CHUYẾN ĐI THỨ NHẤT
.
LUỒN RỪNG SÂU - VỪA ĐI VỪA MỞ ĐƯỜNG
.
Năm 1998. Tôi làm việc tại Sài Gòn. Ngày đó vì công việc kinh doanh nên chúng tôi phải đi công tác liên tục. Khi đi Lào Cai để nhập khẩu hàng hóa, tôi đã leo Fanxipan lần đầu tiên và chuyến đi bắt đầu bằng một sự rủ rê tình cờ, rất thú vị khi đang lang thang ở phố núi Tây Bắc.
Trong một quán nước chè chén vỉa hè lúc sâm sẩm tối, tôi gặp một tay trông rất bụi bặm, nói giọng Miền Nam đang "bô bô" tán phét về chuyện tìm Trầm Hương với một cô gái rất dễ thương. Về chuyện tìm Trầm Hương, tôi cũng là một "gã" hơi rành vì đã từng ăn ở, chơi bời mấy năm với một số "tay chơi" vùng Ninh Hoà Nha Trang, M'Drăk Buôn Ma Thuột thuộc hàng "cao thủ" mò mẫm trong rừng …
Bởi vậy làm quen nhau khá dễ dàng. Hoá ra anh bạn này tên Đức, phóng viên của báo TT. "Hắn" đang đi "chơi" vùng biên ải để viết loạt phóng sự về Tây Bắc. "hắn" thổ lộ đang muốn leo Fanxipan cùng cô bạn phóng viên của Tạp chí TGM...
Sau khi uống vài chén rượu ngô Bắc Hà, câu chuyện rôm rả hẳn lên do nói chuyện khá hợp gu, Đức thổ lộ muốn leo đỉnh Fanxipan, ngặt nỗi chưa tìm được người dẫn đường. Tôi nảy ra ý định cùng Đức leo Fanxipan. Quyết định đến nhanh và thực hiện chuyến đi cũng khá nhanh. Chẳng chuẩn bị gì, chúng tôi có mặt tại Sa Pa trưa hôm sau. Cùng thuê khách sạn để nghỉ lại qua đêm, qua lời giới thiệu của ông chủ KS, chúng tôi gặp anh Trung, một người đàn ông trung niên làm nghề địa chất tại Yên Bái nói tiếng Pháp rất giỏi. Trung leo lên Fanxipan từ những năm 1985. Chúng tôi đặt vấn đề nhờ anh làm guide và tổ chức cho chuyến đi, Trung đồng ý với điều kiện không cho cô phóng viên tạp chí TGM tham gia vì lý do không thể đủ sức khoẻ...
Phải thuyết phục, phải chứng minh mãi bằng cách leo Hàm Rồng 3 vòng trong có 2h đồng hồ, Hương mới được tham gia chuyến đi này. Đồ dùng cá nhân của tôi rất sơ sài (tại chưa có kinh nghiệm leo núi bao giờ)... quần áo chống rét, đôi giày batket, mũ biên phòng... Nhưng hai người bạn đường xem ra cực kỳ kỹ càng. Ngoài 2 cái áo khoác cực dày vì lúc đó đang là mùa đông, trên đỉnh Fanxipan thường có bắng giá xuống tới âm độ, các bạn ấy còn mang theo:
- Túi ngủ đôi - Giầy bộ đội - Tất cao cổ - Dây nilon loại to dài 20m - Găng tay BHLĐ - Dao nhíp đi rừng - Bật lửa – Thuốc lọc nước – Bánh bích quy – Bông băng và thuốc cảm cúm. Mảnh nilon che mưa…
Sự chuẩn bị phải nói là kỹ càng cho 1 chuyến đi 5 ngày. Tôi nhờ anh Trung tìm mua hộ cái túi ngủ nhưng ở Sa Pa lúc đó rất khó kiếm đồ dung cho dân leo núi, vì không có nên cuối cùng phải mượn lại của ông chủ KS. Chúng tôi có 1 Porter, cả đoàn là 5 mạng....
Buổi sáng tinh sương, lạnh giá. Sa Pa mù mịt mây, trên con dốc dẫn xuống bản Cat Cat, 5 người balo trên vai, lầm lũi bắt đầu hành trình leo Fanxipan theo đường Cat Cat - Sín Chải lúc 7h sáng ngày 25.11.1998.
Theo anh bạn guide giới thiệu, cung đường từ bản Cát Cát lên đỉnh Fanxipan dài cỡ 17km vòng vèo từ độ cao 1470m để lên tới đỉnh 3143m. Suốt chiều dài con đường này leo qua tới 11 – 16 sườn và đỉnh núi, qua các khu rừng từ rừng thảo quả, rừng sa mộc cho đến rừng tre, rừng trúc, rừng cây bán ôn đới “tạp pí lù” và rừng tùng cổ thụ rồi lại rừng sậy … Thảm thực vật nhiệt đới cực kỳ phong phú. Cái mà chúng tôi cần phải đề phòng nhất trong chuyến đi này là đề phòng lạc đội ngũ, thứ 2 là đi qua rừng thảo quả phải đề phòng vắt! Nghe đến cái “anh” vắt, cô phóng viên TGM sợ xanh mặt, túm chặt tay tôi hỏi có cách nào để nó không …cắn?!
Con đường mòn dẫn từ bản Cat Cat lên tới con suối to trước cửa khu rừng thảo quả đã mất hút sau làn sương mờ. Lúc này đường mòn đã hẹp lại và cây cối bắt đầu rậm rạp. Không khí lạnh và ẩm ướt. Thỉnh thoảng cả khu rừng chìm ngập trong sương mù, người đi sau không còn nhìn thấy người đi trước. Cứ đi trong mây như thế … Chú porter tay dao tay gậy vừa cắm cúi “thồ” hàng vừa ra sức phát cây mở đường. Buổi trưa, chúng tôi nặng nhọc lê bước lên tới độ cao 1700, cả nhóm ngồi phịch xuống gốc cây thở dốc …
Bữa ăn trưa với bánh mỳ và giò, trứng rán và dưa leo. Sau khi ăn trưa, 2 chú porter còn mang cho mỗi anh em 1 ly café Netle bốc khói. Anh Trung yêu cầu chúng tôi phải ăn đầy đủ chất dinh dưỡng để lấy năng lượng cho cung đường buổi chiều.
Suốt cả buổi chiều, chúng tôi vừa đi vừa phát những cành cây um tùm lòa xòa. Chui sâu trong những cánh rừng gỗ tạp chen lẫn tre trúc. Hết leo qua những khúc suối lởm chởm đá tai mèo, lại leo dốc hoặc bám chặt theo rễ cây để lên tới độ cao 2300m thì trời cũng đã bắt đầu sâm sẩm tối. Cả bọn hạ trại.
Bữa ăn tối với đủ các món xào, kho, canh với thịt heo, thịt bò và rau xanh Sapa. Chúng tôi đốt một đống lửa và quay quần xung quanh ngồi uống trà trong cái đêm tĩnh mịch, lạnh buốt giá và tối mịt mờ. Không gian im ắng, thi thoảng nghe tiếng sột soạt lá của thú hoang đi ăn đêm và tiếng những giọt sương tí tách rơi trên tán lá rậm rạp của khu rừng nguyên sinh…
Ngày thứ 2 thì chúng tôi bắt đầu leo ngang ngang trên độ cao 2300m – 2400m qua những sườn núi xanh rì của dãy Hoàng Liên. Không khí lạnh giá bắt đầu tan vì ánh nắng mặt trời đã xuyên qua được những tán rừng rậm rạp. Mặc dù vậy, nhưng vì leo núi đổ mồ hôi nhiều nên chúng tôi tốn khá nhiều nước uống mang theo. Đi qua một con suối trong vắt, Trung bảo chúng tôi lấy nước rồi cho vào mỗi chai một viên thuốc lọc, thứ đồ uống này đã được khử trùng và có màu tim tím, không mùi vị khá dễ uống. Đến chiều tối thì chúng tôi đặt chân lên tới độ cao 2700m và là một khu rừng tùng cổ thụ với muôn ngàn những gốc cây rêu xanh rì, rậm rạp với tán lá đủ mọi hình thù. Ở độ cao này chỉ có 2 loài cây sống rất mạnh mẽ. đó là Đỗ Quyên và Tùng cổ thụ. Mùa hoa Đỗ Quyên nở là tiết tháng 3, bông hoa nở to bằng miệng chén với đủ màu sắc, đỏ, vàng, trắng ...
Sẩm tối, chúng tôi hạ trại ở độ cao 2760m. Trời xầm xì, mây mù mịt mờ nhìn không rõ nhau mặc dù khoảng cách có khi chỉ 3m.Trung bảo chúng tôi chặt mấy cành cây che lên mái lều, căng nilon đề phòng mưa. Nhóm porter nhanh chóng nổi lửa nấu cơm. Cả bọn chui vào lều dùng bữa tối. Khoảng 19h thì mưa. Cả khu rừng ầm ào tiếng mưa như trút trên tán cây. Căn lều nặng trĩu vì nước mưa đọng, nhưng do Trung đã cảnh báo trước nên chúng tôi đã chuẩn bị mỗi người một mảnh nilon rộng 3 m2 đủ che để khỏi ướt lều và túi ngủ. Bạn thử tưởng tượng là bạn nằm cuộn tròn trong lớp túi ngủ ấm áp khô ráo, bên trong căn lều bạt và nghe tiếng mưa rào rào trên tán lá, tiếng sấm nổ ì ùng và tiếng vặn mình kèn kẹt, răng rắc của cây rừng. Quả thực là rất thú vị …
Sáng hôm sau, trời trong xanh. Xanh ngắt. Mây trắng đùn lên cuồn cuộn dưới chân núi. Mặt trời ấm áp tỏa thứ nắng vàng ươm rải đều trên dãy Fanxipan xanh rì. Đẹp quá. Cả bọn thốt lên. Chúng tôi lên đường chinh phục nốt độ cao hơn 700m còn lại. Nhưng chỉ có hơn 700m mà chúng tôi cũng mất nguyên một ngày. Buổi sáng chúng tôi đi xuyên qua 3 sườn núi với toàn là rừng nguyên sinh cổ thụ. Rêu phong dày cả gang tay. Buổi chiều chúng tôi bắt đầu tới chân của núi Fanxipan. Thật kỳ lạ khi ở độ cao này lại không hề có cây cổ thụ mà chỉ toàn là cỏ tranh và lau sậy với mặt đất khá bằng phẳng. Trung chỉ tay lên đỉnh núi mờ ảo phía trước với rừng trúc bao phủ: Kia là đỉnh Fanxipan. Cảm giác lúc đó thật xốn xang. Chúng tôi chỉ còn cách nóc nhà của Đông Dương có mấy chục mét độ cao nữa. Vậy mà mãi đến hơn 17h chúng tôi mới lên tới đỉnh Fanxipan trong bầu không khí lạnh giá, khô khốc, bầu trời xanh ngăn ngắt, trăng giữa tháng tròn vành vạnh đã lên tới lưng chừng, dưới chân là biển mây trắng cuồn cuộn bị những ngọn núi nhấp nhô xanh rì chọc thủng ….
Lên đến đỉnh Fanxipan, mấy anh em ôm chầm lấy nhau la hét, vui sướng. nhẩy cẫng lên như những đứa trẻ con… Thật là hạnh phúc khi vượt qua được tất cả những khổ ải, vất vả, khó khăn trong 3 ngày chui luồn trong rừng sâu của đại ngàn dãy Hoàng Liên Sơn cao vợi …
Năm lần leo Phan-xi-păng (Fanxipan) - Phần 1
Năm lần leo Phan-xi-păng (Fanxipan) - Phần 2
Năm lần leo Phan-xi-păng (Fanxipan) - Phần 3
Du lịch, GO! - Theo blog HoangbQuang
Hiển thị các bài đăng có nhãn Chuyến đi kỳ thú. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Chuyến đi kỳ thú. Hiển thị tất cả bài đăng
Thứ Ba, 17 tháng 5, 2011
Năm lần leo Phan-xi-păng (Fanxipan) - Phần 2
RƠI XUỐNG NÚI MẤT TÍCH và TUYẾT RƠI TRÊN FANXIPAN
.
Ngày hôm đó, chúng tôi đã bị một phen khiếp vía. Lục tục xuống núi lúc 14h05"39;. Trời mù mịt sương, khí lạnh từ núi đá toả ra buốt lạnh. Quãng đường xuống núi thì nhanh nhưng chân tay run lẩy bẩy bởi thả lỏng gân cốt đột ngột. Qua đoạn vực sâu buổi sáng leo lên bằng dây cả đoàn tách thành 3 tốp bởi có người đi nhanh, có người đi chậm. Tôi và H xuống trước. Theo sau là Serena và cặp Alex -Shappova. Anh bạn Kiên đi cuối cùng.
Trước khi xuống núi, Kiên dặn cả đoàn phải chờ nhau ở chỗ nghỉ dưới độ cao 2700 m. Tôi và H đi nhanh nên dừng khoảng 10"39;mới thấy Serena tới nơi, theo sau là Shappova. Rồi tới Kiên mà không thấy Alex đâu. Hỏi Shappova " Alex đâu?" - "Alex nói mình đi trước với Serena ". Kiên nói với Shappova "Lạ vậy, Kiên đi sau cùng mà".
Chúng tôi nóng ruột ngồi chờ thêm gần 20' vẫn không thấy Alex tới. Shappova có vẻ lo sợ cứ đi đi lại lại, đến lúc không chịu được nữa cô bảo Kiên cùng cô quay lại tìm Alex. Kiên hú gọi Alex, tiếng cứ vang rền và vọng lại từng nhịp. Không thấy trả lời. Im lặng một hồi lâu... bất ngờ tôi hoảng hốt khi nghe tiếng Kiên hú gọi "Anh Hoàng ơi, quay lại đi!".
