. Khoảng 19h thì mưa. Cả khu rừng ầm ào tiếng mưa như trút trên tán cây. Căn lều nặng trĩu vì nước mưa đọng, nhưng do Trung đã cảnh báo trước nên chúng tôi đã chuẩn bị mỗi người một mảnh nilon rộng 3 m2 đủ che để khỏi ướt lều và túi ngủ. Bạn thử tưởng tượng là bạn nằm cuộn tròn trong lớp túi ngủ ấm áp khô ráo, bên trong căn lều bạt và nghe tiếng mưa rào rào trên tán lá, tiếng sấm nổ ì ùng và tiếng vặn mình kèn kẹt, răng rắc của cây rừng. Quả thực là rất thú vị …

Sáng hôm sau, trời trong xanh. Xanh ngắt. Mây trắng đùn lên cuồn cuộn dưới chân núi. Mặt trời ấm áp tỏa thứ nắng vàng ươm rải đều trên dãy Fanxipan xanh rì. Đẹp quá. Cả bọn thốt lên. Chúng tôi lên đường chinh phục nốt độ cao hơn 700m còn lại. Nhưng chỉ có hơn 700m mà chúng tôi cũng mất nguyên một ngày. Buổi sáng chúng tôi đi xuyên qua 3 sườn núi với toàn là rừng nguyên sinh cổ thụ. Rêu phong dày cả gang tay. Buổi chiều chúng tôi bắt đầu tới chân của núi Fanxipan. Thật kỳ lạ khi ở độ cao này lại không hề có cây cổ thụ mà chỉ toàn là cỏ tranh và lau sậy với mặt đất khá bằng phẳng. Trung chỉ tay lên đỉnh núi mờ ảo phía trước với rừng trúc bao phủ: Kia là đỉnh Fanxipan. Cảm giác lúc đó thật xốn xang. Chúng tôi chỉ còn cách nóc nhà của Đông Dương có mấy chục mét độ cao nữa. Vậy mà mãi đến hơn 17h chúng tôi mới lên tới đỉnh Fanxipan trong bầu không khí lạnh giá, khô khốc, bầu trời xanh ngăn ngắt, trăng giữa tháng tròn vành vạnh đã lên tới lưng chừng, dưới chân là biển mây trắng cuồn cuộn bị những ngọn núi nhấp nhô xanh rì chọc thủng ….

Lên đến đỉnh Fanxipan, mấy anh em ôm chầm lấy nhau la hét, vui sướng. nhẩy cẫng lên như những đứa trẻ con… Thật là hạnh phúc khi vượt qua được tất cả những khổ ải, vất vả, khó khăn trong 3 ngày chui luồn trong rừng sâu của đại ngàn dãy Hoàng Liên Sơn cao vợi …

Năm lần leo Phan-xi-păng (Fanxipan) - Phần 1
Năm lần leo Phan-xi-păng (Fanxipan) - Phần 2
Năm lần leo Phan-xi-păng (Fanxipan) - Phần 3

Du lịch, GO! - Theo blog HoangbQuang

Năm lần leo Phan-xi-păng (Fanxipan) - Phần 2

RƠI XUỐNG NÚI MẤT TÍCH và TUYẾT RƠI TRÊN FANXIPAN
.
Ngày hôm đó, chúng tôi đã bị một phen khiếp vía. Lục tục xuống núi lúc 14h05"39;. Trời mù mịt sương, khí lạnh từ núi đá toả ra buốt lạnh. Quãng đường xuống núi thì nhanh nhưng chân tay run lẩy bẩy bởi thả lỏng gân cốt đột ngột. Qua đoạn vực sâu buổi sáng leo lên bằng dây cả đoàn tách thành 3 tốp bởi có người đi nhanh, có người đi chậm. Tôi và H xuống trước. Theo sau là Serena và cặp Alex -Shappova. Anh bạn Kiên đi cuối cùng.

Trước khi xuống núi, Kiên dặn cả đoàn phải chờ nhau ở chỗ nghỉ dưới độ cao 2700 m. Tôi và H đi nhanh nên dừng khoảng 10"39;mới thấy Serena tới nơi, theo sau là Shappova. Rồi tới Kiên mà không thấy Alex đâu. Hỏi Shappova " Alex đâu?" - "Alex nói mình đi trước với Serena ". Kiên nói với Shappova "Lạ vậy, Kiên đi sau cùng mà".

Chúng tôi nóng ruột ngồi chờ thêm gần 20' vẫn không thấy Alex tới. Shappova có vẻ lo sợ cứ đi đi lại lại, đến lúc không chịu được nữa cô bảo Kiên cùng cô quay lại tìm Alex. Kiên hú gọi Alex, tiếng cứ vang rền và vọng lại từng nhịp. Không thấy trả lời. Im lặng một hồi lâu... bất ngờ tôi hoảng hốt khi nghe tiếng Kiên hú gọi "Anh Hoàng ơi, quay lại đi!".

Chúng tôi hối hả ngược trở lại khoảng gần 200 m thì thấy Kiên và Shappova đang cuống lên, nhìn ngó xuống đoạn vực sâu khuất sau một tảng đá. Chính đoạn này là đoạn cua của đường mòn nhưng chia ra 2 nhánh. Một nhánh leo qua mỏm đá nhằm đi tắt, tránh leo qua một thân cây rất to bị đổ nằm vắt ngang. Lối này dễ bị rơi ngã nhất, nó khuất và có vẻ hiền lành bởi cây cối um tùm, nhưng thực tế mỏm đá rất chênh vênh vì nhô ra khoảng không. Lúc tôi và H đi qua cũng phát hiện ra điều này, người Việt Nam nhỏ nên chúng tôi dễ dàng chui qua gầm thân cây. Kiên chỉ tay xuống nói "Có thể Alex rơi xuống đây" Kiên phát hiện ra chiếc khăn của Alex vẫn vắt trên vai trong suốt hành trình bị rơi dưới tán cây. Chết rồi! Có lẽ anh chàng Czech cao lênh khênh đã đi tắt qua mỏm đá và chuyện đã xảy ra...

Shappova có vẻ hoảng loạn. Tôi nói với H và Serena giữ để cô ấy bình tĩnh lại, còn tôi và Kiên vòng phía sau lần mò theo từng thân cây tụt xuống. Hai chúng tôi xuống đoạn khá sâu vẫn không thấy Alex hoặc dấu vết gì. Chúng tôi phán đoán, nếu Alex rơi thì khả năng sống sót cao bởi dưới vực là rừng cây dày, có thể sẽ bám được một cành cây nào đó hoặc được đỡ lại bởi tán lá. Nhưng rất lạ, khi chúng tôi xuống tới gần thung lũng bên dưới vẫn không thấy vết tích của Alex. Tình hình thời tiết lúc ấy xấu đi bởi gió to nổi lên, trời thì mù mịt, mây âm u, khí lạnh ào ạt thổi tới, khả năng chúng tôi gặp mưa là rất lớn. Tôi nhìn đồng hồ đã hơn 16h, như vậy chúng tôi mất 1h20"39; tìm Alex.

Kiên và tôi thi nhau hú gọi nhưng chỉ nghe tiếng vọng lại của chính mình như trêu ngươi... Đã có hạt mưa rơi xuống mặt. Chúng tôi vội vã leo lên. Tôi bàn với Kiên để 3 người phụ nữ về trước khi trời tối vì đường rất nguy hiểm, họ còn phải tụt xuống cái vực đá cạnh thác nước, họ sẽ báo cho Thầu và Dính, 2 porter người Hơ Mong lên giúp chúng tôi tìm Alex. Tôi suy luận Alex rơi xuống có thể chỉ bị thương, hoặc ngất xỉu, nhất định sẽ vẫn còn dưới đó.

Nhưng khổ một nỗi thung lũng không gần với đoạn chúng tôi về qua, muốn tìm phải xuống độ cao 2500 m cắt ngang rừng để tới. Shappova không muốn về lán, đỡ mất thêm thời gian tôi giục H và Serena về trước khi trời đổ mưa. H trở thành người dẫn đường bất đắc dĩ, tôi dặn bảo Porter mang túi ngủ, áo ấm, thức ăn, đèn pin, hẹn gặp ở độ cao 2500 m đánh dấu bằng sợi dây căng ngang đường. Chúng tôi cực kỳ lo lắng nhìn hai người phụ nữ lẫn vào khoảng tối âm u của rừng...


Đồng hồ chỉ 17h30"39; lác đác những giọt mưa lạnh ngắt. Chỉ có 2 con dao nhỏ dùng cắt đồ ăn trưa và cái bật lửa tôi hút thuốc lá, nếu trời mưa...chúng tôi sẽ chết lạnh. Thật may Sappova tìm trong balo nhỏ mang theo còn 2 bịch nilon to dùng đựng quần áo ướt. Chúng tôi rạch đôi tạm che mưa.