Chúng tôi hối hả ngược trở lại khoảng gần 200 m thì thấy Kiên và Shappova đang cuống lên, nhìn ngó xuống đoạn vực sâu khuất sau một tảng đá. Chính đoạn này là đoạn cua của đường mòn nhưng chia ra 2 nhánh. Một nhánh leo qua mỏm đá nhằm đi tắt, tránh leo qua một thân cây rất to bị đổ nằm vắt ngang. Lối này dễ bị rơi ngã nhất, nó khuất và có vẻ hiền lành bởi cây cối um tùm, nhưng thực tế mỏm đá rất chênh vênh vì nhô ra khoảng không. Lúc tôi và H đi qua cũng phát hiện ra điều này, người Việt Nam nhỏ nên chúng tôi dễ dàng chui qua gầm thân cây. Kiên chỉ tay xuống nói "Có thể Alex rơi xuống đây" Kiên phát hiện ra chiếc khăn của Alex vẫn vắt trên vai trong suốt hành trình bị rơi dưới tán cây. Chết rồi! Có lẽ anh chàng Czech cao lênh khênh đã đi tắt qua mỏm đá và chuyện đã xảy ra...
Shappova có vẻ hoảng loạn. Tôi nói với H và Serena giữ để cô ấy bình tĩnh lại, còn tôi và Kiên vòng phía sau lần mò theo từng thân cây tụt xuống. Hai chúng tôi xuống đoạn khá sâu vẫn không thấy Alex hoặc dấu vết gì. Chúng tôi phán đoán, nếu Alex rơi thì khả năng sống sót cao bởi dưới vực là rừng cây dày, có thể sẽ bám được một cành cây nào đó hoặc được đỡ lại bởi tán lá. Nhưng rất lạ, khi chúng tôi xuống tới gần thung lũng bên dưới vẫn không thấy vết tích của Alex. Tình hình thời tiết lúc ấy xấu đi bởi gió to nổi lên, trời thì mù mịt, mây âm u, khí lạnh ào ạt thổi tới, khả năng chúng tôi gặp mưa là rất lớn. Tôi nhìn đồng hồ đã hơn 16h, như vậy chúng tôi mất 1h20"39; tìm Alex.
Kiên và tôi thi nhau hú gọi nhưng chỉ nghe tiếng vọng lại của chính mình như trêu ngươi... Đã có hạt mưa rơi xuống mặt. Chúng tôi vội vã leo lên. Tôi bàn với Kiên để 3 người phụ nữ về trước khi trời tối vì đường rất nguy hiểm, họ còn phải tụt xuống cái vực đá cạnh thác nước, họ sẽ báo cho Thầu và Dính, 2 porter người Hơ Mong lên giúp chúng tôi tìm Alex. Tôi suy luận Alex rơi xuống có thể chỉ bị thương, hoặc ngất xỉu, nhất định sẽ vẫn còn dưới đó.
Nhưng khổ một nỗi thung lũng không gần với đoạn chúng tôi về qua, muốn tìm phải xuống độ cao 2500 m cắt ngang rừng để tới. Shappova không muốn về lán, đỡ mất thêm thời gian tôi giục H và Serena về trước khi trời đổ mưa. H trở thành người dẫn đường bất đắc dĩ, tôi dặn bảo Porter mang túi ngủ, áo ấm, thức ăn, đèn pin, hẹn gặp ở độ cao 2500 m đánh dấu bằng sợi dây căng ngang đường. Chúng tôi cực kỳ lo lắng nhìn hai người phụ nữ lẫn vào khoảng tối âm u của rừng...
Đồng hồ chỉ 17h30"39; lác đác những giọt mưa lạnh ngắt. Chỉ có 2 con dao nhỏ dùng cắt đồ ăn trưa và cái bật lửa tôi hút thuốc lá, nếu trời mưa...chúng tôi sẽ chết lạnh. Thật may Sappova tìm trong balo nhỏ mang theo còn 2 bịch nilon to dùng đựng quần áo ướt. Chúng tôi rạch đôi tạm che mưa.
Trời tối mù, lạnh như cắt da, tính rằng nhanh nhất cũng phải 20h thì porter mới tới nơi, ba chúng tôi quyết định cắt rừng sang thung lũng trước. Kiên mang theo chiếc đèn pin nên di chuyển cũng nhanh. Rừng ở độ cao này cây nhỏ, ít gai có phần dễ đi. Vì đã định hướng khi còn ở phía trên nên không gặp khó khăn mấy, ba người thay nhau gọi và hú tìm liên tục.
Đi một khoảng xa, sợ bị mất hướng trong đêm tối, chúng tôi quay lại. Trời bắt đầu mưa dày hơn, tiếng gió gào u u phía trên đầu, từng giọt mưa rơi vào áo trong làm tôi lạnh run bần bật. Tối quá, ánh đèn pin loang loáng mà cũng khó nhìn thấy gì, ba chúng tôi cố gắng đi một đoạn nữa thì phải dừng lại vì Kiên phát hiện đã đi lạc hướng. Vừa ngừng thì cả ba người gai ốc sởn cả lên. Rõ ràng nghe lẫn trong tiếng gió, tiếng mưa nhỏ xào xạc có tiếng “người” rên rỉ rất gần chỗ chúng tôi đứng. Alex rồi ! Theo ánh đèn pin chúng tôi gọi "Alex, Alex..." tiếng người rên rỉ im bặt. Không thấy trả lời. Trời tối mù, gió vần vũ trên tán lá. Bất ngờ một tiếng "soạt" rất to ngay cạnh chỗ Shappova đứng, rồi tiếng kêu "choét choét" bay vọt lên. Chúa ơi ! một con chim rừng...
Đồng hồ chỉ 20h30"39;. Lúc này tất cả run bần bật vì quá lạnh và đói. Tiếng Thầu và Dính hú gọi, chúng tôi gặp nhau. Vội vã lột bỏ cái áo khoác đã ướt nhẹp, quấn chiếc túi ngủ giữ ấm trong lúc 2 anh bạn Hơ Mong căng tấm nilon làm chỗ trú rồi đốt lửa sưởi. Chúng tôi suy đoán mãi trường hợp Alex mất tích... Khả năng lớn nhất trong lúc Alex vội đuổi theo Shappova nên không phát hiện ra chỗ nguy hiểm, thế là trượt chân....
Một đêm không ngủ vì lo tránh mưa, may là mưa cũng tạnh dần khi đêm gần về sáng, gió vẫn to nhưng điều lo ngại nhất là càng lạnh hơn.....
Trời sáng dần, chúng tôi chia nhau làm 2 tốp tìm kiếm xung quanh khu vực thung lũng. Tôi, Shappova và Thầu tìm dọc hướng xuống núi, còn Kiên, Dính sẽ đi sâu vào trong, sau đó vòng xuống núi theo con suối lớn. Chúng tôi hẹn gặp tại đoạn dốc dựng đứng cạnh thác nước ở độ cao 2100 m lúc 9h.
Thầu là người dẫn đường, anh ta đi băng băng làm chúng tôi theo rất vất vả. Tìm dọc ven con suối nhỏ đến khi chúng tôi nhìn thấy đoạn suối lớn chảy tới thác mà vẫn chưa thấy khả quan gì. Chui qua một lùm cây, bất ngờ tôi đá phải một cái vỏ của hộp sữa tươi Cô gái Hà Lan bên một dấu giầy rất rõ. Tôi chỉ cho Shappova và cô ấy kêu lên bằng tiếng Czech, khuôn mặt lộ rõ vẻ vui mừng "Alex..Alex..." Ba chúng tôi toả ra xung quanh tìm dấu vết nhưng không thêm được gì....
Chúng tôi hú gọi Alex vang cả rừng, vẫn không có tiếng trả lời. Chờ đến hơn 9h mới thấy Kiên và Dính quần áo ướt như chuột về tới điểm hẹn. Cả đoàn quyết định về lán.
Xuống tới lán, H và Serena lo ngại nhìn chúng tôi khi không thấy mặt Alex trong toán. Bên ngoài trời bắt đầu mưa trở lại, gió vần vũ. Tôi thấy vẻ mặt Kiên và Shappova rất căng thẳng. Chúng tôi nhận định như lời Shappova nói thì trong balo của Alex có 5 hộp sữa Cô gái Hà Lan mà 2 người mua ở Sa Pa nhưng chưa dùng, vết giầy to như thế thì khả năng Alex qua đó là có cơ sở.
Như vậy, anh bạn này vẫn có thể đi được và cũng biết hướng đi. Nhưng tại sao chưa về tới lán? nếu khi đã tới thác nước thì về lán chỉ còn một đoạn ngắn. Tôi bàn với Kiên ở lại thêm một ngày nữa để tìm, hoặc trong ngày hôm nay nhất định thế nào Alex cũng về tới. Buổi trưa, chúng tôi ăn mì tôm nấu vội đủ để lót dạ vì thức ăn mang theo còn quá ít. Trời bên ngoài mỗi lúc sáng dần, gió to hơn, mưa có vẻ như nhẹ hạt nhưng lạnh hơn buổi sáng rất nhiều. Thầu, Dính, Kiên và tôi quay lại thác nước một lần nữa nhưng đành thất vọng quay về.
Khoảng 16h, cả toán đang ngồi trong lán bỗng Thầu chạy vào "Tuyết rơi Kiên à" Tôi, H, Kiên chạy ra ngoài.....Những bông tuyết trắng tinh bắt đầu bay bay đậu lại trên mái lán, trên những ngọn cây... Đến 17h.. Tuyết rơi dày đặc, Trời như sáng hơn... xung quanh chúng tôi tuyết phủ kín màu trắng tinh khôi, tuyết bay lả tả... những bông tuyết trắng muốt đậu lại trên tóc, trên vai, trên cánh tay...một cảnh tượng chỉ có ở vùng ôn đới đang diễn ra thật đẹp giữa một khu rừng nhiệt đới...
Chúng tôi mải ngắm cảnh tuyết rơi, Thầu và Dính vác dao quắm đi xuống suối mà chúng tôi cũng không để ý, khoảng một lúc đột nhiên thấy Dính chạy hớt hải về nói trong tiếng thở hổn hển "ông Tây...đang ở.. dưới ...suối".
Phải vất vả lắm 4 thằng đàn ông chúng tôi mới khiêng được Alex về lán. Thầu và Dính phát hiện Alex đang bất tỉnh nằm trong một hốc đá ven suối khi đi bắt ếch rừng.... Shappova khóc, cuống cuồng bên cạnh Alex, Kiên vội vã tháo bỏ giầy tất, quần áo của Alex, chúng tôi tập trung hết túi ngủ và chăn để ủ ấm cho anh bạn, đốt lửa ngay trong lán và làm tất cả những gì có thể. Alex bị xây sát nhiều chỗ, Kiên phát hiện một vết thương rất nặng, máu vẫn rỉ ra do cây đâm vào bắp đùi nhưng cậu ấy tự buộc vết thương lại bằng băng cá nhân. Serena tìm trong balo đưa cho Shappova một vỉ thuốc cùng một lọ nhỏ thứ nước gì đó để cô ấy cho Alex uống. Khoảng 2 tiếng sau thì Alex tỉnh lại...
Ban đêm tuyết rơi dày, trời lạnh khủng khiếp, im gió. Nghe lẫn tiếng xào xạc của rừng đêm, tiếng rì rầm của suối là những tiếng răng rắc của tuyết đang đóng thành băng. Chúng tôi đốt lửa to suốt đêm và chẳng ai ngủ nổi mặc dù quá mệt mỏi, cứ chập chờn... chập chờn...
Sáng hôm sau, tôi bàng hoàng khi bước ra ngoài lán. Một cảnh tượng thật kỳ vĩ.....Tuyết phủ kín lên tất cả mọi thứ, tuyết bám vào dây rừng thành những sợi tuyết to nhỏ chằng chịt như những cây thông Noel... Cả rừng Fanxipang trắng tinh...
Chúng tôi xuống núi lúc 8h, về Sa Pa theo đường Sín Chải. Thầu và Dính dìu Alex, cũng may anh bạn này khoẻ, vết thương đang sưng tấy nhưng vẫn cố gắng đi tập tễnh. Đường về Sa Pa lúc này sao dài và khó khăn đến thế... Có những đoạn dốc chúng tôi phải dùng dây cột vào người Alex để giữ thăng bằng đưa cậu ấy xuống núi....
Tiếng suối chảy ầm ầm, những ngôi nhà mái phủ đầy tuyết của Bản Sín Chải đã thấp thoáng trong tán lá... chúng tôi đã ra khỏi rừng Fanxipang, xuống tới chân dãy Hoàng Liên cao vời vợi.....ra khỏi 4 ngày mệt mỏi và biến cố mà có lẽ suốt cuộc đời không thể quên.
Cả hội gặp lại nhau tại Cafe Bar nơi Serena ở sau 3 ngày về lại Sa Pa. Tuyết tan, trời hửng nắng. Alex đã đi lại tốt hơn, Shappova vui mừng vì gặp lại Kiên cùng chúng tôi, mắt cô gái Czech ánh lên sự biết ơn mỗi khi nhìn Kiên, anh bạn guide lặng im nhìn ra ngoài cửa sổ nơi mấy người nước ngoài đang hì hục chuẩn bị hành lý leo núi... có lẽ cậu ấy đang hình dung mình cầm lá cờ đứng trên đỉnh Fanxipang cao ngất và ra sức phất.
Còn tiếp
Năm lần leo Phan-xi-păng (Fanxipan) - Phần 1
Năm lần leo Phan-xi-păng (Fanxipan) - Phần 2
Năm lần leo Phan-xi-păng (Fanxipan) - Phần 3
Du lịch, GO! - Theo blog HoangbQuang
.