Trời tối mù, lạnh như cắt da, tính rằng nhanh nhất cũng phải 20h thì porter mới tới nơi, ba chúng tôi quyết định cắt rừng sang thung lũng trước. Kiên mang theo chiếc đèn pin nên di chuyển cũng nhanh. Rừng ở độ cao này cây nhỏ, ít gai có phần dễ đi. Vì đã định hướng khi còn ở phía trên nên không gặp khó khăn mấy, ba người thay nhau gọi và hú tìm liên tục.

Đi một khoảng xa, sợ bị mất hướng trong đêm tối, chúng tôi quay lại. Trời bắt đầu mưa dày hơn, tiếng gió gào u u phía trên đầu, từng giọt mưa rơi vào áo trong làm tôi lạnh run bần bật. Tối quá, ánh đèn pin loang loáng mà cũng khó nhìn thấy gì, ba chúng tôi cố gắng đi một đoạn nữa thì phải dừng lại vì Kiên phát hiện đã đi lạc hướng. Vừa ngừng thì cả ba người gai ốc sởn cả lên. Rõ ràng nghe lẫn trong tiếng gió, tiếng mưa nhỏ xào xạc có tiếng “người” rên rỉ rất gần chỗ chúng tôi đứng. Alex rồi ! Theo ánh đèn pin chúng tôi gọi "Alex, Alex..." tiếng người rên rỉ im bặt. Không thấy trả lời. Trời tối mù, gió vần vũ trên tán lá. Bất ngờ một tiếng "soạt" rất to ngay cạnh chỗ Shappova đứng, rồi tiếng kêu "choét choét" bay vọt lên. Chúa ơi ! một con chim rừng...

Đồng hồ chỉ 20h30"39;. Lúc này tất cả run bần bật vì quá lạnh và đói. Tiếng Thầu và Dính hú gọi, chúng tôi gặp nhau. Vội vã lột bỏ cái áo khoác đã ướt nhẹp, quấn chiếc túi ngủ giữ ấm trong lúc 2 anh bạn Hơ Mong căng tấm nilon làm chỗ trú rồi đốt lửa sưởi. Chúng tôi suy đoán mãi trường hợp Alex mất tích... Khả năng lớn nhất trong lúc Alex vội đuổi theo Shappova nên không phát hiện ra chỗ nguy hiểm, thế là trượt chân....

Một đêm không ngủ vì lo tránh mưa, may là mưa cũng tạnh dần khi đêm gần về sáng, gió vẫn to nhưng điều lo ngại nhất là càng lạnh hơn.....

Trời sáng dần, chúng tôi chia nhau làm 2 tốp tìm kiếm xung quanh khu vực thung lũng. Tôi, Shappova và Thầu tìm dọc hướng xuống núi, còn Kiên, Dính sẽ đi sâu vào trong, sau đó vòng xuống núi theo con suối lớn. Chúng tôi hẹn gặp tại đoạn dốc dựng đứng cạnh thác nước ở độ cao 2100 m lúc 9h.

Thầu là người dẫn đường, anh ta đi băng băng làm chúng tôi theo rất vất vả. Tìm dọc ven con suối nhỏ đến khi chúng tôi nhìn thấy đoạn suối lớn chảy tới thác mà vẫn chưa thấy khả quan gì. Chui qua một lùm cây, bất ngờ tôi đá phải một cái vỏ của hộp sữa tươi Cô gái Hà Lan bên một dấu giầy rất rõ. Tôi chỉ cho Shappova và cô ấy kêu lên bằng tiếng Czech, khuôn mặt lộ rõ vẻ vui mừng "Alex..Alex..." Ba chúng tôi toả ra xung quanh tìm dấu vết nhưng không thêm được gì....

Chúng tôi hú gọi Alex vang cả rừng, vẫn không có tiếng trả lời. Chờ đến hơn 9h mới thấy Kiên và Dính quần áo ướt như chuột về tới điểm hẹn. Cả đoàn quyết định về lán.

Xuống tới lán, H và Serena lo ngại nhìn chúng tôi khi không thấy mặt Alex trong toán. Bên ngoài trời bắt đầu mưa trở lại, gió vần vũ. Tôi thấy vẻ mặt Kiên và Shappova rất căng thẳng. Chúng tôi nhận định như lời Shappova nói thì trong balo của Alex có 5 hộp sữa Cô gái Hà Lan mà 2 người mua ở Sa Pa nhưng chưa dùng, vết giầy to như thế thì khả năng Alex qua đó là có cơ sở.

Như vậy, anh bạn này vẫn có thể đi được và cũng biết hướng đi. Nhưng tại sao chưa về tới lán? nếu khi đã tới thác nước thì về lán chỉ còn một đoạn ngắn. Tôi bàn với Kiên ở lại thêm một ngày nữa để tìm, hoặc trong ngày hôm nay nhất định thế nào Alex cũng về tới. Buổi trưa, chúng tôi ăn mì tôm nấu vội đủ để lót dạ vì thức ăn mang theo còn quá ít. Trời bên ngoài mỗi lúc sáng dần, gió to hơn, mưa có vẻ như nhẹ hạt nhưng lạnh hơn buổi sáng rất nhiều. Thầu, Dính, Kiên và tôi quay lại thác nước một lần nữa nhưng đành thất vọng quay về.

Khoảng 16h, cả toán đang ngồi trong lán bỗng Thầu chạy vào "Tuyết rơi Kiên à" Tôi, H, Kiên chạy ra ngoài.....Những bông tuyết trắng tinh bắt đầu bay bay đậu lại trên mái lán, trên những ngọn cây... Đến 17h.. Tuyết rơi dày đặc, Trời như sáng hơn... xung quanh chúng tôi tuyết phủ kín màu trắng tinh khôi, tuyết bay lả tả... những bông tuyết trắng muốt đậu lại trên tóc, trên vai, trên cánh tay...một cảnh tượng chỉ có ở vùng ôn đới đang diễn ra thật đẹp giữa một khu rừng nhiệt đới...

Chúng tôi mải ngắm cảnh tuyết rơi, Thầu và Dính vác dao quắm đi xuống suối mà chúng tôi cũng không để ý, khoảng một lúc đột nhiên thấy Dính chạy hớt hải về nói trong tiếng thở hổn hển "ông Tây...đang ở.. dưới ...suối".

Phải vất vả lắm 4 thằng đàn ông chúng tôi mới khiêng được Alex về lán. Thầu và Dính phát hiện Alex đang bất tỉnh nằm trong một hốc đá ven suối khi đi bắt ếch rừng.... Shappova khóc, cuống cuồng bên cạnh Alex, Kiên vội vã tháo bỏ giầy tất, quần áo của Alex, chúng tôi tập trung hết túi ngủ và chăn để ủ ấm cho anh bạn, đốt lửa ngay trong lán và làm tất cả những gì có thể. Alex bị xây sát nhiều chỗ, Kiên phát hiện một vết thương rất nặng, máu vẫn rỉ ra do cây đâm vào bắp đùi nhưng cậu ấy tự buộc vết thương lại bằng băng cá nhân. Serena tìm trong balo đưa cho Shappova một vỉ thuốc cùng một lọ nhỏ thứ nước gì đó để cô ấy cho Alex uống. Khoảng 2 tiếng sau thì Alex tỉnh lại...

Ban đêm tuyết rơi dày, trời lạnh khủng khiếp, im gió. Nghe lẫn tiếng xào xạc của rừng đêm, tiếng rì rầm của suối là những tiếng răng rắc của tuyết đang đóng thành băng. Chúng tôi đốt lửa to suốt đêm và chẳng ai ngủ nổi mặc dù quá mệt mỏi, cứ chập chờn... chập chờn...

Sáng hôm sau, tôi bàng hoàng khi bước ra ngoài lán. Một cảnh tượng thật kỳ vĩ.....Tuyết phủ kín lên tất cả mọi thứ, tuyết bám vào dây rừng thành những sợi tuyết to nhỏ chằng chịt như những cây thông Noel... Cả rừng Fanxipang trắng tinh...

Chúng tôi xuống núi lúc 8h, về Sa Pa theo đường Sín Chải. Thầu và Dính dìu Alex, cũng may anh bạn này khoẻ, vết thương đang sưng tấy nhưng vẫn cố gắng đi tập tễnh. Đường về Sa Pa lúc này sao dài và khó khăn đến thế... Có những đoạn dốc chúng tôi phải dùng dây cột vào người Alex để giữ thăng bằng đưa cậu ấy xuống núi....

Tiếng suối chảy ầm ầm, những ngôi nhà mái phủ đầy tuyết của Bản Sín Chải đã thấp thoáng trong tán lá... chúng tôi đã ra khỏi rừng Fanxipang, xuống tới chân dãy Hoàng Liên cao vời vợi.....ra khỏi 4 ngày mệt mỏi và biến cố mà có lẽ suốt cuộc đời không thể quên.

Cả hội gặp lại nhau tại Cafe Bar nơi Serena ở sau 3 ngày về lại Sa Pa. Tuyết tan, trời hửng nắng. Alex đã đi lại tốt hơn, Shappova vui mừng vì gặp lại Kiên cùng chúng tôi, mắt cô gái Czech ánh lên sự biết ơn mỗi khi nhìn Kiên, anh bạn guide lặng im nhìn ra ngoài cửa sổ nơi mấy người nước ngoài đang hì hục chuẩn bị hành lý leo núi... có lẽ cậu ấy đang hình dung mình cầm lá cờ đứng trên đỉnh Fanxipang cao ngất và ra sức phất.