Ngày hôm đó, chúng tôi đã bị một phen khiếp vía. Lục tục xuống núi lúc 14h05"39;. Trời mù mịt sương, khí lạnh từ núi đá toả ra buốt lạnh. Quãng đường xuống núi thì nhanh nhưng chân tay run lẩy bẩy bởi thả lỏng gân cốt đột ngột. Qua đoạn vực sâu buổi sáng leo lên bằng dây cả đoàn tách thành 3 tốp bởi có người đi nhanh, có người đi chậm. Tôi và H xuống trước. Theo sau là Serena và cặp Alex -Shappova. Anh bạn Kiên đi cuối cùng.
Trước khi xuống núi, Kiên dặn cả đoàn phải chờ nhau ở chỗ nghỉ dưới độ cao 2700 m. Tôi và H đi nhanh nên dừng khoảng 10"39;mới thấy Serena tới nơi, theo sau là Shappova. Rồi tới Kiên mà không thấy Alex đâu. Hỏi Shappova " Alex đâu?" - "Alex nói mình đi trước với Serena ". Kiên nói với Shappova "Lạ vậy, Kiên đi sau cùng mà".
Chúng tôi nóng ruột ngồi chờ thêm gần 20' vẫn không thấy Alex tới. Shappova có vẻ lo sợ cứ đi đi lại lại, đến lúc không chịu được nữa cô bảo Kiên cùng cô quay lại tìm Alex. Kiên hú gọi Alex, tiếng cứ vang rền và vọng lại từng nhịp. Không thấy trả lời. Im lặng một hồi lâu... bất ngờ tôi hoảng hốt khi nghe tiếng Kiên hú gọi "Anh Hoàng ơi, quay lại đi!".
Chúng tôi hối hả ngược trở lại khoảng gần 200 m thì thấy Kiên và Shappova đang cuống lên, nhìn ngó xuống đoạn vực sâu khuất sau một tảng đá. Chính đoạn này là đoạn cua của đường mòn nhưng chia ra 2 nhánh. Một nhánh leo qua mỏm đá nhằm đi tắt, tránh leo qua một thân cây rất to bị đổ nằm vắt ngang. Lối này dễ bị rơi ngã nhất, nó khuất và có vẻ hiền lành bởi cây cối um tùm, nhưng thực tế mỏm đá rất chênh vênh vì nhô ra khoảng không. Lúc tôi và H đi qua cũng phát hiện ra điều này, người Việt Nam nhỏ nên chúng tôi dễ dàng chui qua gầm thân cây. Kiên chỉ tay xuống nói "Có thể Alex rơi xuống đây" Kiên phát hiện ra chiếc khăn của Alex vẫn vắt trên vai trong suốt hành trình bị rơi dưới tán cây. Chết rồi! Có lẽ anh chàng Czech cao lênh khênh đã đi tắt qua mỏm đá và chuyện đã xảy ra...
Shappova có vẻ hoảng loạn. Tôi nói với H và Serena giữ để cô ấy bình tĩnh lại, còn tôi và Kiên vòng phía sau lần mò theo từng thân cây tụt xuống. Hai chúng tôi xuống đoạn khá sâu vẫn không thấy Alex hoặc dấu vết gì. Chúng tôi phán đoán, nếu Alex rơi thì khả năng sống sót cao bởi dưới vực là rừng cây dày, có thể sẽ bám được một cành cây nào đó hoặc được đỡ lại bởi tán lá. Nhưng rất lạ, khi chúng tôi xuống tới gần thung lũng bên dưới vẫn không thấy vết tích của Alex. Tình hình thời tiết lúc ấy xấu đi bởi gió to nổi lên, trời thì mù mịt, mây âm u, khí lạnh ào ạt thổi tới, khả năng chúng tôi gặp mưa là rất lớn. Tôi nhìn đồng hồ đã hơn 16h, như vậy chúng tôi mất 1h20"39; tìm Alex.
Kiên và tôi thi nhau hú gọi nhưng chỉ nghe tiếng vọng lại của chính mình như trêu ngươi... Đã có hạt mưa rơi xuống mặt. Chúng tôi vội vã leo lên. Tôi bàn với Kiên để 3 người phụ nữ về trước khi trời tối vì đường rất nguy hiểm, họ còn phải tụt xuống cái vực đá cạnh thác nước, họ sẽ báo cho Thầu và Dính, 2 porter người Hơ Mong lên giúp chúng tôi tìm Alex. Tôi suy luận Alex rơi xuống có thể chỉ bị thương, hoặc ngất xỉu, nhất định sẽ vẫn còn dưới đó.
Nhưng khổ một nỗi thung lũng không gần với đoạn chúng tôi về qua, muốn tìm phải xuống độ cao 2500 m cắt ngang rừng để tới. Shappova không muốn về lán, đỡ mất thêm thời gian tôi giục H và Serena về trước khi trời đổ mưa. H trở thành người dẫn đường bất đắc dĩ, tôi dặn bảo Porter mang túi ngủ, áo ấm, thức ăn, đèn pin, hẹn gặp ở độ cao 2500 m đánh dấu bằng sợi dây căng ngang đường. Chúng tôi cực kỳ lo lắng nhìn hai người phụ nữ lẫn vào khoảng tối âm u của rừng...
Đồng hồ chỉ 17h30"39; lác đác những giọt mưa lạnh ngắt. Chỉ có 2 con dao nhỏ dùng cắt đồ ăn trưa và cái bật lửa tôi hút thuốc lá, nếu trời mưa...chúng tôi sẽ chết lạnh. Thật may Sappova tìm trong balo nhỏ mang theo còn 2 bịch nilon to dùng đựng quần áo ướt. Chúng tôi rạch đôi tạm che mưa.
Trời tối mù, lạnh như cắt da, tính rằng nhanh nhất cũng phải 20h thì porter mới tới nơi, ba chúng tôi quyết định cắt rừng sang thung lũng trước. Kiên mang theo chiếc đèn pin nên di chuyển cũng nhanh. Rừng ở độ cao này cây nhỏ, ít gai có phần dễ đi. Vì đã định hướng khi còn ở phía trên nên không gặp khó khăn mấy, ba người thay nhau gọi và hú tìm liên tục.
Đi một khoảng xa, sợ bị mất hướng trong đêm tối, chúng tôi quay lại. Trời bắt đầu mưa dày hơn, tiếng gió gào u u phía trên đầu, từng giọt mưa rơi vào áo trong làm tôi lạnh run bần bật. Tối quá, ánh đèn pin loang loáng mà cũng khó nhìn thấy gì, ba chúng tôi cố gắng đi một đoạn nữa thì phải dừng lại vì Kiên phát hiện đã đi lạc hướng. Vừa ngừng thì cả ba người gai ốc sởn cả lên. Rõ ràng nghe lẫn trong tiếng gió, tiếng mưa nhỏ xào xạc có tiếng “người” rên rỉ rất gần chỗ chúng tôi đứng. Alex rồi ! Theo ánh đèn pin chúng tôi gọi "Alex, Alex..." tiếng người rên rỉ im bặt. Không thấy trả lời. Trời tối mù, gió vần vũ trên tán lá. Bất ngờ một tiếng "soạt" rất to ngay cạnh chỗ Shappova đứng, rồi tiếng kêu "choét choét" bay vọt lên. Chúa ơi ! một con chim rừng...
Đồng hồ chỉ 20h30"39;. Lúc này tất cả run bần bật vì quá lạnh và đói. Tiếng Thầu và Dính hú gọi, chúng tôi gặp nhau. Vội vã lột bỏ cái áo khoác đã ướt nhẹp, quấn chiếc túi ngủ giữ ấm trong lúc 2 anh bạn Hơ Mong căng tấm nilon làm chỗ trú rồi đốt lửa sưởi. Chúng tôi suy đoán mãi trường hợp Alex mất tích... Khả năng lớn nhất trong lúc Alex vội đuổi theo Shappova nên không phát hiện ra chỗ nguy hiểm, thế là trượt chân....
Một đêm không ngủ vì lo tránh mưa, may là mưa cũng tạnh dần khi đêm gần về sáng, gió vẫn to nhưng điều lo ngại nhất là càng lạnh hơn.....
Trời sáng dần, chúng tôi chia nhau làm 2 tốp tìm kiếm xung quanh khu vực thung lũng. Tôi, Shappova và Thầu tìm dọc hướng xuống núi, còn Kiên, Dính sẽ đi sâu vào trong, sau đó vòng xuống núi theo con suối lớn. Chúng tôi hẹn gặp tại đoạn dốc dựng đứng cạnh thác nước ở độ cao 2100 m lúc 9h.
Thầu là người dẫn đường, anh ta đi băng băng làm chúng tôi theo rất vất vả. Tìm dọc ven con suối nhỏ đến khi chúng tôi nhìn thấy đoạn suối lớn chảy tới thác mà vẫn chưa thấy khả quan gì. Chui qua một lùm cây, bất ngờ tôi đá phải một cái vỏ của hộp sữa tươi Cô gái Hà Lan bên một dấu giầy rất rõ. Tôi chỉ cho Shappova và cô ấy kêu lên bằng tiếng Czech, khuôn mặt lộ rõ vẻ vui mừng "Alex..Alex..." Ba chúng tôi toả ra xung quanh tìm dấu vết nhưng không thêm được gì....
Chúng tôi hú gọi Alex vang cả rừng, vẫn không có tiếng trả lời. Chờ đến hơn 9h mới thấy Kiên và Dính quần áo ướt như chuột về tới điểm hẹn. Cả đoàn quyết định về lán.
Xuống tới lán, H và Serena lo ngại nhìn chúng tôi khi không thấy mặt Alex trong toán. Bên ngoài trời bắt đầu mưa trở lại, gió vần vũ. Tôi thấy vẻ mặt Kiên và Shappova rất căng thẳng. Chúng tôi nhận định như lời Shappova nói thì trong balo của Alex có 5 hộp sữa Cô gái Hà Lan mà 2 người mua ở Sa Pa nhưng chưa dùng, vết giầy to như thế thì khả năng Alex qua đó là có cơ sở.
Như vậy, anh bạn này vẫn có thể đi được và cũng biết hướng đi. Nhưng tại sao chưa về tới lán? nếu khi đã tới thác nước thì về lán chỉ còn một đoạn ngắn. Tôi bàn với Kiên ở lại thêm một ngày nữa để tìm, hoặc trong ngày hôm nay nhất định thế nào Alex cũng về tới. Buổi trưa, chúng tôi ăn mì tôm nấu vội đủ để lót dạ vì thức ăn mang theo còn quá ít. Trời bên ngoài mỗi lúc sáng dần, gió to hơn, mưa có vẻ như nhẹ hạt nhưng lạnh hơn buổi sáng rất nhiều. Thầu, Dính, Kiên và tôi quay lại thác nước một lần nữa nhưng đành thất vọng quay về.
Khoảng 16h, cả toán đang ngồi trong lán bỗng Thầu chạy vào "Tuyết rơi Kiên à" Tôi, H, Kiên chạy ra ngoài.....Những bông tuyết trắng tinh bắt đầu bay bay đậu lại trên mái lán, trên những ngọn cây... Đến 17h.. Tuyết rơi dày đặc, Trời như sáng hơn... xung quanh chúng tôi tuyết phủ kín màu trắng tinh khôi, tuyết bay lả tả... những bông tuyết trắng muốt đậu lại trên tóc, trên vai, trên cánh tay...một cảnh tượng chỉ có ở vùng ôn đới đang diễn ra thật đẹp giữa một khu rừng nhiệt đới...
Chúng tôi mải ngắm cảnh tuyết rơi, Thầu và Dính vác dao quắm đi xuống suối mà chúng tôi cũng không để ý, khoảng một lúc đột nhiên thấy Dính chạy hớt hải về nói trong tiếng thở hổn hển "ông Tây...đang ở.. dưới ...suối".
Phải vất vả lắm 4 thằng đàn ông chúng tôi mới khiêng được Alex về lán. Thầu và Dính phát hiện Alex đang bất tỉnh nằm trong một hốc đá ven suối khi đi bắt ếch rừng.... Shappova khóc, cuống cuồng bên cạnh Alex, Kiên vội vã tháo bỏ giầy tất, quần áo của Alex, chúng tôi tập trung hết túi ngủ và chăn để ủ ấm cho anh bạn, đốt lửa ngay trong lán và làm tất cả những gì có thể. Alex bị xây sát nhiều chỗ, Kiên phát hiện một vết thương rất nặng, máu vẫn rỉ ra do cây đâm vào bắp đùi nhưng cậu ấy tự buộc vết thương lại bằng băng cá nhân. Serena tìm trong balo đưa cho Shappova một vỉ thuốc cùng một lọ nhỏ thứ nước gì đó để cô ấy cho Alex uống. Khoảng 2 tiếng sau thì Alex tỉnh lại...
Ban đêm tuyết rơi dày, trời lạnh khủng khiếp, im gió. Nghe lẫn tiếng xào xạc của rừng đêm, tiếng rì rầm của suối là những tiếng răng rắc của tuyết đang đóng thành băng. Chúng tôi đốt lửa to suốt đêm và chẳng ai ngủ nổi mặc dù quá mệt mỏi, cứ chập chờn... chập chờn...
Sáng hôm sau, tôi bàng hoàng khi bước ra ngoài lán. Một cảnh tượng thật kỳ vĩ.....Tuyết phủ kín lên tất cả mọi thứ, tuyết bám vào dây rừng thành những sợi tuyết to nhỏ chằng chịt như những cây thông Noel... Cả rừng Fanxipang trắng tinh...
Chúng tôi xuống núi lúc 8h, về Sa Pa theo đường Sín Chải. Thầu và Dính dìu Alex, cũng may anh bạn này khoẻ, vết thương đang sưng tấy nhưng vẫn cố gắng đi tập tễnh. Đường về Sa Pa lúc này sao dài và khó khăn đến thế... Có những đoạn dốc chúng tôi phải dùng dây cột vào người Alex để giữ thăng bằng đưa cậu ấy xuống núi....
Tiếng suối chảy ầm ầm, những ngôi nhà mái phủ đầy tuyết của Bản Sín Chải đã thấp thoáng trong tán lá... chúng tôi đã ra khỏi rừng Fanxipang, xuống tới chân dãy Hoàng Liên cao vời vợi.....ra khỏi 4 ngày mệt mỏi và biến cố mà có lẽ suốt cuộc đời không thể quên.
Cả hội gặp lại nhau tại Cafe Bar nơi Serena ở sau 3 ngày về lại Sa Pa. Tuyết tan, trời hửng nắng. Alex đã đi lại tốt hơn, Shappova vui mừng vì gặp lại Kiên cùng chúng tôi, mắt cô gái Czech ánh lên sự biết ơn mỗi khi nhìn Kiên, anh bạn guide lặng im nhìn ra ngoài cửa sổ nơi mấy người nước ngoài đang hì hục chuẩn bị hành lý leo núi... có lẽ cậu ấy đang hình dung mình cầm lá cờ đứng trên đỉnh Fanxipang cao ngất và ra sức phất.
Còn tiếp
Năm lần leo Phan-xi-păng (Fanxipan) - Phần 1
Năm lần leo Phan-xi-păng (Fanxipan) - Phần 2
Năm lần leo Phan-xi-păng (Fanxipan) - Phần 3
Du lịch, GO! - Theo blog HoangbQuang
Cuối tuần với chợ Chuông
Mỗi phiên chợ làng Chuông rơi vào thứ 7 hay chủ nhật, là tôi lại í ới bạn bè xách máy ảnh lên đường.
Chợ làng Chuông đã trở nên quen thuộc với nhiều tay máy từ nghiệp dư đến chuyên nghiệp của Hà Nội, bởi ở đó, người ta tìm thấy những khuôn hình đẹp của một làng quê thanh bình, làng nghề vẫn giữ những nét riêng truyền thống... Và bởi thứ không khí nhẹ nhàng mà phố thị không có được trong suốt một tuần mệt mỏi và hối hả bởi áp lực công việc và cuộc sống.
Chợ làng Chuông thì sáng nào cũng họp, vì đó là phiên chợ mỗi ngày của xã Phương Trung, huyện Thanh Oai thuộc tỉnh Hà tây (cũ), nay đã là chợ quê của Hà Nội. Nhưng chợ nón làng Chuông thì chỉ họp 6 phiên một tháng, vào các ngày âm lịch có đuôi tận cùng là 4 và 0. Thỉnh thoảng giật mình nhìn lên đốc lịch, tôi lại thấy trong lòng háo hức nếu chợt nhận ra ngày phiên chợ.
Chợ Chuông gần lắm, cách trung tâm Hà Nội chưa đầy 30km, chỉ có điều phiên chợ nón họp sớm, 6g sáng chưa tỏ mặt người đã nghe lao xao nói cười, chộn rộn cả đình làng Chuông, chộn rộn mọi ngõ ngách xóm nhà hay tiếng người vọng xa vọng gần trên con đê sông Đáy.
Cuối tuần có phiên chợ nón, tôi thường thức dậy lúc 5g, hẹn bạn đồng hành ở cầu Hà Đông, rồi chạy xe long rong qua thị xã đang cựa mình thức giấc. Những chiếc xe máy, xe thồ ngược chiều chở đầy thực phẩm từ ngoại thành vào phố, cắm cúi, vội vàng. Thấy hạnh phúc khi cuộc sống bận rộn mà mình vẫn sắp xếp được thời gian đi rong, được thỏa mãn thú vui đi lại, thú vui chụp ảnh..
Tôi thích leo lên gác chuông ngồi ngắm người dưới chợ đi qua đi lại, trao đổi, mua bán, mặc cả, ngó nghiêng. Cũng không quên ghé qua quán nước dưới gốc đa làng để mang theo lên một ấm trà và dăm ba cái chén, vừa uống vừa chuyện phiếm với bạn bè. Từ trên cao nhìn xuống, thấy lòng hân hoan một cảm giá khó tả.
Này nhé, sân chùa đầy các mẹ, các chị với những chồng lá nón cao ngất ngưởng, ấy thế mà chỉ 2 tiếng sau thôi, đã thấy rất nhiều người dọn hàng đi về tự bao giờ. Xe đạp dựng ngổn ngang, ai cũng tíu tít bận rộn với vội vàng. Quanh ao làng, người cũng ngồi đông chen chúc, ai mua ai bán, ai chọn hàng đẹp, ai nài hàng xấu... tôi không nhận ra, nhưng thấy cuộc sống giản dị ấy cứ chảy trôi, chảy trôi quá đỗi nhẹ nhàng.
Phía bờ đê, người làng hay bán hoa, bán rau lẫn với bán mo cau. Vì là phiên chợ nón, nên nguyên liệu nón đâu đâu cũng thấy: là lá, là mo, là khuôn nón, vòng nón, chỉ lồng nhôi rực rỡ sắc màu, chỉ cước trắng tinh, đỏ tươi lấp lánh…
Người ở gần tới chợ Chuông để mua nguyên liệu về khâu nón thành phẩm, đến phiên chợ sau lại có hàng mang ra bờ sông Đáy, giao cho người buôn xa đi về khắp các tỉnh thành. Đâu đâu cũng đông vui, náo nhiệt và rộn ràng.
Đầu cổng chợ, là nơi bán nón thành phẩm. Ngay cạnh đó có một hẻm nhỏ toàn các cụ già trao đổi mua bán vòng nón đã quây và các thanh vòng mới vót.
Chỗ bán nón thành phẩm lúc nào cũng đông và ấm sực vì người đông vô kể. Các bà, các chị đi bán nón nhiều khi cứ phải cầm cả chồng giơ lên cao trên đầu để đi xuyên qua đám đông đang say sưa chọn hàng và mặc cả, nài giá. Đám con buôn cứ chắp tay đeo túi đi vòng vòng, xem xét hàng rồi thủng thẳng trả giá, trả được giá thì gom hàng vào một chỗ, chờ vãn chợ là xếp và quấn thành một chồng dài, cho lên xe kĩu kịt đi tới bến ô tô, nhanh chóng tỏa đi khắp chốn.
Chợ nón vãn người sau chừng 2g họp chợ, tôi lại lững thững quay lại sân chùa Chuông, lúc này chỉ còn sót lại một vài người đang ngồi cố bán những chùm lá nón cuối cùng, có những cụ bà hỉ hả lần tiền trong bao tượng ra đếm, có những chị gái tranh thủ dọn nốt hàng xếp lên chiếc xe đạp cũ để về nhà… Ai cũng mộc mạc, dễ gần, và câu chuyện về cuộc sống nở ra khi bạn bắt lời…
Mỗi cuối tuần đúng phiên chợ Nón làng Chuông, tôi lại muốn được về chốn ấy, được nhìn những mảnh cuộc sống dịu êm, được trò chuyện với những người phụ nữ tảo tần và hồn hậu, được uống chén chè chát trên gác chuông tam quan, hay dạo bước qua những gian hàng ồn ào rộn rã…
Du lịch, GO! - Theo TTO
Chợ làng Chuông đã trở nên quen thuộc với nhiều tay máy từ nghiệp dư đến chuyên nghiệp của Hà Nội, bởi ở đó, người ta tìm thấy những khuôn hình đẹp của một làng quê thanh bình, làng nghề vẫn giữ những nét riêng truyền thống... Và bởi thứ không khí nhẹ nhàng mà phố thị không có được trong suốt một tuần mệt mỏi và hối hả bởi áp lực công việc và cuộc sống.
Chợ làng Chuông thì sáng nào cũng họp, vì đó là phiên chợ mỗi ngày của xã Phương Trung, huyện Thanh Oai thuộc tỉnh Hà tây (cũ), nay đã là chợ quê của Hà Nội. Nhưng chợ nón làng Chuông thì chỉ họp 6 phiên một tháng, vào các ngày âm lịch có đuôi tận cùng là 4 và 0. Thỉnh thoảng giật mình nhìn lên đốc lịch, tôi lại thấy trong lòng háo hức nếu chợt nhận ra ngày phiên chợ.
Chợ Chuông gần lắm, cách trung tâm Hà Nội chưa đầy 30km, chỉ có điều phiên chợ nón họp sớm, 6g sáng chưa tỏ mặt người đã nghe lao xao nói cười, chộn rộn cả đình làng Chuông, chộn rộn mọi ngõ ngách xóm nhà hay tiếng người vọng xa vọng gần trên con đê sông Đáy.
Cuối tuần có phiên chợ nón, tôi thường thức dậy lúc 5g, hẹn bạn đồng hành ở cầu Hà Đông, rồi chạy xe long rong qua thị xã đang cựa mình thức giấc. Những chiếc xe máy, xe thồ ngược chiều chở đầy thực phẩm từ ngoại thành vào phố, cắm cúi, vội vàng. Thấy hạnh phúc khi cuộc sống bận rộn mà mình vẫn sắp xếp được thời gian đi rong, được thỏa mãn thú vui đi lại, thú vui chụp ảnh..
Tôi thích leo lên gác chuông ngồi ngắm người dưới chợ đi qua đi lại, trao đổi, mua bán, mặc cả, ngó nghiêng. Cũng không quên ghé qua quán nước dưới gốc đa làng để mang theo lên một ấm trà và dăm ba cái chén, vừa uống vừa chuyện phiếm với bạn bè. Từ trên cao nhìn xuống, thấy lòng hân hoan một cảm giá khó tả.
Này nhé, sân chùa đầy các mẹ, các chị với những chồng lá nón cao ngất ngưởng, ấy thế mà chỉ 2 tiếng sau thôi, đã thấy rất nhiều người dọn hàng đi về tự bao giờ. Xe đạp dựng ngổn ngang, ai cũng tíu tít bận rộn với vội vàng. Quanh ao làng, người cũng ngồi đông chen chúc, ai mua ai bán, ai chọn hàng đẹp, ai nài hàng xấu... tôi không nhận ra, nhưng thấy cuộc sống giản dị ấy cứ chảy trôi, chảy trôi quá đỗi nhẹ nhàng.
Phía bờ đê, người làng hay bán hoa, bán rau lẫn với bán mo cau. Vì là phiên chợ nón, nên nguyên liệu nón đâu đâu cũng thấy: là lá, là mo, là khuôn nón, vòng nón, chỉ lồng nhôi rực rỡ sắc màu, chỉ cước trắng tinh, đỏ tươi lấp lánh…
Người ở gần tới chợ Chuông để mua nguyên liệu về khâu nón thành phẩm, đến phiên chợ sau lại có hàng mang ra bờ sông Đáy, giao cho người buôn xa đi về khắp các tỉnh thành. Đâu đâu cũng đông vui, náo nhiệt và rộn ràng.
Đầu cổng chợ, là nơi bán nón thành phẩm. Ngay cạnh đó có một hẻm nhỏ toàn các cụ già trao đổi mua bán vòng nón đã quây và các thanh vòng mới vót.
Chỗ bán nón thành phẩm lúc nào cũng đông và ấm sực vì người đông vô kể. Các bà, các chị đi bán nón nhiều khi cứ phải cầm cả chồng giơ lên cao trên đầu để đi xuyên qua đám đông đang say sưa chọn hàng và mặc cả, nài giá. Đám con buôn cứ chắp tay đeo túi đi vòng vòng, xem xét hàng rồi thủng thẳng trả giá, trả được giá thì gom hàng vào một chỗ, chờ vãn chợ là xếp và quấn thành một chồng dài, cho lên xe kĩu kịt đi tới bến ô tô, nhanh chóng tỏa đi khắp chốn.
Chợ nón vãn người sau chừng 2g họp chợ, tôi lại lững thững quay lại sân chùa Chuông, lúc này chỉ còn sót lại một vài người đang ngồi cố bán những chùm lá nón cuối cùng, có những cụ bà hỉ hả lần tiền trong bao tượng ra đếm, có những chị gái tranh thủ dọn nốt hàng xếp lên chiếc xe đạp cũ để về nhà… Ai cũng mộc mạc, dễ gần, và câu chuyện về cuộc sống nở ra khi bạn bắt lời…
Mỗi cuối tuần đúng phiên chợ Nón làng Chuông, tôi lại muốn được về chốn ấy, được nhìn những mảnh cuộc sống dịu êm, được trò chuyện với những người phụ nữ tảo tần và hồn hậu, được uống chén chè chát trên gác chuông tam quan, hay dạo bước qua những gian hàng ồn ào rộn rã…
Du lịch, GO! - Theo TTO
Năm lần leo Phan-xi-păng (Fanxipan) - Phần 1
Đỉnh Phan-xi-păng (Fanxipan) nằm trên dãy núi Hoàng Liên Sơn (thuộc tỉnh Lào Cai), cao 3.143m so với mực nước biển còn được gọi là nóc nhà Đông Dương. Phan-xi-păng thuộc dãy núi Hoàng Liên Sơn, cách thị trấn Sa Pa 9km về phía tây nam. Theo tiếng địa phương, núi tên là “Hủa Xi Pan” và có nghĩa là phiến đá khổng lồ chênh vênh.
Đây là nơi mà dân mê phượt nào cũng thích trèo lên tận đỉnh chót vót cho dù phải vượt qua bao hiểm nguy khó nhọc và cũng chẳng phải ai cũng có thể tiếp cận, nhận lấy được nổi hiểm nguy cùng sự thành công đó.
Trước đây, leo Phan-xi-păng mất khoảng 5-6 ngày, giờ thì không cần phải tốn nhiều thời gian đến thế. Chinh phục đỉnh Fan (dân du lịch thường gọi thế), cảm giác được chạm tay vào cái chóp bằng inox trên đỉnh núi cao nhất Đông Dương vẫn làm cho con tim những kẻ mê du lịch mạo hiểm đập loạn nhịp.