Còn tiếp

Năm lần leo Phan-xi-păng (Fanxipan) - Phần 1
Năm lần leo Phan-xi-păng (Fanxipan) - Phần 2
Năm lần leo Phan-xi-păng (Fanxipan) - Phần 3

Du lịch, GO! - Theo blog HoangbQuang

Năm lần leo Phan-xi-păng (Fanxipan) - Phần 1

Đỉnh Phan-xi-păng (Fanxipan) nằm trên dãy núi Hoàng Liên Sơn (thuộc tỉnh Lào Cai), cao 3.143m so với mực nước biển còn được gọi là nóc nhà Đông Dương. Phan-xi-păng thuộc dãy núi Hoàng Liên Sơn, cách thị trấn Sa Pa 9km về phía tây nam. Theo tiếng địa phương, núi tên là “Hủa Xi Pan” và có nghĩa là phiến đá khổng lồ chênh vênh.

Đây là nơi mà dân mê phượt nào cũng thích trèo lên tận đỉnh chót vót cho dù phải vượt qua bao hiểm nguy khó nhọc và cũng chẳng phải ai cũng có thể tiếp cận, nhận lấy được nổi hiểm nguy cùng sự thành công đó.

Trước đây, leo Phan-xi-păng mất khoảng 5-6 ngày, giờ thì không cần phải tốn nhiều thời gian đến thế. Chinh phục đỉnh Fan (dân du lịch thường gọi thế), cảm giác được chạm tay vào cái chóp bằng inox trên đỉnh núi cao nhất Đông Dương vẫn làm cho con tim những kẻ mê du lịch mạo hiểm đập loạn nhịp.

Vậy nhưng không nói chuyện bây giờ mà nói chuyện ngày xưa, thời trước và sau năm 2 ngàn chẳn... thì đường chinh phục vẫn còn khó đi lắm. Đặc biệt hơn là chuyện trùm phượt HoangbQuang, có thể gọi ông này là Fan siêu quái vì lời hứa sẽ leo Fan đủ 9 lần! Tính đến thời điểm năm 2007 thì lão quái nhà ta đã thực hiện được lần 5!

Bài tổng hợp này chắt lọc từ nhiều nguồn trên mạng, dĩ nhiên dữ liệu chính vẫn từ Blog HoangbQuang nhưng do bác này lâu ngày không cập nhật, hình ảnh của blog thuộc hàng... hiếm lại chết sạch nên mình phải tìm nguồn ảnh thay thế khá mất công nhưng cũng thật chưa đã. Các bạn thông cảm vậy.
.
HoangbQuang: Câu chuyện tớ muốn kể lần này chính là kỷ niệm của 5 lần leo lên đỉnh núi Fanxipan, nóc nhà cao nhất bán đảo Đông Dương. Nói thật, cái “chiến tích” leo lên đỉnh Fanxipan 5 lần của tớ chả ăn thua gì so với chuyện vừa rồi các bạn trẻ ở Sài Gòn đã leo lên đỉnh Everest, không những thế, hình như các bạn ấy cũng đã leo lên đâu là 3 đỉnh cao nhất các khu vực như: Châu Phi, Asean và Nam Mỹ thì phải… trước khi hoàn thành sứ mệnh mà cả dân tộc Việt giao phó: Đó là leo lên Everest, cắm lá cờ tổ quốc để quốc kỳ Việt Nam được tung bay cùng với quốc kỳ của các cường quốc năm châu ….

Nhưng so với một “lão già” tuổi thuộc dạng 6X, việc hoàn thành sứ mệnh lịch sử của bản thân tớ giao phó cho bản thân tớ là phải chinh phục Fanxipan 9 lần trong cuộc đời thì quả thật là cũng gian nan chẳng kém gì leo lên Everest… Nhất là khi leo lên đỉnh lần đầu tiên.

Câu chuyện 5 lần leo lên đỉnh Fanxipan của tớ được bắt đầu từ khúc giữa. Từ lần thứ 3. Tháng 01 năm 2004. Lần leo ấy là câu chuyện đáng nhớ nhất trong 5 lần lên tới đỉnh ngọn núi 3143m … Sau đó chúng ta sẽ trở lại từ khúc ban đầu, cái thủa leo Fanxipan mà dò dẫm vừa đi vừa phát đường, leo 5 ngày mới lên tới đỉnh ….

LEO PHANXINPAN LẦN 3
(Bài này đã được đăng trên tạp chí ĐẸP số tháng 05/2009)

LÊN ĐƯỜNG và LÊN ĐỈNH FANXIPAN

Cuối năm 2004, sau gần 18 tháng lăn lộn với công việc ở Công ty, quá mệt mỏi và đối diện mối nguy có thể bị strees nặng, tôi quyết định tạm nghỉ công việc một thời gian. Lâu rồi, tôi vẫn dự định khi nào rảnh sẽ tự lái xe đi dã ngoại một chuyến vòng quanh Tây Bắc thử cái cảm giác vượt đèo dốc và xem tay lái của mình thế nào.

Một ngày giữa đông, tôi cố gắng thuyết phục cô bạn gái tên H cùng tham gia chuyến đi và chúng tôi lên đường rời Hà Nội lúc 22h sau khi ngồi uống Cafe và ngắm đêm mùa đông trên Hồ Tây. Hành trình của chúng tôi là một vòng tròn khép kín Hà Nội - Sa Pa - Lai Châu - Sơn La - Hoà Bình - Hà Nội. Trong chuyến đi này, chúng tôi đã có những giây phút không bao giờ quên khi chứng kiến vẻ đẹp hùng vĩ , sức mạnh của thiên nhiên, những giây phút khám phá kỳ thú và những kỷ niệm thật tuyệt vời của tình người.

Bạn chinh phục Fanxipan lần nào chưa? Thích nhất là được khắc tên mình trên độ cao 3143 m nóc nhà của Bán đảo Đông Dương !? Bạn hãy đến với nó đi, dù chỉ 1 lần nhưng bạn sẽ thấy mình thật sự lớn lên, bản lĩnh lên, tự tin, kiêu hãnh lên nhiều đấy.

Tôi lên Fanxipan lần đầu tiên năm 1998, lần đó đoàn chúng tôi có 5 người, gồm ba khách, 1 guide và 1 porter. Những năm ấy đường lên Fanxipan còn rất khó đi, hoang vu...Chúng tôi leo bằng đường Cát Cát... Tôi nói H phải chuẩn bị tinh thần để có dũng khí vượt chướng ngại vật từ lúc ông bạn đi nhờ xe ô tô tại Phố Ràng (Lao Cai) trong đêm lên Sa Pa, kể cho cô ấy nghe sự nguy hiểm của con đường leo núi này. Tôi dám chắc rằng bạn cũng sẽ toát mồ hôi, ngần ngại, chùn chân khi đối diện nó như chúng tôi thôi!

Nhìn từ Sa Pa chỉ thấy những đỉnh cao 1900 m hoặc 2400 m trong những ngày trời nắng đẹp còn Fanxipan, bạn sẽ chỉ thấy nó thoáng ẩn thoáng hiện trong những cuộn mây trắng và sương mù khi đứng ở đỉnh đèo Mây tại độ cao 1945 m. Bạn là đàn ông và đi một mình? Hãy chọn cho mình tour 2 ngày. Nếu bạn có bạn gái để muốn trao nhau một nụ hôn nồng cháy trên cái đỉnh cao nhất Đông Dương tận hưởng cảm giác của kẻ chiến thắng mà dưới chân bạn rợp trời những ngọn núi nhấp nhô, mây cuồn cuộn trôi? Bạn hãy chọn tour 3 ngày 2 đêm.

Chúng tôi chọn hành trình 3 ngày 2 đêm cùng với 3 người bạn nước ngoài. Ms Serena chuyên viên IT tại Học viện MIT Hoa Kỳ , Alex và Shapova cặp sinh viên người CH Czech. Hướng dẫn viên là Kiên, một anh bạn 25 tuổi nhưng đã có thâm niên 2 năm rưỡi làm Guide leo Fanxipan. Khuân vác cho cả đoàn là 2 bạn trẻ người Hơ Mong tên Thầu và Dính. Khi rời khách sạn tới văn phòng du lịch nơi đặt tour để lên đường, ông chủ khách sạn nơi chúng tôi ở còn dặn phải cẩn thận vì truyền hình thông báo thời tiết sẽ có thay đổi trong những ngày tới.

Chúng tôi tập trung đầy đủ thành viên dưới chân đèo Ô Quy Hồ vì phải đón Kiên. Buổi sáng, trời lạnh cắt da thịt, chúng tôi lên Fanxipan với tâm trạng rất phấn chấn bởi cảm giác may mắn, hôm đó thời tiết có vẻ thuận lợi. Độ lạnh là 15, trời quang đãng không có nhiều mây, không khí hơi ẩm ướt. 8h30' chúng tôi tới đỉnh đèo Mây (Trạm Tôn), điểm bắt đầu của tuyến leo núi này là Trạm Kiểm lâm ở độ cao 1945 m.