Vậy nhưng không nói chuyện bây giờ mà nói chuyện ngày xưa, thời trước và sau năm 2 ngàn chẳn... thì đường chinh phục vẫn còn khó đi lắm. Đặc biệt hơn là chuyện trùm phượt HoangbQuang, có thể gọi ông này là Fan siêu quái vì lời hứa sẽ leo Fan đủ 9 lần! Tính đến thời điểm năm 2007 thì lão quái nhà ta đã thực hiện được lần 5!
Bài tổng hợp này chắt lọc từ nhiều nguồn trên mạng, dĩ nhiên dữ liệu chính vẫn từ Blog HoangbQuang nhưng do bác này lâu ngày không cập nhật, hình ảnh của blog thuộc hàng... hiếm lại chết sạch nên mình phải tìm nguồn ảnh thay thế khá mất công nhưng cũng thật chưa đã. Các bạn thông cảm vậy.
.
HoangbQuang: Câu chuyện tớ muốn kể lần này chính là kỷ niệm của 5 lần leo lên đỉnh núi Fanxipan, nóc nhà cao nhất bán đảo Đông Dương. Nói thật, cái “chiến tích” leo lên đỉnh Fanxipan 5 lần của tớ chả ăn thua gì so với chuyện vừa rồi các bạn trẻ ở Sài Gòn đã leo lên đỉnh Everest, không những thế, hình như các bạn ấy cũng đã leo lên đâu là 3 đỉnh cao nhất các khu vực như: Châu Phi, Asean và Nam Mỹ thì phải… trước khi hoàn thành sứ mệnh mà cả dân tộc Việt giao phó: Đó là leo lên Everest, cắm lá cờ tổ quốc để quốc kỳ Việt Nam được tung bay cùng với quốc kỳ của các cường quốc năm châu ….
Nhưng so với một “lão già” tuổi thuộc dạng 6X, việc hoàn thành sứ mệnh lịch sử của bản thân tớ giao phó cho bản thân tớ là phải chinh phục Fanxipan 9 lần trong cuộc đời thì quả thật là cũng gian nan chẳng kém gì leo lên Everest… Nhất là khi leo lên đỉnh lần đầu tiên.
Câu chuyện 5 lần leo lên đỉnh Fanxipan của tớ được bắt đầu từ khúc giữa. Từ lần thứ 3. Tháng 01 năm 2004. Lần leo ấy là câu chuyện đáng nhớ nhất trong 5 lần lên tới đỉnh ngọn núi 3143m … Sau đó chúng ta sẽ trở lại từ khúc ban đầu, cái thủa leo Fanxipan mà dò dẫm vừa đi vừa phát đường, leo 5 ngày mới lên tới đỉnh ….
LEO PHANXINPAN LẦN 3
(Bài này đã được đăng trên tạp chí ĐẸP số tháng 05/2009)
LÊN ĐƯỜNG và LÊN ĐỈNH FANXIPAN
Cuối năm 2004, sau gần 18 tháng lăn lộn với công việc ở Công ty, quá mệt mỏi và đối diện mối nguy có thể bị strees nặng, tôi quyết định tạm nghỉ công việc một thời gian. Lâu rồi, tôi vẫn dự định khi nào rảnh sẽ tự lái xe đi dã ngoại một chuyến vòng quanh Tây Bắc thử cái cảm giác vượt đèo dốc và xem tay lái của mình thế nào.
Một ngày giữa đông, tôi cố gắng thuyết phục cô bạn gái tên H cùng tham gia chuyến đi và chúng tôi lên đường rời Hà Nội lúc 22h sau khi ngồi uống Cafe và ngắm đêm mùa đông trên Hồ Tây. Hành trình của chúng tôi là một vòng tròn khép kín Hà Nội - Sa Pa - Lai Châu - Sơn La - Hoà Bình - Hà Nội. Trong chuyến đi này, chúng tôi đã có những giây phút không bao giờ quên khi chứng kiến vẻ đẹp hùng vĩ , sức mạnh của thiên nhiên, những giây phút khám phá kỳ thú và những kỷ niệm thật tuyệt vời của tình người.
Bạn chinh phục Fanxipan lần nào chưa? Thích nhất là được khắc tên mình trên độ cao 3143 m nóc nhà của Bán đảo Đông Dương !? Bạn hãy đến với nó đi, dù chỉ 1 lần nhưng bạn sẽ thấy mình thật sự lớn lên, bản lĩnh lên, tự tin, kiêu hãnh lên nhiều đấy.
Tôi lên Fanxipan lần đầu tiên năm 1998, lần đó đoàn chúng tôi có 5 người, gồm ba khách, 1 guide và 1 porter. Những năm ấy đường lên Fanxipan còn rất khó đi, hoang vu...Chúng tôi leo bằng đường Cát Cát... Tôi nói H phải chuẩn bị tinh thần để có dũng khí vượt chướng ngại vật từ lúc ông bạn đi nhờ xe ô tô tại Phố Ràng (Lao Cai) trong đêm lên Sa Pa, kể cho cô ấy nghe sự nguy hiểm của con đường leo núi này. Tôi dám chắc rằng bạn cũng sẽ toát mồ hôi, ngần ngại, chùn chân khi đối diện nó như chúng tôi thôi!
Nhìn từ Sa Pa chỉ thấy những đỉnh cao 1900 m hoặc 2400 m trong những ngày trời nắng đẹp còn Fanxipan, bạn sẽ chỉ thấy nó thoáng ẩn thoáng hiện trong những cuộn mây trắng và sương mù khi đứng ở đỉnh đèo Mây tại độ cao 1945 m. Bạn là đàn ông và đi một mình? Hãy chọn cho mình tour 2 ngày. Nếu bạn có bạn gái để muốn trao nhau một nụ hôn nồng cháy trên cái đỉnh cao nhất Đông Dương tận hưởng cảm giác của kẻ chiến thắng mà dưới chân bạn rợp trời những ngọn núi nhấp nhô, mây cuồn cuộn trôi? Bạn hãy chọn tour 3 ngày 2 đêm.
Chúng tôi chọn hành trình 3 ngày 2 đêm cùng với 3 người bạn nước ngoài. Ms Serena chuyên viên IT tại Học viện MIT Hoa Kỳ , Alex và Shapova cặp sinh viên người CH Czech. Hướng dẫn viên là Kiên, một anh bạn 25 tuổi nhưng đã có thâm niên 2 năm rưỡi làm Guide leo Fanxipan. Khuân vác cho cả đoàn là 2 bạn trẻ người Hơ Mong tên Thầu và Dính. Khi rời khách sạn tới văn phòng du lịch nơi đặt tour để lên đường, ông chủ khách sạn nơi chúng tôi ở còn dặn phải cẩn thận vì truyền hình thông báo thời tiết sẽ có thay đổi trong những ngày tới.
Chúng tôi tập trung đầy đủ thành viên dưới chân đèo Ô Quy Hồ vì phải đón Kiên. Buổi sáng, trời lạnh cắt da thịt, chúng tôi lên Fanxipan với tâm trạng rất phấn chấn bởi cảm giác may mắn, hôm đó thời tiết có vẻ thuận lợi. Độ lạnh là 15, trời quang đãng không có nhiều mây, không khí hơi ẩm ướt. 8h30' chúng tôi tới đỉnh đèo Mây (Trạm Tôn), điểm bắt đầu của tuyến leo núi này là Trạm Kiểm lâm ở độ cao 1945 m.
Trước khi lên đường, Kiên dặn cả đoàn phải thật cẩn thận với loại rắn xanh sống trên cây, chúng có thể lẫn vào những đám lá mà ta không thể nhìn rõ chúng được. Bọn rắn này rất độc. Ban đêm chúng nhanh nhẹn bao nhiêu thì ban ngày chúng hoàn toàn như người mù nằm trên cây, vô tình bạn chạm phải là sẽ bị cắn ngay lập tức, bạn phải đối diện với một sự nguy hiểm tính mạng không thể biết trước sẽ ra sao khi ở giữa rừng.
Vượt qua hàng chục quả đồi, khe sâu, những dốc thoai thoải và ngạc nhiên trước những sườn núi trồng toàn cây thảo quả của người Hơ Mong, hoa đã bắt đầu đổ rực, Chúng tôi đi qua vạt rừng cháy mà vết tích còn sót là những thân cây 2 người ôm, đen sì trơ trọi giữa bạt ngàn bụi tre vàng lúp xúp. 11h45"39'; trưa, bắt đầu thở dốc. Kiên nói: chưa ăn thua gì đâu, đường còn xa lắm ! Chúng tôi nghỉ trưa bên cạnh một khe nước, trong tiếng rì rào của rừng đại ngàn, tiếng chim hót và thỉnh thoảng đâu đó tiếng kêu lảnh lót của một con vượn...
Thử thách tinh thần bắt đầu khi tiếp tục leo vào buổi chiều. Những con dốc dựng đứng trơn trượt, đường mòn ngoắt nghéo chui qua những tán lá ướt đẫm sương chưa tan. Chúng tôi phải cố gắng trèo qua những thân cây to lớn mục nát đổ nghiêng chắn lối đi. Bất ngờ Serena hét lên, theo hướng tay cô ấy chỉ chúng tôi thấy một con rắn xám to lớn đang phun phì phì và lẩn vội vào đám lá rừng vàng úa.
Đồng hồ chỉ 16h 45''39';, càng vào sâu, rừng âm u và hơi buốt lạnh của sương len lỏi qua vạt áo đẫm mồ hôi, lúc này để nhận biết đường mòn chỉ bằng những vết băm, những mảnh nilon màu xanh đỏ đánh dấu trên thân cây của những người lên Fanxipan trước chúng tôi. Và rồi tôi nghe thấy tiếng rì rầm của suối và thác nước.
Trước mắt là một con suối hùng vĩ nước chảy ầm ầm trắng xoá len lỏi qua những tảng đá phủ đầy rêu. Tôi và cả đoàn thở phào khi nghe Kiên thông báo đã chuẩn bị tới chỗ nghỉ qua đêm. Một cái lán dựng tạm trên đám đất bằng phẳng bên kia suối làm nơi nấu ăn, còn các thành viên sẽ có lều bạt cá nhân. Chúng tôi ghi lại khoảnh khắc vượt qua chặng thứ nhất của hành trình ở khúc suối trên độ cao 2270 m và tận hưởng cảm giác buốt lạnh của chân trần dưới làn nước trong vắt.
Đêm rừng đại ngàn bao phủ bởi một màu đen thâm u và chìm lẫn trong tiếng nước chảy ầm ầm, tiếng gió hú ào ạt là tiếng nghiến vặn mình răng rắc.. kẽo kẹt của những thân cây, tiếng chân thú ăn đêm, tiếng côn trùng rỉ rả như một bản hoà tấu hoang dã cực kỳ ấn tượng. Hai đứa tôi thắp một ngọn nến trong lều bạt ấm cúng ngồi im lặng bên nhau, và lắng nghe..rồi cuộn tròn trong túi ngủ chìm trong giấc nồng.
Sáng sớm, rừng bảng lảng màn sương mờ trắng muốt, nhưng im ắng lạ thường, chỉ tiếng thác nước vẫn ầm ầm vang. Sau bữa điểm tâm và một thoáng ngại ngần khi nghe ông bạn guide thông báo sự nguy hiểm của chặng thứ 2, cả đoàn phải bỏ lại tất cả những vật nặng cá nhân để 2 người khuân vác ở lại trông coi, mang theo máy ảnh, điện thoại di động và nước uống, chúng tôi lên đường.
Thử thách đầu tiên là một cái dốc thẳng đứng lởm chởm đá tai mèo. Nó cao khoảng 60m bên cạnh một thác nước nhỏ, Tôi phải bám vào từng gờ đá trơn trượt đầy rêu, bụng nghĩ cẩn thận đấy nhé! Tôi lay thử và ướm độ chắc vì Kiên kể đã có người nặng quá và chủ quan nên đã ...rơi thoải mái xuống cái vực hun hút ầm ầm nước chảy dưới kia. Tôi quay lên nói với cô bạn: Em đừng nhìn xuống..chóng mặt đấy. Cố gắng lên... Mất khoảng 20"39'; trong trạng thái lo ngại. Qua rồi, thở hổn hển... nhưng đẹp quá kìa! Trước mắt là trập trùng những ngọn núi xanh rì nhấp nhô thoáng ẩn thoáng hiện trong biển mây trập trùng... Đường vòng vèo chui qua những cội rễ cổ thụ, ngoắt nghéo như bầy rắn. Rừng ở cao độ này chỉ mọc cây lá tròn, thân vừa phải, ít cây lớn. Xa xa có những đám rừng chỉ toàn thông, loại thông Sapa đặc hữu.
Vượt qua cao độ 2700 m khi đã nghỉ 15"39;trên ngọn một quả núi, nhìn thẳng xuống dưới thấy mây trùng trùng điệp điệp dưới chân mình, cảm giác như đứng trên cổng trời. Đón chúng tôi ở chặng tiếp theo là vài đoạn dốc ngược, rêu đá trơn khủng khiếp. Phải leo và bám vào rễ cây, vào thân tre nhích từng bước một. Bắt đầu thấy chân mình chùn lại, run lẩy bẩy...
Kiên kể rằng nhiều người đã phải dừng lại ở cao độ 2900 m. Ở đoạn này thực sự đáng ngại thật. Tôi thấy mình chênh vênh bên sườn núi, xung quanh khoảng trống hun hút không thấy đáy, bên kia là vách thẳng đứng như vết chém khổng lồ của ngọn núi 2986 m có cái đỉnh tròn ủng rất hùng vĩ. Trước mặt là một bức tường đá cao ngất lòng thòng đoạn dây nilon để chúng tôi bám theo đó leo lên. Đây là đoạn nguy hiểm nhất. Cảm giác sẽ rơi từ trên độ cao 2900 m xuống làm cô bạn tôi bắt đầu run sợ và định đầu hàng, nhưng rồi được động viên và tôi bắt buộc phải hù doạ bằng cách đưa ra lý do có thú dữ, nếu ở lại một mình rất nguy hiểm nên hành trình mới lại tiếp tục.
Bạn nghĩ gì khi đó? Đừng sợ hãi! Hãy chú ý bám chắc và cẩn thận. Hãy để người đi trước leo lên xong đã. Đừng vội vàng. Nào! đặt chân lên gờ đá đầu tiên. Hít một hơi thật sâu, thật căng lồng ngực và leo một mạch.... cố gắng đừng nghỉ giữa chừng, đừng nhìn ra xung quanh, đừng nhìn xuống dưới....nhé! Bởi nếu bạn nhìn xuống dưới, lập tức bạn sẽ bị ngợp bởi độ sâu và có thể bạn sẽ sợ hãi và bủn rủn mà buông tay...Bạn sẽ ra sao khi rơi từ trên độ cao 2900 m xuống độ cao 2700 m?
Vượt qua đoạn này, chúng tôi đã thành công tới 3/4 chặng đường. Đồng hồ chỉ 10h55''39';. Mặt trời hiện ra chói loà, bầu trời xanh ngắt. Dưới chân là biển mây trôi lừng lững, trước mặt là nhấp nhô những đỉnh núi cao trên 2000 m như những mỏm đá khổng lồ. Tôi có cảm giác là mình đang dùng phép cân đẩu vân trong Tây du ký. Thoáng một lúc rồi tất cả lại chìm trong màn mây mù, H kêu lên em cảm thấy như sờ được và mây đang len lỏi qua từng ngón tay ... Rừng ở độ cao này hoàn toàn là loại cây giống cây sậy, những bụi thấp lè tè, những vạt hoa nở trắng, đường rất trơn vì sỏi cấp phối làm chúng tôi rất khó khăn khi leo. Vượt cao độ 3000 m cả đoàn đã tới chân của Fanxipan.
Thật lạ! Dưới chân đỉnh Fanxipan là khu rừng trúc, thân cây to tròn vàng óng cao đều khoảng 2,5m , chúng rụng lá và mủn ra tạo thành lớp bùn xốp ẩm ướt mềm mại dầy cả gang tay. Lúc này chúng tôi đã rất mệt ! chân run lập cập, cảm thấy ngực đau nhói vì không khí loãng, miệng khát khô và mồ hôi ướt đẫm áo... Serena thốt lên: Chúa ơi.... Chúng tôi cố gắng bám vào thân trúc và leo. Leo bên cạnh tôi Alex thở hổn hển nhưng vẫn thì thầm : Bạn còn cách “thiên đường” có 143 m nữa thôi đấy!
Đồng hồ chỉ 12h25"39; trưa, khi cảm thấy không thể tiếp tục, không thể đi nổi, thật sự muốn ngừng lại...thì kìa! Cái chóp nhọn hợp kim nhuốm màu thời gian xám xịt, cái vật ngày xưa người Pháp đặt lần đầu tiên đánh dấu cuộc chinh phục, đánh dấu đỉnh 3143 m cao nhất bán đảo Đông Dương hiện ra trước mắt. Xung quanh là thảm hoa rừng trắng và đỏ như một vòng nguyệt quế đón chào. Thật hạnh phúc! Chúng tôi đã tới đích.
Một sự tình cờ thú vị khi tới đỉnh Fanxipan chúng tôi gặp tốp 4 người gồm 2 người Korea và 2 người Việt Nam lên đỉnh trước chúng tôi gần 1 tiếng, họ nghỉ đêm ở độ cao 2700 m và họ sẽ tiếp tục cuộc hành trình bằng một lối về phía sau đỉnh Fanxipan. Lối đi đó xuyên rừng đại ngàn trong dãy Hoàng Liên xuống Than Uyên và họ sẽ về Sa Pa sau chúng tôi khoảng 4 ngày.
Trên đỉnh Fanxipan hôm ấy trời nắng đẹp, sóng mobile (nhưng chỉ Mobifone và Vinafone, còn Viettel, S.Fone chưa phủ sóng tới nơi) đủ để chúng tôi liên lạc với người thân thông báo đang ở độ cao 3143 m. Ăn trưa và chụp ảnh. Lúc này trời trong xanh, không khí lạnh hơn, nhiệt độ thay đổi tuỳ lúc nhưng Kiên bảo rằng chưa bao giờ lên cao hơn 15 độ.
Nếu bạn lên Fanxipang vào dịp Sa Pa trời đẹp và khô ráo, lạnh 8 đến 10 độ, bạn có thể may mắn gặp băng tuyết trên đỉnh và chứng kiến cảnh tượng tuyết rơi giữa rừng nhiệt đới đẹp kỳ vĩ. Chúng tôi xuống núi lúc 14h05"39'. Và khi ấy không ai có thể ngờ rằng chỉ một lát nữa thôi sẽ có một thành viên trong đoàn phải gặp một biến cố thật kinh hoàng...
Anh ta rơi xuống núi và mất tích!
Còn tiếp
Năm lần leo Phan-xi-păng (Fanxipan) - Phần 1
Năm lần leo Phan-xi-păng (Fanxipan) - Phần 2
Năm lần leo Phan-xi-păng (Fanxipan) - Phần 3
Du lịch, GO! - Theo blog HoangbQuang
Đây là nơi mà dân mê phượt nào cũng thích trèo lên tận đỉnh chót vót cho dù phải vượt qua bao hiểm nguy khó nhọc và cũng chẳng phải ai cũng có thể tiếp cận, nhận lấy được nổi hiểm nguy cùng sự thành công đó.
Trước đây, leo Phan-xi-păng mất khoảng 5-6 ngày, giờ thì không cần phải tốn nhiều thời gian đến thế. Chinh phục đỉnh Fan (dân du lịch thường gọi thế), cảm giác được chạm tay vào cái chóp bằng inox trên đỉnh núi cao nhất Đông Dương vẫn làm cho con tim những kẻ mê du lịch mạo hiểm đập loạn nhịp.
Vậy nhưng không nói chuyện bây giờ mà nói chuyện ngày xưa, thời trước và sau năm 2 ngàn chẳn... thì đường chinh phục vẫn còn khó đi lắm. Đặc biệt hơn là chuyện trùm phượt HoangbQuang, có thể gọi ông này là Fan siêu quái vì lời hứa sẽ leo Fan đủ 9 lần! Tính đến thời điểm năm 2007 thì lão quái nhà ta đã thực hiện được lần 5!
Bài tổng hợp này chắt lọc từ nhiều nguồn trên mạng, dĩ nhiên dữ liệu chính vẫn từ Blog HoangbQuang nhưng do bác này lâu ngày không cập nhật, hình ảnh của blog thuộc hàng... hiếm lại chết sạch nên mình phải tìm nguồn ảnh thay thế khá mất công nhưng cũng thật chưa đã. Các bạn thông cảm vậy.
.
HoangbQuang: Câu chuyện tớ muốn kể lần này chính là kỷ niệm của 5 lần leo lên đỉnh núi Fanxipan, nóc nhà cao nhất bán đảo Đông Dương. Nói thật, cái “chiến tích” leo lên đỉnh Fanxipan 5 lần của tớ chả ăn thua gì so với chuyện vừa rồi các bạn trẻ ở Sài Gòn đã leo lên đỉnh Everest, không những thế, hình như các bạn ấy cũng đã leo lên đâu là 3 đỉnh cao nhất các khu vực như: Châu Phi, Asean và Nam Mỹ thì phải… trước khi hoàn thành sứ mệnh mà cả dân tộc Việt giao phó: Đó là leo lên Everest, cắm lá cờ tổ quốc để quốc kỳ Việt Nam được tung bay cùng với quốc kỳ của các cường quốc năm châu ….
Nhưng so với một “lão già” tuổi thuộc dạng 6X, việc hoàn thành sứ mệnh lịch sử của bản thân tớ giao phó cho bản thân tớ là phải chinh phục Fanxipan 9 lần trong cuộc đời thì quả thật là cũng gian nan chẳng kém gì leo lên Everest… Nhất là khi leo lên đỉnh lần đầu tiên.
Câu chuyện 5 lần leo lên đỉnh Fanxipan của tớ được bắt đầu từ khúc giữa. Từ lần thứ 3. Tháng 01 năm 2004. Lần leo ấy là câu chuyện đáng nhớ nhất trong 5 lần lên tới đỉnh ngọn núi 3143m … Sau đó chúng ta sẽ trở lại từ khúc ban đầu, cái thủa leo Fanxipan mà dò dẫm vừa đi vừa phát đường, leo 5 ngày mới lên tới đỉnh ….LEO PHANXINPAN LẦN 3
(Bài này đã được đăng trên tạp chí ĐẸP số tháng 05/2009)
LÊN ĐƯỜNG và LÊN ĐỈNH FANXIPAN
Cuối năm 2004, sau gần 18 tháng lăn lộn với công việc ở Công ty, quá mệt mỏi và đối diện mối nguy có thể bị strees nặng, tôi quyết định tạm nghỉ công việc một thời gian. Lâu rồi, tôi vẫn dự định khi nào rảnh sẽ tự lái xe đi dã ngoại một chuyến vòng quanh Tây Bắc thử cái cảm giác vượt đèo dốc và xem tay lái của mình thế nào.
Một ngày giữa đông, tôi cố gắng thuyết phục cô bạn gái tên H cùng tham gia chuyến đi và chúng tôi lên đường rời Hà Nội lúc 22h sau khi ngồi uống Cafe và ngắm đêm mùa đông trên Hồ Tây. Hành trình của chúng tôi là một vòng tròn khép kín Hà Nội - Sa Pa - Lai Châu - Sơn La - Hoà Bình - Hà Nội. Trong chuyến đi này, chúng tôi đã có những giây phút không bao giờ quên khi chứng kiến vẻ đẹp hùng vĩ , sức mạnh của thiên nhiên, những giây phút khám phá kỳ thú và những kỷ niệm thật tuyệt vời của tình người.
Bạn chinh phục Fanxipan lần nào chưa? Thích nhất là được khắc tên mình trên độ cao 3143 m nóc nhà của Bán đảo Đông Dương !? Bạn hãy đến với nó đi, dù chỉ 1 lần nhưng bạn sẽ thấy mình thật sự lớn lên, bản lĩnh lên, tự tin, kiêu hãnh lên nhiều đấy.
Tôi lên Fanxipan lần đầu tiên năm 1998, lần đó đoàn chúng tôi có 5 người, gồm ba khách, 1 guide và 1 porter. Những năm ấy đường lên Fanxipan còn rất khó đi, hoang vu...Chúng tôi leo bằng đường Cát Cát... Tôi nói H phải chuẩn bị tinh thần để có dũng khí vượt chướng ngại vật từ lúc ông bạn đi nhờ xe ô tô tại Phố Ràng (Lao Cai) trong đêm lên Sa Pa, kể cho cô ấy nghe sự nguy hiểm của con đường leo núi này. Tôi dám chắc rằng bạn cũng sẽ toát mồ hôi, ngần ngại, chùn chân khi đối diện nó như chúng tôi thôi!
Nhìn từ Sa Pa chỉ thấy những đỉnh cao 1900 m hoặc 2400 m trong những ngày trời nắng đẹp còn Fanxipan, bạn sẽ chỉ thấy nó thoáng ẩn thoáng hiện trong những cuộn mây trắng và sương mù khi đứng ở đỉnh đèo Mây tại độ cao 1945 m. Bạn là đàn ông và đi một mình? Hãy chọn cho mình tour 2 ngày. Nếu bạn có bạn gái để muốn trao nhau một nụ hôn nồng cháy trên cái đỉnh cao nhất Đông Dương tận hưởng cảm giác của kẻ chiến thắng mà dưới chân bạn rợp trời những ngọn núi nhấp nhô, mây cuồn cuộn trôi? Bạn hãy chọn tour 3 ngày 2 đêm.
Chúng tôi chọn hành trình 3 ngày 2 đêm cùng với 3 người bạn nước ngoài. Ms Serena chuyên viên IT tại Học viện MIT Hoa Kỳ , Alex và Shapova cặp sinh viên người CH Czech. Hướng dẫn viên là Kiên, một anh bạn 25 tuổi nhưng đã có thâm niên 2 năm rưỡi làm Guide leo Fanxipan. Khuân vác cho cả đoàn là 2 bạn trẻ người Hơ Mong tên Thầu và Dính. Khi rời khách sạn tới văn phòng du lịch nơi đặt tour để lên đường, ông chủ khách sạn nơi chúng tôi ở còn dặn phải cẩn thận vì truyền hình thông báo thời tiết sẽ có thay đổi trong những ngày tới.
Chúng tôi tập trung đầy đủ thành viên dưới chân đèo Ô Quy Hồ vì phải đón Kiên. Buổi sáng, trời lạnh cắt da thịt, chúng tôi lên Fanxipan với tâm trạng rất phấn chấn bởi cảm giác may mắn, hôm đó thời tiết có vẻ thuận lợi. Độ lạnh là 15, trời quang đãng không có nhiều mây, không khí hơi ẩm ướt. 8h30' chúng tôi tới đỉnh đèo Mây (Trạm Tôn), điểm bắt đầu của tuyến leo núi này là Trạm Kiểm lâm ở độ cao 1945 m.
Trước khi lên đường, Kiên dặn cả đoàn phải thật cẩn thận với loại rắn xanh sống trên cây, chúng có thể lẫn vào những đám lá mà ta không thể nhìn rõ chúng được. Bọn rắn này rất độc. Ban đêm chúng nhanh nhẹn bao nhiêu thì ban ngày chúng hoàn toàn như người mù nằm trên cây, vô tình bạn chạm phải là sẽ bị cắn ngay lập tức, bạn phải đối diện với một sự nguy hiểm tính mạng không thể biết trước sẽ ra sao khi ở giữa rừng.