Trước khi lên đường, Kiên dặn cả đoàn phải thật cẩn thận với loại rắn xanh sống trên cây, chúng có thể lẫn vào những đám lá mà ta không thể nhìn rõ chúng được. Bọn rắn này rất độc. Ban đêm chúng nhanh nhẹn bao nhiêu thì ban ngày chúng hoàn toàn như người mù nằm trên cây, vô tình bạn chạm phải là sẽ bị cắn ngay lập tức, bạn phải đối diện với một sự nguy hiểm tính mạng không thể biết trước sẽ ra sao khi ở giữa rừng.

Vượt qua hàng chục quả đồi, khe sâu, những dốc thoai thoải và ngạc nhiên trước những sườn núi trồng toàn cây thảo quả của người Hơ Mong, hoa đã bắt đầu đổ rực, Chúng tôi đi qua vạt rừng cháy mà vết tích còn sót là những thân cây 2 người ôm, đen sì trơ trọi giữa bạt ngàn bụi tre vàng lúp xúp. 11h45"39'; trưa, bắt đầu thở dốc. Kiên nói: chưa ăn thua gì đâu, đường còn xa lắm ! Chúng tôi nghỉ trưa bên cạnh một khe nước, trong tiếng rì rào của rừng đại ngàn, tiếng chim hót và thỉnh thoảng đâu đó tiếng kêu lảnh lót của một con vượn...

Thử thách tinh thần bắt đầu khi tiếp tục leo vào buổi chiều. Những con dốc dựng đứng trơn trượt, đường mòn ngoắt nghéo chui qua những tán lá ướt đẫm sương chưa tan. Chúng tôi phải cố gắng trèo qua những thân cây to lớn mục nát đổ nghiêng chắn lối đi. Bất ngờ Serena hét lên, theo hướng tay cô ấy chỉ chúng tôi thấy một con rắn xám to lớn đang phun phì phì và lẩn vội vào đám lá rừng vàng úa.

Đồng hồ chỉ 16h 45''39';, càng vào sâu, rừng âm u và hơi buốt lạnh của sương len lỏi qua vạt áo đẫm mồ hôi, lúc này để nhận biết đường mòn chỉ bằng những vết băm, những mảnh nilon màu xanh đỏ đánh dấu trên thân cây của những người lên Fanxipan trước chúng tôi. Và rồi tôi nghe thấy tiếng rì rầm của suối và thác nước.

Trước mắt là một con suối hùng vĩ nước chảy ầm ầm trắng xoá len lỏi qua những tảng đá phủ đầy rêu. Tôi và cả đoàn thở phào khi nghe Kiên thông báo đã chuẩn bị tới chỗ nghỉ qua đêm. Một cái lán dựng tạm trên đám đất bằng phẳng bên kia suối làm nơi nấu ăn, còn các thành viên sẽ có lều bạt cá nhân. Chúng tôi ghi lại khoảnh khắc vượt qua chặng thứ nhất của hành trình ở khúc suối trên độ cao 2270 m và tận hưởng cảm giác buốt lạnh của chân trần dưới làn nước trong vắt.

Đêm rừng đại ngàn bao phủ bởi một màu đen thâm u và chìm lẫn trong tiếng nước chảy ầm ầm, tiếng gió hú ào ạt là tiếng nghiến vặn mình răng rắc.. kẽo kẹt của những thân cây, tiếng chân thú ăn đêm, tiếng côn trùng rỉ rả như một bản hoà tấu hoang dã cực kỳ ấn tượng. Hai đứa tôi thắp một ngọn nến trong lều bạt ấm cúng ngồi im lặng bên nhau, và lắng nghe..rồi cuộn tròn trong túi ngủ chìm trong giấc nồng.

Sáng sớm, rừng bảng lảng màn sương mờ trắng muốt, nhưng im ắng lạ thường, chỉ tiếng thác nước vẫn ầm ầm vang. Sau bữa điểm tâm và một thoáng ngại ngần khi nghe ông bạn guide thông báo sự nguy hiểm của chặng thứ 2, cả đoàn phải bỏ lại tất cả những vật nặng cá nhân để 2 người khuân vác ở lại trông coi, mang theo máy ảnh, điện thoại di động và nước uống, chúng tôi lên đường.

Thử thách đầu tiên là một cái dốc thẳng đứng lởm chởm đá tai mèo. Nó cao khoảng 60m bên cạnh một thác nước nhỏ, Tôi phải bám vào từng gờ đá trơn trượt đầy rêu, bụng nghĩ cẩn thận đấy nhé! Tôi lay thử và ướm độ chắc vì Kiên kể đã có người nặng quá và chủ quan nên đã ...rơi thoải mái xuống cái vực hun hút ầm ầm nước chảy dưới kia. Tôi quay lên nói với cô bạn: Em đừng nhìn xuống..chóng mặt đấy. Cố gắng lên... Mất khoảng 20"39'; trong trạng thái lo ngại. Qua rồi, thở hổn hển... nhưng đẹp quá kìa! Trước mắt là trập trùng những ngọn núi xanh rì nhấp nhô thoáng ẩn thoáng hiện trong biển mây trập trùng... Đường vòng vèo chui qua những cội rễ cổ thụ, ngoắt nghéo như bầy rắn. Rừng ở cao độ này chỉ mọc cây lá tròn, thân vừa phải, ít cây lớn. Xa xa có những đám rừng chỉ toàn thông, loại thông Sapa đặc hữu.

Vượt qua cao độ 2700 m khi đã nghỉ 15"39;trên ngọn một quả núi, nhìn thẳng xuống dưới thấy mây trùng trùng điệp điệp dưới chân mình, cảm giác như đứng trên cổng trời. Đón chúng tôi ở chặng tiếp theo là vài đoạn dốc ngược, rêu đá trơn khủng khiếp. Phải leo và bám vào rễ cây, vào thân tre nhích từng bước một. Bắt đầu thấy chân mình chùn lại, run lẩy bẩy...
Kiên kể rằng nhiều người đã phải dừng lại ở cao độ 2900 m. Ở đoạn này thực sự đáng ngại thật. Tôi thấy mình chênh vênh bên sườn núi, xung quanh khoảng trống hun hút không thấy đáy, bên kia là vách thẳng đứng như vết chém khổng lồ của ngọn núi 2986 m có cái đỉnh tròn ủng rất hùng vĩ. Trước mặt là một bức tường đá cao ngất lòng thòng đoạn dây nilon để chúng tôi bám theo đó leo lên. Đây là đoạn nguy hiểm nhất. Cảm giác sẽ rơi từ trên độ cao 2900 m xuống làm cô bạn tôi bắt đầu run sợ và định đầu hàng, nhưng rồi được động viên và tôi bắt buộc phải hù doạ bằng cách đưa ra lý do có thú dữ, nếu ở lại một mình rất nguy hiểm nên hành trình mới lại tiếp tục.

Bạn nghĩ gì khi đó? Đừng sợ hãi! Hãy chú ý bám chắc và cẩn thận. Hãy để người đi trước leo lên xong đã. Đừng vội vàng. Nào! đặt chân lên gờ đá đầu tiên. Hít một hơi thật sâu, thật căng lồng ngực và leo một mạch.... cố gắng đừng nghỉ giữa chừng, đừng nhìn ra xung quanh, đừng nhìn xuống dưới....nhé! Bởi nếu bạn nhìn xuống dưới, lập tức bạn sẽ bị ngợp bởi độ sâu và có thể bạn sẽ sợ hãi và bủn rủn mà buông tay...Bạn sẽ ra sao khi rơi từ trên độ cao 2900 m xuống độ cao 2700 m?

Vượt qua đoạn này, chúng tôi đã thành công tới 3/4 chặng đường. Đồng hồ chỉ 10h55''39';. Mặt trời hiện ra chói loà, bầu trời xanh ngắt. Dưới chân là biển mây trôi lừng lững, trước mặt là nhấp nhô những đỉnh núi cao trên 2000 m như những mỏm đá khổng lồ. Tôi có cảm giác là mình đang dùng phép cân đẩu vân trong Tây du ký. Thoáng một lúc rồi tất cả lại chìm trong màn mây mù, H kêu lên em cảm thấy như sờ được và mây đang len lỏi qua từng ngón tay ... Rừng ở độ cao này hoàn toàn là loại cây giống cây sậy, những bụi thấp lè tè, những vạt hoa nở trắng, đường rất trơn vì sỏi cấp phối làm chúng tôi rất khó khăn khi leo. Vượt cao độ 3000 m cả đoàn đã tới chân của Fanxipan.

Thật lạ! Dưới chân đỉnh Fanxipan là khu rừng trúc, thân cây to tròn vàng óng cao đều khoảng 2,5m , chúng rụng lá và mủn ra tạo thành lớp bùn xốp ẩm ướt mềm mại dầy cả gang tay. Lúc này chúng tôi đã rất mệt ! chân run lập cập, cảm thấy ngực đau nhói vì không khí loãng, miệng khát khô và mồ hôi ướt đẫm áo... Serena thốt lên: Chúa ơi.... Chúng tôi cố gắng bám vào thân trúc và leo. Leo bên cạnh tôi Alex thở hổn hển nhưng vẫn thì thầm : Bạn còn cách “thiên đường” có 143 m nữa thôi đấy!

Đồng hồ chỉ 12h25"39; trưa, khi cảm thấy không thể tiếp tục, không thể đi nổi, thật sự muốn ngừng lại...thì kìa! Cái chóp nhọn hợp kim nhuốm màu thời gian xám xịt, cái vật ngày xưa người Pháp đặt lần đầu tiên đánh dấu cuộc chinh phục, đánh dấu đỉnh 3143 m cao nhất bán đảo Đông Dương hiện ra trước mắt. Xung quanh là thảm hoa rừng trắng và đỏ như một vòng nguyệt quế đón chào. Thật hạnh phúc! Chúng tôi đã tới đích.

Một sự tình cờ thú vị khi tới đỉnh Fanxipan chúng tôi gặp tốp 4 người gồm 2 người Korea và 2 người Việt Nam lên đỉnh trước chúng tôi gần 1 tiếng, họ nghỉ đêm ở độ cao 2700 m và họ sẽ tiếp tục cuộc hành trình bằng một lối về phía sau đỉnh Fanxipan. Lối đi đó xuyên rừng đại ngàn trong dãy Hoàng Liên xuống Than Uyên và họ sẽ về Sa Pa sau chúng tôi khoảng 4 ngày.

Trên đỉnh Fanxipan hôm ấy trời nắng đẹp, sóng mobile (nhưng chỉ Mobifone và Vinafone, còn Viettel, S.Fone chưa phủ sóng tới nơi) đủ để chúng tôi liên lạc với người thân thông báo đang ở độ cao 3143 m. Ăn trưa và chụp ảnh. Lúc này trời trong xanh, không khí lạnh hơn, nhiệt độ thay đổi tuỳ lúc nhưng Kiên bảo rằng chưa bao giờ lên cao hơn 15 độ.

Nếu bạn lên Fanxipang vào dịp Sa Pa trời đẹp và khô ráo, lạnh 8 đến 10 độ, bạn có thể may mắn gặp băng tuyết trên đỉnh và chứng kiến cảnh tượng tuyết rơi giữa rừng nhiệt đới đẹp kỳ vĩ. Chúng tôi xuống núi lúc 14h05"39'. Và khi ấy không ai có thể ngờ rằng chỉ một lát nữa thôi sẽ có một thành viên trong đoàn phải gặp một biến cố thật kinh hoàng...
Anh ta rơi xuống núi và mất tích!

Còn tiếp

Năm lần leo Phan-xi-păng (Fanxipan) - Phần 1
Năm lần leo Phan-xi-păng (Fanxipan) - Phần 2
Năm lần leo Phan-xi-păng (Fanxipan) - Phần 3

Du lịch, GO! - Theo blog HoangbQuang

Phượt là gì?

Khoảng mươi năm trước, dân đi bắt đầu gọi nhau là Phượt và gần đây báo chí đã bắt đầu sử dụng từ này ám chỉ cộng đồng năng đi lại. Cũng có một vài forum dấy lên cuộc tranh luận: Phượt là gì? Nguồn gốc từ đâu ra? Tiêu chí xác định mức độ phượt...v...v.
Tựu trung, các cuộc tranh luận ấy đều chỉ để cho vui và chưa đem lại câu trả lời xác đáng. Theo tôi, để hiểu rõ hơn, thế nào là Phượt, chúng ta phải đi từ thấp lên cao như leo dần lên những bậc thang hưởng thụ trong các khái niệm đi lại.

1. Thế nào là Phượt.

Đi tham quan là đi xem tận mắt để học hỏi. Hồi còn bé, và hồi không bé nhưng còn nghèo, chúng ta chỉ có thể được đi lại trong những đợt nhà trường, cơ quan tổ chức cho đi tham quan. Địa điểm và giới hạn thời gian luôn được xác định trước. Kiểu như là: tham quan lăng Bác, thành Cổ loa từ sáng đến chiều, hay chùa Hương hai ngày...

Thậm chí, đối với một số người còn được đi tham quan học tập mô hình XYZ ở nước ngoài một vài tháng, nhưng bản chất không khác gì các cháu đi tham quan chùa Một cột. Đặc trưng tiêu biểu nhất là có tổ chức, chi phí thấp, xem tận mắt, sờ tận tay với mục đích để biết, để học hỏi.

Đi du lịch là đi đến vùng đất khác xem có gì khác lạ nơi mình ở. Thời bao cấp, người Bắc Việt chẳng ai đủ tự tin dùng từ du lịch cho bản thân mặc dù trong từ điển tiếng Việt có hiện hữu từ này vì nó quá xa xỉ với cuộc sống của họ. Khái niệm du lịch rộng hơn khái niệm tham quan hay có thể hiểu một cách nôm na: du lịch là đi chơi xa kết hợp tham quan ở chỗ mình đến. Đi du lịch có thể theo nhóm, có thể một mình, nhưng khác cơ bản với tham quan là chủ động thời gian, không gian và chi phí, mục đích chỉ để thỏa mãn nhu cầu cá nhân.

Đi nghỉ là kiếm một chỗ sang trọng và tiện nghi hơn bình thường để chơi bời đàn đúm hay nghỉ ngơi tĩnh dưỡng. Đi nghỉ là bậc cao nhất của du lịch và chỉ phụ thuộc vào túi tiền lẫn nhu cầu bản thân. Nếu như đi du lịch nước ngoài vẫn phải tuân theo những lịch trình nhất địch của nhà tổ chức thì đi nghỉ có thể ngủ vùi 10 ngày không ra khỏi giường với một cô gái chân dài mét mốt trong một khu nghỉ biển xanh rì với bãi cát trắng phau mà không bị ai làm phiền. Vài năm trở lại đây một số tầng lớp trên của chúng ta đã rời xa khái niệm du lịch và dịch gần về khái niệm đi nghỉ. Điểm dễ nhận thấy của đi nghỉ là tự tổ chức và chi phí rất cao so với đi du lịch đơn thuần.

Phượt không phải là từ lóng của du lịch. Phượt vượt ra khỏi tầm kiểm soát của du lịch. Khi ta đã chán mọi thứ kia, chán sự tiện nghi chăn ấm nệm êm với cô gái thơm phức bên bãi biển, chán cuộc sống buồn tẻ ra đụng vào chạm, chán cái ngột ngạt của cuộc sống đô thị thì chuyển sang Phượt. Phượt là những chuyến đi hành xác đến những nơi thâm sơn cùng cốc, không định hướng, không xác định thời gian, mục đích lớn nhất mà Phượt đem lại là giải thoát tinh thần bằng cách hành hạ thể xác trong những chuyến đi xa.

Có người bảo từ Phượt được lấy trong cụm từ lượt phà lượt phượt. Có kẻ lại cố triết tự từ Phượt được cấu tạo bởi từ Bượt (trong bượt thượt lượt) và Phịch, tức là vừa đi vừa ấy một cách hoang dã bản năng. Theo tôi, cũng như Mạc Ngôn đại ca bảo: "Con gà nó mót thì nó đẻ ra trứng, chứ hỏi nó phản ứng hóa học thế nào để ra quả trứng thì nó chịu", thì Phượt là phượt thôi, nhưng phải đảm bảo được hai yếu tố chính: giải thoát và hành xác.

2. Phượt, họ là ai?

Giải thoát và hành xác trong Phượt không phải là một căn bệnh như bạo dâm, khổ dâm hay tự hành hạ bản thân. Nó có tác dụng làm mới lại mình, thay đổi không khí và nạp thêm năng lượng để sống chiến đấu theo gương Bác Hồ. Phượt chỉ dành cho người sống ở thành phố, nơi áp lực công việc, áp lực cuộc sống cao. Vì vậy về mặt bản chất, nó rất khác với du lịch đơn thuần.

Nguyễn Tuân có phải là Phượt cụ không? Xin thưa là không. Cụ Tuân chỉ là kẻ lãng du ích kỉ, thích và dám đi trong khi những đồng loại của ông còn đang chổng mông mò cua bắt ốc kiếm miếng sinh nhai. Những chuyến đi của cụ Tuân vẫn chỉ xoay quanh đi để biết đó đây, xem nó có gì lạ rồi về hô hô ha ha với bạn bè. Con chết cũng chẳng về dự tang bởi có về cũng chẳng sống lại, tại sao lại phải dừng chuyến du hí vì một lí do lãng nhách như thế? Chất giang hồ hào sảng của một Phượt Gia không cho phép hành xử ích kỉ như vậy.