Vượt qua hàng chục quả đồi, khe sâu, những dốc thoai thoải và ngạc nhiên trước những sườn núi trồng toàn cây thảo quả của người Hơ Mong, hoa đã bắt đầu đổ rực, Chúng tôi đi qua vạt rừng cháy mà vết tích còn sót là những thân cây 2 người ôm, đen sì trơ trọi giữa bạt ngàn bụi tre vàng lúp xúp. 11h45"39'; trưa, bắt đầu thở dốc. Kiên nói: chưa ăn thua gì đâu, đường còn xa lắm ! Chúng tôi nghỉ trưa bên cạnh một khe nước, trong tiếng rì rào của rừng đại ngàn, tiếng chim hót và thỉnh thoảng đâu đó tiếng kêu lảnh lót của một con vượn...
Thử thách tinh thần bắt đầu khi tiếp tục leo vào buổi chiều. Những con dốc dựng đứng trơn trượt, đường mòn ngoắt nghéo chui qua những tán lá ướt đẫm sương chưa tan. Chúng tôi phải cố gắng trèo qua những thân cây to lớn mục nát đổ nghiêng chắn lối đi. Bất ngờ Serena hét lên, theo hướng tay cô ấy chỉ chúng tôi thấy một con rắn xám to lớn đang phun phì phì và lẩn vội vào đám lá rừng vàng úa.
Đồng hồ chỉ 16h 45''39';, càng vào sâu, rừng âm u và hơi buốt lạnh của sương len lỏi qua vạt áo đẫm mồ hôi, lúc này để nhận biết đường mòn chỉ bằng những vết băm, những mảnh nilon màu xanh đỏ đánh dấu trên thân cây của những người lên Fanxipan trước chúng tôi. Và rồi tôi nghe thấy tiếng rì rầm của suối và thác nước.
Trước mắt là một con suối hùng vĩ nước chảy ầm ầm trắng xoá len lỏi qua những tảng đá phủ đầy rêu. Tôi và cả đoàn thở phào khi nghe Kiên thông báo đã chuẩn bị tới chỗ nghỉ qua đêm. Một cái lán dựng tạm trên đám đất bằng phẳng bên kia suối làm nơi nấu ăn, còn các thành viên sẽ có lều bạt cá nhân. Chúng tôi ghi lại khoảnh khắc vượt qua chặng thứ nhất của hành trình ở khúc suối trên độ cao 2270 m và tận hưởng cảm giác buốt lạnh của chân trần dưới làn nước trong vắt.
Đêm rừng đại ngàn bao phủ bởi một màu đen thâm u và chìm lẫn trong tiếng nước chảy ầm ầm, tiếng gió hú ào ạt là tiếng nghiến vặn mình răng rắc.. kẽo kẹt của những thân cây, tiếng chân thú ăn đêm, tiếng côn trùng rỉ rả như một bản hoà tấu hoang dã cực kỳ ấn tượng. Hai đứa tôi thắp một ngọn nến trong lều bạt ấm cúng ngồi im lặng bên nhau, và lắng nghe..rồi cuộn tròn trong túi ngủ chìm trong giấc nồng.
Sáng sớm, rừng bảng lảng màn sương mờ trắng muốt, nhưng im ắng lạ thường, chỉ tiếng thác nước vẫn ầm ầm vang. Sau bữa điểm tâm và một thoáng ngại ngần khi nghe ông bạn guide thông báo sự nguy hiểm của chặng thứ 2, cả đoàn phải bỏ lại tất cả những vật nặng cá nhân để 2 người khuân vác ở lại trông coi, mang theo máy ảnh, điện thoại di động và nước uống, chúng tôi lên đường.Thử thách đầu tiên là một cái dốc thẳng đứng lởm chởm đá tai mèo. Nó cao khoảng 60m bên cạnh một thác nước nhỏ, Tôi phải bám vào từng gờ đá trơn trượt đầy rêu, bụng nghĩ cẩn thận đấy nhé! Tôi lay thử và ướm độ chắc vì Kiên kể đã có người nặng quá và chủ quan nên đã ...rơi thoải mái xuống cái vực hun hút ầm ầm nước chảy dưới kia. Tôi quay lên nói với cô bạn: Em đừng nhìn xuống..chóng mặt đấy. Cố gắng lên... Mất khoảng 20"39'; trong trạng thái lo ngại. Qua rồi, thở hổn hển... nhưng đẹp quá kìa! Trước mắt là trập trùng những ngọn núi xanh rì nhấp nhô thoáng ẩn thoáng hiện trong biển mây trập trùng... Đường vòng vèo chui qua những cội rễ cổ thụ, ngoắt nghéo như bầy rắn. Rừng ở cao độ này chỉ mọc cây lá tròn, thân vừa phải, ít cây lớn. Xa xa có những đám rừng chỉ toàn thông, loại thông Sapa đặc hữu.
Vượt qua cao độ 2700 m khi đã nghỉ 15"39;trên ngọn một quả núi, nhìn thẳng xuống dưới thấy mây trùng trùng điệp điệp dưới chân mình, cảm giác như đứng trên cổng trời. Đón chúng tôi ở chặng tiếp theo là vài đoạn dốc ngược, rêu đá trơn khủng khiếp. Phải leo và bám vào rễ cây, vào thân tre nhích từng bước một. Bắt đầu thấy chân mình chùn lại, run lẩy bẩy...
Kiên kể rằng nhiều người đã phải dừng lại ở cao độ 2900 m. Ở đoạn này thực sự đáng ngại thật. Tôi thấy mình chênh vênh bên sườn núi, xung quanh khoảng trống hun hút không thấy đáy, bên kia là vách thẳng đứng như vết chém khổng lồ của ngọn núi 2986 m có cái đỉnh tròn ủng rất hùng vĩ. Trước mặt là một bức tường đá cao ngất lòng thòng đoạn dây nilon để chúng tôi bám theo đó leo lên. Đây là đoạn nguy hiểm nhất. Cảm giác sẽ rơi từ trên độ cao 2900 m xuống làm cô bạn tôi bắt đầu run sợ và định đầu hàng, nhưng rồi được động viên và tôi bắt buộc phải hù doạ bằng cách đưa ra lý do có thú dữ, nếu ở lại một mình rất nguy hiểm nên hành trình mới lại tiếp tục.
Bạn nghĩ gì khi đó? Đừng sợ hãi! Hãy chú ý bám chắc và cẩn thận. Hãy để người đi trước leo lên xong đã. Đừng vội vàng. Nào! đặt chân lên gờ đá đầu tiên. Hít một hơi thật sâu, thật căng lồng ngực và leo một mạch.... cố gắng đừng nghỉ giữa chừng, đừng nhìn ra xung quanh, đừng nhìn xuống dưới....nhé! Bởi nếu bạn nhìn xuống dưới, lập tức bạn sẽ bị ngợp bởi độ sâu và có thể bạn sẽ sợ hãi và bủn rủn mà buông tay...Bạn sẽ ra sao khi rơi từ trên độ cao 2900 m xuống độ cao 2700 m?
Vượt qua đoạn này, chúng tôi đã thành công tới 3/4 chặng đường. Đồng hồ chỉ 10h55''39';. Mặt trời hiện ra chói loà, bầu trời xanh ngắt. Dưới chân là biển mây trôi lừng lững, trước mặt là nhấp nhô những đỉnh núi cao trên 2000 m như những mỏm đá khổng lồ. Tôi có cảm giác là mình đang dùng phép cân đẩu vân trong Tây du ký. Thoáng một lúc rồi tất cả lại chìm trong màn mây mù, H kêu lên em cảm thấy như sờ được và mây đang len lỏi qua từng ngón tay ... Rừng ở độ cao này hoàn toàn là loại cây giống cây sậy, những bụi thấp lè tè, những vạt hoa nở trắng, đường rất trơn vì sỏi cấp phối làm chúng tôi rất khó khăn khi leo. Vượt cao độ 3000 m cả đoàn đã tới chân của Fanxipan.Thật lạ! Dưới chân đỉnh Fanxipan là khu rừng trúc, thân cây to tròn vàng óng cao đều khoảng 2,5m , chúng rụng lá và mủn ra tạo thành lớp bùn xốp ẩm ướt mềm mại dầy cả gang tay. Lúc này chúng tôi đã rất mệt ! chân run lập cập, cảm thấy ngực đau nhói vì không khí loãng, miệng khát khô và mồ hôi ướt đẫm áo... Serena thốt lên: Chúa ơi.... Chúng tôi cố gắng bám vào thân trúc và leo. Leo bên cạnh tôi Alex thở hổn hển nhưng vẫn thì thầm : Bạn còn cách “thiên đường” có 143 m nữa thôi đấy!
Đồng hồ chỉ 12h25"39; trưa, khi cảm thấy không thể tiếp tục, không thể đi nổi, thật sự muốn ngừng lại...thì kìa! Cái chóp nhọn hợp kim nhuốm màu thời gian xám xịt, cái vật ngày xưa người Pháp đặt lần đầu tiên đánh dấu cuộc chinh phục, đánh dấu đỉnh 3143 m cao nhất bán đảo Đông Dương hiện ra trước mắt. Xung quanh là thảm hoa rừng trắng và đỏ như một vòng nguyệt quế đón chào. Thật hạnh phúc! Chúng tôi đã tới đích.
Một sự tình cờ thú vị khi tới đỉnh Fanxipan chúng tôi gặp tốp 4 người gồm 2 người Korea và 2 người Việt Nam lên đỉnh trước chúng tôi gần 1 tiếng, họ nghỉ đêm ở độ cao 2700 m và họ sẽ tiếp tục cuộc hành trình bằng một lối về phía sau đỉnh Fanxipan. Lối đi đó xuyên rừng đại ngàn trong dãy Hoàng Liên xuống Than Uyên và họ sẽ về Sa Pa sau chúng tôi khoảng 4 ngày.
Trên đỉnh Fanxipan hôm ấy trời nắng đẹp, sóng mobile (nhưng chỉ Mobifone và Vinafone, còn Viettel, S.Fone chưa phủ sóng tới nơi) đủ để chúng tôi liên lạc với người thân thông báo đang ở độ cao 3143 m. Ăn trưa và chụp ảnh. Lúc này trời trong xanh, không khí lạnh hơn, nhiệt độ thay đổi tuỳ lúc nhưng Kiên bảo rằng chưa bao giờ lên cao hơn 15 độ.
Nếu bạn lên Fanxipang vào dịp Sa Pa trời đẹp và khô ráo, lạnh 8 đến 10 độ, bạn có thể may mắn gặp băng tuyết trên đỉnh và chứng kiến cảnh tượng tuyết rơi giữa rừng nhiệt đới đẹp kỳ vĩ. Chúng tôi xuống núi lúc 14h05"39'. Và khi ấy không ai có thể ngờ rằng chỉ một lát nữa thôi sẽ có một thành viên trong đoàn phải gặp một biến cố thật kinh hoàng...
Anh ta rơi xuống núi và mất tích!
Còn tiếp
Năm lần leo Phan-xi-păng (Fanxipan) - Phần 1
Năm lần leo Phan-xi-păng (Fanxipan) - Phần 2
Năm lần leo Phan-xi-păng (Fanxipan) - Phần 3
Du lịch, GO! - Theo blog HoangbQuang
Thứ Sáu, 13 tháng 5, 2011
Khám phá Suối Đá Ngọn
Trên đảo Phú Quốc có một nơi mà du khách ít biết nhưng nếu tự khám phá sẽ khó mà quên được: suối Đá Ngọn. Con đường đến với suối vất vả không kém…
Rời thị trấn Dương Đông, theo đường Nguyễn Trung Trực 3 cây số đường nhựa, chúng tôi vượt thêm 7 cây số đường đất đỏ về hướng suối Đá Bàn. Đêm qua mưa tầm tã, tuy nhỏ nhưng con đường vẫn có nhiều vũng nước hơi khó lái xe gắn máy. Chúng tôi quanh co xuyên qua những xóm làng thưa thớt, êm ả với những vườn tiêu xanh tươi, những cây rừng phủ rợp bóng mát, những con suối ồn ào tiếng nước đổ dưới chân cầu để đến hồ Dương Đông.
Hồ Dương Đông ở chân núi Hàm Ninh – dãy núi dài nhất (30 cây số) và cao nhất (603 mét) trong 99 ngọn núi trải dài từ Bắc chí Nam của Phú Quốc, thuộc Vườn Quốc gia Phú Quốc.
Vườn hiện có diện tích rộng tự nhiên 31.422 hec-ta, được quy hoạch thành 3 phân khu chức năng: phân khu bảo vệ nghiêm ngặt, phân khu phục hồi sinh thái và phân khu hành chính – dịch vụ – nghiên cứu khoa học. Trải từ Bắc đến Trung đảo, vườn khá đa dạng với nhiều hệ sinh thái quý hiếm. Mùa hè, tiếng ve râm ran trên những tán cây rừng như bản hòa ca bất tận.
Hồ Dương Đông chu vi 3,5 cây số, sâu 15 mét, được tạo từ hẻm núi và một con đập xi măng, cung cấp nước sinh hoạt cho thị trấn Dương Đông. Mặt hồ nước xanh sậm màu ve chai trong suốt thấy từng đàn cá mè, cá lóc lượn lờ, cá con nhỏ như bầy ròng ròng nhởn nhơ bơi lội quanh xuồng. Người ta nói nơi đây vào những trưa nắng lớn thuờng thấy hai con càng đước, mỗi con nặng khoảng 25 – 30 ký, xuất hiện…

Xuồng máy composite chạy khoảng 20 phút băng ngang hồ đến chân suối Đá Ngọn. Đầu mùa nắng, trong khi suối Đá Bàn, suối Tranh khô kiệt nước thì suối Đá Ngọn và bảy ngọn thác của nó lúc nào cũng ồn ào tiếng nước chảy. Nước nhiều đến đỗi hồ Dương Đông phải xả bớt mới không bị vỡ đập. Vậy mà, trong năm nay, hồ sẽ được xây cao thêm khoảng 15 mét nữa, để phục vụ nhu cầu sử dụng nước cho cư dân thị trấn Dương Đông sẽ gia tăng trong tương lai.