3. Vậy ai sẽ là Phượt?

Là tất cả những người đi để làm mới lại mình, đi để sống tiếp. Họ có thể đi bằng bất cứ phương tiện gì: đi bộ, xe máy, ô tô, thuyền bè, dùng bất cứ công cụ hỗ trợ gì: bộ đàm, GPS, máy ảnh... cho thêm phần sinh động, nhưng mục đích cuối cùng vẫn phải là: làm mới bản thân.
Còn lại sẽ là dân du lịch. Cho nên, đừng nghĩ là cứ đi như Phượt, thì sẽ là Phượt.

Có rất nhiều nhóm Phượt. Trong các nhóm Phượt ấy có cả kẻ phượt lẫn du lịch đơn thuần. Có lẽ, nhóm Phượt đầu tiên và chuyên nghiệp nhất là TBG nhưng có rất nhiều các Phượt gia khác chỉ thích đi đơn lẻ và thỉnh thoảng nhập tạm thời với một nhóm nào đó. Về các phượt gia đơn lẻ thì vô cùng nhiều và nổi bật trong số đó là hai ông trùm phượt: HoangBQuang và DuGia.

Nguồn bài có thể từ Phuot.com hay Phuot.net cũng không rõ. Riêng các bài hay về phượt, bạn có thể SEACH từ "phượt" trong Du lịch, GO! hay xem nhãn "Định nghĩa từ phượt" sẽ có khối bài hay để các bạn coi.

Điền Gia Dũng này thì đơn giản lắm: mình có thể là dân phượt hay một người thích đi du lịch bụi vô danh nào đó. Chỉ đơn thuần là mình và bà xã thích đi đây đi đó, gọi chung là đi chơi giải trí một cách ít tốn kém nhất nhưng thu thập, thừa hưởng lượng thông tin cùng cái đẹp của nơi mình đến một cách nhiều nhất, đủ nhất trong khả năng có thể. Chỉ vậy thôi.

Du lịch thì có lẽ đa phần ai cũng khoái cả, thử hỏi xem: một chuyến bay ra Huế, ra Hà Nội - Một chuyến xe đưa tới tận khách sạn, resort - Những cuộc viếng thăm thắng cảnh nơi này nơi kia... hay nếu thích tự do: chiếc xe gắn máy của resort sẽ giúp mình thỏa mãn sự tìm tòi. Nhưng không phải ai ai cũng có khả năng đó. Và cách để mình được đi chu du nhiều chuyến trong năm, thì bắt buộc mình phải cày để làm giàu, có tiền và có cả thời gian nhàn rỗi.

Vậy nếu mình cày nhiều nhưng vẫn không giàu thi sao? Dũng này chọn cách phượt bụi cho nó đơn giản và "vừa túi". Không đi những nơi quá xa vì chi phí tàu xe khá bộn, đem theo con ngựa sắt, ăn quán bình dân, ở nhà nghỉ giá bèo (chơi thì nhiều chứ ở được bao nhiêu), điều nghiên kỹ đường và nơi đến bằng bản đồ vệ tinh - Vậy chỉ cần rủng rỉnh tý tiền trong túi là lên đường được rồi.

Du lịch, GO! -

Thứ Ba, 19 tháng 4, 2011

Phượt... bệnh viện!

Mai mình phải nhập viện rồi, bệnh viện Chợ Rẫy. Đúng ra nhập ngay chiều nay, mình cứ nghĩ là bác sĩ đề nghị nhập viện thì cũng từ từ vài bữa nữa, ít ra cũng để bệnh nhân chuẩn bị nhà cửa, đồ dùng cá nhân và cả tiền bạc nữa rồi mới có thể ủi đầu vào viện được chứ không thì giấy nợ ráo riết, tiền đâu mà trả bây giờ nhỉ...

Bệnh viện, thật lòng là mình chả khoái từ này tý nào! Phải chi đó là các từ như du lịch bụi, phượt phẹc, Bình Tiên, Phú Yên... gì gì đó thì khoái biết mấy. Tủi lòng một tên phượt sồn lang thang lướt thước đi cùng xứ hàng chục chuyến mỗi năm nhưng cũng chưa thỏa hết những địa danh đã biết đã phải vào khoa "Nội thần kinh" bệnh viện Chợ Rẫy để trị nhược cơ mất rồi, oải thật!

Cái này là Trời hại con, chắc ổng nói tên này vừa nhập làng phượt chưa lâu nhưng ham hố quá, cần phải "giảm đà" hắn lại bằng bệnh bại xuội phần nào chân tay ý mà.
Phượt qua núi...
Nằm viện vậy là Du lịch,GO! có lẽ phải tạm ngưng cập nhật vài ngày. Trước nay, blog thường ngưng cập nhật trong những chuyến đi của mình, lần ày cũng là một chuyến đi, một chuyến phượt nhưng là "Phượt bệnh viện"!

TB: Bịnh của mình thật ra cho tới lúc này bác sĩ vẫn chưa thể định ra căn bệnh chính xác được cho dù trải qua 3 lần khám (ở 2 BV) cùng hổ lốn các xét nghiệm nên cần nhập viện để theo dõi. Lòi ra bệnh và được chữa trị tốt thì ổn. Bằng không thì chắc "quên chuyện phượt" đi vì lấy quái gì sức để bò, để cày trên các cung đường ác hiểm của dân du lịch bụi?

Nhớ chuyện phượt!

Hổm rày nằm nhà dưỡng bệnh mới thấy nỗi nhớ chuyện phượt, nhớ những chuyến du lịch bụi đã qua dâng trào trong ký ức, sao nhanh quá nhỡ: chỉ thoáng đó mà đã quá một năm từ khi biết vi vu.

Nhớ chuyến Nha Trang - Đà Lạt: chuyến này dù theo dạng tour địa phương nhưng nhờ đó mình biết được cái "đã" khi vượt đèo Hòn Giao - mới biết được những cảnh đẹp khó diễn tả được hết cảm xúc trên đoạn đèo dài và đẹp mê hồn này.

Nhớ cái nóng hầm hập khi ngồi qua bữa ở quán Bến Lội đầu nguồn sông Cái... rồi lại nhớ đến cái gai gai lạnh khi xe leo vào lưng chừng con đèo tuyệt mỹ trong lúc lỗ tai bắc đầu lộp bộp lùng bùng vì độ cao. Moi trong ký ức ra cái phút giây mà cả hai vợ chồng mình chạy lạc trong mưa lạnh Đà Lạt, cứ loanh quanh hỏi đường tùm lum. Cuối cùng mới thấy lại con đường Lê Thi Hồng Gấm quen quen: hóa ra chỉ cách khách sạn nơi tụi mình trú ngụ vài con phố!

Lần đi căng thẳng về chỗ ở nhất là Cổ Thạch (chuyến tới nơi này là lần ba bốn gì đó), chả biết ngày gì mà nơi này đông kịt người - máy chém hoạt động hết công xuất, giá phòng tàn tàn nhưng cao ngất ngưỡng. Cuối cùng thì hai đứa cũng xoay sở mướn được... căn lều giá bèo nằm giữa khoảng vườn khá thơ. Chẹp chẹp, cũng xong mấy ngày thật đã.

Rồi lại ngẫm tới kỳ đi về Cần Giờ vướn nguyên quả phạt của CSGT: nhờ vậy mà sau chuyến này thì chiếc Win100 được tu bổ đầy đủ, kiếng chiếu hậu đàng hoàng cả hai bên, bảo hiểm thì xả láng luôn hai năm. Nhà nhỏ em ruột ở đây nhưng chuyến này sory không ghé vì chỉ cốt ý đi chơi, ghé thăm chi cho thêm phiền.
Cái lá phổi của TP HCM này cũng khang trang và tuyệt lắm, chỉ có biển là không được ngon lành nhưng để tránh cái ngột ngạt ở thành phố thì phượt một chuyến nhỏ ra đây là nhanh nhất.

Nhưng không có chuyến nào bọn mình dùng lô ca chân nhiều như chuyến Mũi Né hồi tháng 8/2010. Do không mang xe theo nên phương tiện đi lại ở nơi này chỉ bằng xe buýt và... đôi chân. Lần này dó thiếu kinh nghiệm nên ở Gành, một bài học nho nhỏ mà khó bao giờ quên được trong tương lai - dĩ nhiên là khó mắc lại lần sau rồi, nhất là khối phương sách đối phó bọn mù mắt cắn ngứa rân trời (chuyến này bị trên 50 dấu, he he...).

Có xe mình đi được xa hơn, quậy tìm được nhiều điểm đã hơn đi bộ nhưng lô ca chân cũng có cái thú riêng của nó: Xe thì phải có chút máu liều khi bậy đâu vứt xe ở đó còn đi bằng đôi chân thì không phải lo cái khoảnh này: cứ nhắm đích đến, xác định đường đi, hành lý không quá nhiều (bỏ hết ở nhà nghỉ) và đem theo đủ lượng nước uống là ok: lên đường!
Đi bộ giúp mình có thể tìm hiểu sâu sát hơn những nơi mình đi qua, đi bộ giúp thư giãn lại rèn luyện thêm đôi chân khỏe mạnh hơn, giúp trau dồi ý chí - kiên nhẫn... và cái khoái sẽ đến khi mình thanh toán xong đoạn đường dài: trời hỡi, tôi đã đi được như thế đó. Cảnh đẹp nơi đến giúp mình tức khắc quên đi những mệt nhọc. Bạn không tin à, cứ thử đi rồi sẽ thấy mà.

Ngược lại, cái chuyến mà chiếc Win100 của mình hoạt động "dữ" nhất là chuyến từ Cà Ná về Saigòn theo đường ven biển. Xe trâu bò, bọn mình cũng trâu bò chả kém - nhờ vậy mới thấy được cái đã khi ngắm cảnh Gành Son, đổ mồ hôi, sôi con mắt trên đoạn đường ven biển Hòa Thắng (khổ thân nhưng khoái tỉ, he he) hay những bãi biển vô cùng hoang dã trên đoạn Bình Châu.

Khối cái để nhớ trong lòng, nhớ cả núi Tà Cú, nhớ bãi cát trăng phau không gợn sóng, trong vắt đến tận đáy ở Phú Quốc, nhớ cái vị mằn mẳn của nước biển ở bãi Dài Cam Ranh. Lại nhớ cái khoan khoái khi giữa đêm ở bến phà Vàm Cống, gió lồng lộng sướng tê người... Kể thì bao giờ mới hết được nhỉ?
Chẹp, mình yêu những cảnh đẹp huyền ảo trên xứ Việt mình! nỗi ước mơ cháy bổng là được đi, được đến mọi miền đất nước bắt đầu từ miền Nam, tới miền Trung rồi nếu có thể thì đến tận miền Bắc.

Thôi cứ tạm ví như thời gian hiện tại là mình nghỉ... xả hơi vậy (điều này buộc bà xã cũng phải nghỉ theo). Mong là mình sẽ vượt được cái khổ vì bệnh bây giờ để rồi lại được đi, được đến những miền đất lạ mà bọn mình tìm thấy trên bản đồ vệ tinh, lúc đó sẽ thật tuyệt đúng không bạn?

Điền Gia Dũng.

Thứ Ba, 22 tháng 3, 2011

"Phượt" từ Đông sang Tây Bắc trong tuần bão

Không phải những người ưa phiêu lưu mạo hiểm mà là một nhóm nhiếp ảnh người mẫu quyết tâm lên núi rừng nhằm “thay đổi không khí” sáng tạo.

Hành trình hơn ngàn kilômét từ Đông sang Tây Bắc đúng vào tuần bão của nhóm bạn trẻ hầu hết mới lần đầu biết đến núi rừng phương Bắc đã để lại nhiều ký ức khó quên.

Hành trình mà Samuel Hoàng, nhiếp ảnh gia uy tín của nhiều tạp chí thời trang W,Vogue, Menhealth..., vạch ra hấp dẫn nhưng cũng khá nhiều thử thách: xuất phát từ Hà Nội đến Hồ Ba Bể - Bắc Kạn, sau đó từ Bắc Kạn lên Đồng Văn, Hà Giang, điểm cuối cùng là Sa Pa - Lào Cai, và từ đó về Hà Nội.

Ngày thứ nhất

Chặng đường dài hơn 200km từ Hà Nội đến Ba Bể không quá khó để vượt qua, nhưng vì phải đi lối tắt mất hơn 50km đường đất bụi giữa rừng thưa, có những lúc lạc đường phải quay lại tìm lối, thế nên phải đến gần nửa đêm, nhóm mới có mặt tại hồ.

Qua ánh đèn pha, mặt hồ trải rộng, nước sóng sánh. Samuel Hoàng và ê-kíp của mình háo hức đi vào vùng lõi của hồ, từ cửa vườn Quốc gia Ba Bể đi 6 km lên xuống những con dốc rợn người là tới thôn Pác Ngòi (tiếng Tày có nghĩa là “cửa sông”, chẳng là thôn nằm ngay trước mặt một con sông nhỏ chảy vào hồ).

Thôn Pác Ngòi thuộc xã Nam Mẫu (huyện Ba Bể), nằm ngay dưới chân núi đá dựng vách đứng cao lộng lẫy vài trăm mét gọi tên (tiếng Tày) là Phi-a Mi-àng, tức là “núi đá đẹp”. Cả thôn có 80 hộ dân thì có tới 18 hộ có dịch vụ nghỉ homestay, giá cực dễ chịu (60.000 đồng/đêm/người) dân chúng thì rất vui vẻ và chu đáo. Con đường từ đường cái chính tới Pác Ngòi mới được mở từ năm 2000, dân cư ở đó trước đây là một bán đảo trên cạn với đời sống bên ngoài, nên họ còn thật thà chất phác, chưa bị “giống” chúng ta lắm.

Ngày thứ hai

Sáng nhóm dậy sớm, ăn cháo gà do chủ nhà nấu. Đúng ngày rằm tháng Bảy, chủ nhà mời thêm đĩa bánh tày, làm từ gốc cây chuối (phơi khô, nấu nhuyễn với đường, bọc đỗ xanh, lạc), vị béo, bùi, ngọt, thơm. Sau khi trang điểm và mặc đồ cho bốn mẫu, nhóm vào rừng tìm cảnh.

Đang đi trong rừng già, toàn đá tảng và dây leo hai bên đường, chợt có những đoạn rừng như bị xé ra, một khoảng xanh ngọc mướt mát, lăn tăn hiện ra dưới chân. Hồ Ba Bể đấy, đúng lúc ấy thì có một dọi nắng rót thẳng từ trên cao xuống vùng lá xanh thẫm ven đường. Tấm phông xanh ngọc của hồ thấp thoáng phía xa xa, cây cỏ xung quanh, khung cảnh và ánh sáng thật là hoàn mỹ. Samuel quyết định dừng lại và tác nghiệp.

Thế là mọi người đành phải chiều đạo diễn. Buổi làm việc dừng lại vào lúc 13h. Vừa xong bữa trưa muộn, trời đổ mưa như trút, kế hoạch chụp mẫu trên mặt hồ ngừng lại, Samuel nhanh chóng đổi phương án, chụp ngay tại chân nhà sàn, nơi cả đoàn đang ở trọ.

Ngày thứ ba

Dậy từ 5h sáng, thu xếp xong đồ đạc, cả nhóm khởi hành đi Đồng Văn, Hà Giang. Đây là chặng đường dài và khó khăn nhất. Lối đi tắt từ Bắc Kạn lên thẳng Đồng Văn khá xấu, nhiều đoạn đường bị cày nát vụn do mưa bão. Đường nhỏ, hẹp, lên dốc xuống dốc liên tục lại quanh co một bên vách núi dựng, một bên vực sâu, đường không có gương cầu, không có bảng báo giao thông, càng không có những vách ngăn giữa đường với vực, cách 4 mét không thể thấy được xe đi ngược chiều.

Trời mưa lâm thâm, đường trơn, điện thoại mất sóng, cả nhóm bám sát vào nhau. Suốt chặng đường núi hơn 300 km, đi từ sáng sớm đến đêm khuya, hầu như không có nhà dân ven đường. Ban ngày, thi thoảng thấy một ngôi nhà cheo leo vách núi, trẻ con trần truồng giữa mưa đùa nghịch. Tối, dưới ánh đèn pha, vài tốp người gùi lương thực trên vai, lầm lũi đi trong sương núi. Qua vài khúc quanh, thấy có đống đá chất từng khối ven miệng vực, té ra ở đây vừa lở núi đá, đường mới được khai thông.

Đang trên đường tối sẫm, thị trấn Đồng Văn bỗng hiện ra cùng muôn ánh đèn vàng lung linh, vui mắt. Cả đoàn ăn tại một cửa hàng cơm bình dân ven chợ Phố Cũ. Tiếng khèn, tiếng hát vừa tắt, buổi họp chợ đêm đã tan.

Ngày thứ tư

Buổi sáng, cả nhóm chụp ảnh trong chợ Phố Cũ. Chợ núi chủ yếu bày bán nông phẩm. Nhiều người dân tộc đến chợ không biết tiếng Kinh, nhưng họ rất thích chụp ảnh, và đề nghị được chụp ảnh. Sát những bức tường đá đen bóng bồ hóng là khăn áo của phụ nữ Mông rực rỡ nhiều sắc màu. Trái lại, nam giới Mông chỉ mặc quần áo nhuộm đen.
Nhà dân ven chợ đa phần vẫn mái ngói tường đất, cột gỗ nứt nẻ vì mưa nắng. Dưới làn mưa rả rích, cả khu chợ lờ mờ trong mưa lặng lẽ, u hoài.

Đầu giờ chiều, trời tạm ngừng mưa, để ánh nắng hưng hửng trên đỉnh núi. Nhóm bạn trẻ hăm hở chạy vespa từ thị trấn ra Mã Pí Lèng. Cung đường Mã Pí Lèng uốn lượn ven triền núi đá như dải lụa sáng mềm mại, dưới triền đá xa xa, sau những thân ngô nâu xác là dòng sông Nho Quế. Khung cảnh núi đá mở rộng ra, đẹp đến bàng hoàng. Không cần chuẩn bị nhiều, cứ cảnh thiên nhiên mà diễn, Samuel Hoàng mừng vui vì có những góc máy đẹp.

Ngày thứ năm

Tiếp tục hành trình từ Đồng Văn đến Sapa Lào Cai với hơn 500 km.
Vẫn giữa rừng núi, giữa bản làng, và những người dân tộc tò mò bởi đoàn du khách lạ. Đường mở rộng hơn, thế nhưng, núi sạt lở cũng nhiều hơn. Qua một đoạn đường, bùn ngập trên đầu gối, dài hơn hai chục mét bởi núi lở, cả nhóm ngưng thở, men theo vết bánh ô tô đi trước để lại. Có lúc tay lái bị ngoặt đột ngột bởi bùn trơn, nhìn bánh xe trờ sát miệng vực, ai cũng thấy sợ cứng người.

Ga nhẹ, đi thật chậm, bám sát nhau trên từng mét đường, cả nhóm đến Sa Pa (tiếp tục) giữa đêm. Một ngày vất vả, mệt mỏi lẫn những pha đứng tim, đủ cho cảm giác nằm giữa chăn ấm nệm êm thành xa xỉ.

Ngày thứ sáu và thứ bảy

Sa Pa trời mưa như trút giữa giá lạnh.
Nhiều ảnh được chụp trong màn hơi ẩm, và đường lầy bùn lẹp nhẹp, Đan Cha, Bảo Ngọc mặc quần áo dân tộc H’Mông, chân trần lội nước, gắng sức cười, diễn. Tranh thủ những lúc không làm việc, cả đoàn tìm hiểu văn hóa ẩm thực của Lào Cai. Nếm chút rượu ngô Bắc Hà, Shan Lùng cho lâng lâng sảng khoái. Nào ăn Thắng Cố (chế biến từ thịt và lục phủ ngũ tạng trâu ngựa bò kèm gia vị miền núi), món ăn đặc trưng của người H’Mông vùng Mường Khương, Si Ma Cai, Bắc Hà. Nào thưởng thức mèn mén – loại bánh làm từ ngô xay nhỏ hơn hạt tấm, cho vào chõ, rắc đều nước, đậy kín cho đến khi chín tỏa ra vị ngọt bùi thơm dẻo.

Rồi cùng thưởng thức món khâu nhục (thịt lợn ba chỉ kẹp rau dưa chua và thuốc bắc hấp nhừ) hay xá xíu (thịt nạc thái miếng to bản, nướng qua lửa vàng ruộm tẩm húng lìu rán kỹ…Tất cả đều lạ nhưng mà ngon.

Ngày thứ tám

Kết thúc hành trình hơn ngàn kilomet giữa núi rừng từ Đông sang Tây Bắc trong tuần bão, cả đoàn trở về Hà Nội, mang theo những bộ ảnh thời trang độc đáo.

Theo SotayDulich, Diendanhanghieu

Thứ Sáu, 4 tháng 3, 2011

Con gái đi phượt!

"Cho dù phải vượt qua chặng đường dài gấp 2-3 lần thì cũng phải cố để 1 lần trong đời thấy cảnh hoàng hôn hùng vĩ đến thế. Nếu cả đời đi du lịch trên ô tô, lên là ngủ hoặc nói chuyện vật vờ thì chẳng bao giờ thấy được những điều tuyệt vời của thế giới và cuộc sống".

Ý kiến của bạn Hương Trà cũng có thể coi là lý do chung khiến các "nữ phượt gia" quyết định lên đường.

Hương Trà (quận Đồng Đa, Hà Nội): Người dân các địa phương rất thương con gái đi phượt
Đó là chuyến đi phượt vùng Tây Nam Bộ. Ăn trưa xong, hai xế nam đã thấm mệt vì trời nắng nóng, lại tù mù về đường xá nên khá nản, thế là hai chị em gái nhảy lên làm "xế".

Đường quốc lộ phẳng lỳ, đẹp như đường Pháp Vân Cầu Giẽ, cứ thế vít ga tới 80-90km/h. Nắng nóng tiêu tan, gió mát thêm vị mằn mặn của nước biển, thấy chỗ nào đẹp thì dừng lại chụp ảnh.

Đến 5h chiều đến được Mũi Nai, đúng lúc mặt trời lặn, được ngắm mặt trời lặn đẹp kinh hoàng.
Cả đoàn bảo nhau, cho dù phải vượt qua chặng đường dài gấp 2-3 lần thì cũng phải cố để 1 lần trong đời thấy cảnh hoàng hôn hùng vĩ đến thế. Nếu cả đời đi du lịch trên ô tô, lên là ngủ hoặc nói chuyện vật vờ thì chả bao giờ thấy được những điều tuyệt vời của thế giới và cuộc sống.
Đi phượt nên chúng tôi cũng có thể xin vào ngủ ở nhà dân, trải nghiệm cuộc sống của họ. Đến Sóc Trăng, chúng tôi vào tận nhà xem họ làm bánh tráng, xem cách họ đi lễ chùa Chăm, khác lắm. Có lần đang đi trên đường, thấy một ghe chở hoa quả, cả nhóm đều rất thích liền gửi xe máy để xin đi nhờ ghe của họ.

Người dân ở các địa phương rất hiếu khách. Đặc biệt, khi thấy trong đoàn có các bạn con gái, vất vả lặn lội đi tìm hiểu quê hương, cuộc sống của họ nên họ thường giúp đỡ rất nhiệt tình.

Bích Liên (Đại học Luật Hà Nội): Phượt thì... không thể bỏ cuộc

Tối thứ ba trong hành trình chinh phục Fanxipang, mệt mỏi rã rời, chân tê và đau kinh khủng, sáng dậy vẫn tiếp tục leo núi. Gần lên tới đỉnh, tôi cảm giác như không thở được nữa, muốn bỏ cuộc, đầu óc chỉ lan man với ý nghĩ hay mình nằm dài ở chỗ này, đợi mọi người xuống thì về. Ngẩng đầu dậy thấy hoa đỗ quyên đỏ mọc um tùm và cả cây hoa gì đó màu vàng rực rỡ đang khoe sắc giữa nắng buổi sớm chói chang. Không thể bỏ cuộc được nên tôi lại tiếp tục leo.

Đến tới nơi, một cảm xúc vỡ òa, quá đẹp. Nhìn từ trên cao bao quát được tất cả những ngọn núi trùng trùng điệp điệp mà tôi đã đi qua. Không thể tin nổi rằng chính mình đã vượt qua được tất cả những dãy núi đó.
Thanh Loan (ĐH Kinh tế Quốc dân Hà Nội): Nhưng không nên tham gia vào các nhóm chưa quen

Đi du lịch bụi học được rất nhiều thứ, cách lên lịch trình sao cho hợp lý, tài chính thế nào, sắp xếp công việc cho mọi người ra sao, gặp trở ngại thì cùng nhau giải quyết thế nào...

Như chuyến đi Lào của chúng tôi vừa rồi, xe đang đi bon bon thì gặp lở núi. Trong khi xe phải dừng lại chờ san chỗ núi lở, chúng tôi quyết định đi bộ ra đường cái để bắt xe khác.

Đi bộ 12km cùng với một nhóm Tây balo, đi trên đường mà cứ như đi trong rừng già, rất nguyên sơ. Vượt qua được 3 chỗ núi lở thì bắt được một chiếc xe tuk tuk để đi. Chỉ có đi du lịch bụi như thế mới phải vắt óc tìm ra cách vượt qua sự khó khăn, cảm thấy vui với những quyết định của chính mình.

Bố mẹ cũng biết tôi đi du lịch bụi như thế, cũng không muốn cho đi đâu, dọa có thổ phỉ, rồi bắt cóc này nọ. Nhưng vì tôi thích quá nên bố mẹ đành chịu, không cấm được.

Theo tôi, nếu đi phượt mà tham gia vào những nhóm lung tung, chỉ quen biết sơ sơ, đối với con gái là rất nguy hiểm. Cả nam cả nữ đi xe máy cùng nhau mấy ngày liền, khi đi thường tách tốp bé, đến cuối mới tập trung lại, nếu không quen biết nhau từ trước thì không an toàn tý nào.

Phan Mai Linh (Hà Nội): Đi một mình để chỉ có ta với ta

Tôi đi du lịch không phải để nghỉ ngơi. Bao giờ lịch trình của tôi cũng kín mít với mục tiêu đi được càng nhiều nơi càng tốt. Không ít lần tôi đi du lịch một mình.

Có nhiều người cũng thắc mắc với tôi về chuyện tại sao lại đi du lịch một mình. Đôi khi đi để  được một mình đứng trước biển lớn, gào thét ầm ĩ mà không phải lo người khác phàn nàn, để được đứng trên núi cao, nhìn xuống không gian rộng bao la bát ngát giữa lúc gió thổi mạnh làm rối tung mái tóc của mình. Cái cảm giác trên đời chỉ có ta với ta rất khó diễn tả.

Theo Bee.net