Mới đầu mùa mưa mà suối Đá Ngọn đã “hung hãn” quá chừng. Nước tràn trề, chiếm một khoảng bề ngang rộng chừng 6 mét. Con đường từ chân suối đi lên thật vô cùng ngoạn mục. Đá là đá, đủ hình thù, kích cỡ. Giày dép mang theo “bất lực” trước thiên nhiên hoang dã, chỉ có chân trần mới cực khổ vượt qua được hàng triệu tảng đá rất khó đi, có khi phải dầm chân trong làn nước lạnh buốt chảy siết. Có lúc phải băng rừng dọc theo triền suối, níu cành cây giữ thăng bằng, lắm khi níu nhằm nhánh dứa gai, máu ứa bàn tay, đau điếng.
Sung sướng nhất là khi được đặt chân trên các tảng đá phẳng phiu, thoải mái ngắm phong lan, dương xỉ bám đầy trên cành nhánh cây rừng. Nhưng bất ngờ nhất là ai cũng “bần thần” khám phá thấy cây tùng lá nhỏ như kim – một loại cây tưởng chỉ có ở Trung Hoa huyền thoại từ thuở xa xưa nào – không ngờ có mặt ở cuối trời Tây Nam đất nước. Hơn thế nữa, ở đây còn có cây tùng rậm lá, lạ mắt làm xao xuyến bao con tim nhạy cảm.
Đâu chỉ có vậy, người “sành chuyện” cho biết Vườn Quốc gia Phú Quốc hiện có hơn 530 loài thực vật cùng 150 loài động vật gồm 12 chi, 69 họ; 365 loài chim với các loài hiện có tên trong danh sách các loài quý hiếm, mà hiếm nhất là sói rừng và khỉ bạch. Đại mộc cao khoảng 20 – 30 mét làm thành một sinh tầng cao với các loại cây: vên vên, dầu song nàng, dầu cát, cầy, dẻ, săng sót, da, bứa,… Đặc biệt là mùa cua (hoa sữa). Theo một cư dân được sinh ra và sống ở đảo từ bốn chục năm nay, mùa cua có mặt ở đảo từ rất lâu đời, có cây gốc tới 2 – 3 người ôm.
Theo dòng suối lên cao, không khí mát rượi, thanh sạch hiếm có. Dọc đường, từ khe đá nhỏ rứt bất ngờ nhô lên một đóa trang rừng đỏ tươi nổi trên mấy chiếc lá xanh sẫm. Mua và sim mọc dài theo suối khoe những cành hoa tím đẹp mơ màng. Bao nhiêu nhọc mệt dường như tan biến khi nhấm chiếc lá bứa chua chua, nhất là khi đứng trước con thác thứ nhất mà anh bạn địa phương tạm đặt tên là thác “Đầu Lâu”. Anh chỉ vào dòng nước trắng xóa xoáy ồn ào, lờ mờ ba hốc đá đen, nói: “Có hai hốc mắt và một hốc miệng, giống hệt cái đầu lâu”. Ai cũng ngẩn ngơ trước bàn tay “nghịch ngợm” của trời đất.
Lại vượt qua muôn vàn đá tảng chìm trong nước, chân dò dẫm khỏa lớp rong rêu bám trên đó, bấm mấy ngón chân, đặt bước cẩn thận mới không bị trượt. Chốc lát đã đến ngọn thác thứ nhì, ở độ cao 300 mét. Thác cao, nước đổ ào ạt, âm vang nhói ngực. Cánh đàn ông, con trai nhanh chóng nhào xuống hồ nước nhỏ, bơi lội đã đời rồi mới tựa lưng vào thành thác cho nước dội mạnh lên đầu, lên người xóa tan mệt mỏi.
Nhìn cảnh ấy, cánh nữ người này rủ người kia xuống tắm, nhưng không ai chịu “phát pháo”. Bất ngờ cơn mưa rừng ào ạt đổ. Bờ suối có duy nhất chiếc hang cạn, vừa đủ hai người trú với mớ đồ đạc đem theo ém sát trong hốc. Các cô ướt mèm, “đành” nhanh chóng nhào xuống suối, quậy tưng.
Anh bạn địa phương bắt được mấy có cá lóc cỡ cườm tay người lớn, gom mớ cành khô, nhóm bếp lửa, cầm sấp báo quạt liên hồi. Trong mưa, lửa cháy khó khăn, khói tỏa mịt mù. Có than, anh bạn nhanh tay đùa chúng vào dưới thân cá. Mặc kệ mưa, cá vẫn chín nhờ sấp giấy báo phủ lên trên. Chốc chốc anh thăm chừng, trở mặt cá bằng bàn tay chai sần lao động của mình. Cá chín, cả đoàn túm hụm quanh hốc đá, bốc chấm muối tiêu chanh ớt, mặc cho nước từ cành nhánh cây nhỏ xuống. Nước cá ngọt thơm hòa trong nước mưa ngọt mát, thấm sâu vào tận dạ dày đói meo.
Dường như ai cũng thích thú thưởng thức hương vị khẩn hoang nên không thèm rớ tới mấy lát pa tê, xúc xích, chả lụa ngâm trong suối lạnh ngắt, cùng mấy ổ bánh mì đựng đầy bọc nylon. Cái lạnh của mưa rừng hầu như tan biến trước những nhúm cá tươi ngon cùng mấy ngụm rượu sim đậm đặc uống bằng nắp chai. Hòa mình trong “cuộc sống hoang dã” này, người nào cũng khoái trá đoan chắc có lẽ chưa ai khác được hưởng chuyến du ngoạn suối kỳ thú như vầy…
Còn năm tầng thác nữa mới tới đỉnh của suối Đá Ngọn. Cả năm ngọn thác này đều đẹp hơn hai ngọn thác dưới cùng mà chúng tôi đã đi qua. Trong đó, ngọn thác thứ tư cao khoảng 10 mét, nước đổ xuống mặt hồ rộng khoảng 30 mét vuông, tha hồ bơi lội, tha hồ mát- xa cực đã. Mưa nổi bong bóng, nghĩa là mưa dai, nên chúng tôi đành xuống núi.
Phải rất thận trọng khi đặt chân trên những tảng đá nổi, vì giờ đây lớp rêu bám trên thân nó ngấm nước mưa, trơn nhớt. Dù hết sức cẩn trọng nhưng cũng có mấy người trượt chân, thậm chí có người té ụp bị nước cuốn đi, may, níu được tảng đá ngầm. Vất vả trong niềm hứng khởi, chừng tiếng đồng hồ, chúng tôi thấy khoảng sáng hé lộ ở “chân trời”. Đó là chân suối, nơi có chiếc xuồng composite đang chờ đưa chúng tôi băng ngang hồ Dương Đông.
Chạy xe gắn máy về nơi nghỉ, cứ tưởng ít lắm sẽ có vài người bị cảm lạnh, nhất là các cô, các bà. Nhưng không, tất cả dường như mạnh khỏe thêm ra, chuyến đi mạo hiểm như tạo thêm niềm sảng khoái, thích thú vì ai cũng luôn có nụ cười trên môi khi nhắc đến suối Đá Ngọn.
Du lịch, GO! - Theo Phuquocquetoi, Metinfo.blogspot
Rời thị trấn Dương Đông, theo đường Nguyễn Trung Trực 3 cây số đường nhựa, chúng tôi vượt thêm 7 cây số đường đất đỏ về hướng suối Đá Bàn. Đêm qua mưa tầm tã, tuy nhỏ nhưng con đường vẫn có nhiều vũng nước hơi khó lái xe gắn máy. Chúng tôi quanh co xuyên qua những xóm làng thưa thớt, êm ả với những vườn tiêu xanh tươi, những cây rừng phủ rợp bóng mát, những con suối ồn ào tiếng nước đổ dưới chân cầu để đến hồ Dương Đông.
Hồ Dương Đông ở chân núi Hàm Ninh – dãy núi dài nhất (30 cây số) và cao nhất (603 mét) trong 99 ngọn núi trải dài từ Bắc chí Nam của Phú Quốc, thuộc Vườn Quốc gia Phú Quốc.
Vườn hiện có diện tích rộng tự nhiên 31.422 hec-ta, được quy hoạch thành 3 phân khu chức năng: phân khu bảo vệ nghiêm ngặt, phân khu phục hồi sinh thái và phân khu hành chính – dịch vụ – nghiên cứu khoa học. Trải từ Bắc đến Trung đảo, vườn khá đa dạng với nhiều hệ sinh thái quý hiếm. Mùa hè, tiếng ve râm ran trên những tán cây rừng như bản hòa ca bất tận.
Hồ Dương Đông chu vi 3,5 cây số, sâu 15 mét, được tạo từ hẻm núi và một con đập xi măng, cung cấp nước sinh hoạt cho thị trấn Dương Đông. Mặt hồ nước xanh sậm màu ve chai trong suốt thấy từng đàn cá mè, cá lóc lượn lờ, cá con nhỏ như bầy ròng ròng nhởn nhơ bơi lội quanh xuồng. Người ta nói nơi đây vào những trưa nắng lớn thuờng thấy hai con càng đước, mỗi con nặng khoảng 25 – 30 ký, xuất hiện…
Xuồng máy composite chạy khoảng 20 phút băng ngang hồ đến chân suối Đá Ngọn. Đầu mùa nắng, trong khi suối Đá Bàn, suối Tranh khô kiệt nước thì suối Đá Ngọn và bảy ngọn thác của nó lúc nào cũng ồn ào tiếng nước chảy. Nước nhiều đến đỗi hồ Dương Đông phải xả bớt mới không bị vỡ đập. Vậy mà, trong năm nay, hồ sẽ được xây cao thêm khoảng 15 mét nữa, để phục vụ nhu cầu sử dụng nước cho cư dân thị trấn Dương Đông sẽ gia tăng trong tương lai.
Mới đầu mùa mưa mà suối Đá Ngọn đã “hung hãn” quá chừng. Nước tràn trề, chiếm một khoảng bề ngang rộng chừng 6 mét. Con đường từ chân suối đi lên thật vô cùng ngoạn mục. Đá là đá, đủ hình thù, kích cỡ. Giày dép mang theo “bất lực” trước thiên nhiên hoang dã, chỉ có chân trần mới cực khổ vượt qua được hàng triệu tảng đá rất khó đi, có khi phải dầm chân trong làn nước lạnh buốt chảy siết. Có lúc phải băng rừng dọc theo triền suối, níu cành cây giữ thăng bằng, lắm khi níu nhằm nhánh dứa gai, máu ứa bàn tay, đau điếng.
Sung sướng nhất là khi được đặt chân trên các tảng đá phẳng phiu, thoải mái ngắm phong lan, dương xỉ bám đầy trên cành nhánh cây rừng. Nhưng bất ngờ nhất là ai cũng “bần thần” khám phá thấy cây tùng lá nhỏ như kim – một loại cây tưởng chỉ có ở Trung Hoa huyền thoại từ thuở xa xưa nào – không ngờ có mặt ở cuối trời Tây Nam đất nước. Hơn thế nữa, ở đây còn có cây tùng rậm lá, lạ mắt làm xao xuyến bao con tim nhạy cảm.
Đâu chỉ có vậy, người “sành chuyện” cho biết Vườn Quốc gia Phú Quốc hiện có hơn 530 loài thực vật cùng 150 loài động vật gồm 12 chi, 69 họ; 365 loài chim với các loài hiện có tên trong danh sách các loài quý hiếm, mà hiếm nhất là sói rừng và khỉ bạch. Đại mộc cao khoảng 20 – 30 mét làm thành một sinh tầng cao với các loại cây: vên vên, dầu song nàng, dầu cát, cầy, dẻ, săng sót, da, bứa,… Đặc biệt là mùa cua (hoa sữa). Theo một cư dân được sinh ra và sống ở đảo từ bốn chục năm nay, mùa cua có mặt ở đảo từ rất lâu đời, có cây gốc tới 2 – 3 người ôm.
Theo dòng suối lên cao, không khí mát rượi, thanh sạch hiếm có. Dọc đường, từ khe đá nhỏ rứt bất ngờ nhô lên một đóa trang rừng đỏ tươi nổi trên mấy chiếc lá xanh sẫm. Mua và sim mọc dài theo suối khoe những cành hoa tím đẹp mơ màng. Bao nhiêu nhọc mệt dường như tan biến khi nhấm chiếc lá bứa chua chua, nhất là khi đứng trước con thác thứ nhất mà anh bạn địa phương tạm đặt tên là thác “Đầu Lâu”. Anh chỉ vào dòng nước trắng xóa xoáy ồn ào, lờ mờ ba hốc đá đen, nói: “Có hai hốc mắt và một hốc miệng, giống hệt cái đầu lâu”. Ai cũng ngẩn ngơ trước bàn tay “nghịch ngợm” của trời đất.
Lại vượt qua muôn vàn đá tảng chìm trong nước, chân dò dẫm khỏa lớp rong rêu bám trên đó, bấm mấy ngón chân, đặt bước cẩn thận mới không bị trượt. Chốc lát đã đến ngọn thác thứ nhì, ở độ cao 300 mét. Thác cao, nước đổ ào ạt, âm vang nhói ngực. Cánh đàn ông, con trai nhanh chóng nhào xuống hồ nước nhỏ, bơi lội đã đời rồi mới tựa lưng vào thành thác cho nước dội mạnh lên đầu, lên người xóa tan mệt mỏi.
Nhìn cảnh ấy, cánh nữ người này rủ người kia xuống tắm, nhưng không ai chịu “phát pháo”. Bất ngờ cơn mưa rừng ào ạt đổ. Bờ suối có duy nhất chiếc hang cạn, vừa đủ hai người trú với mớ đồ đạc đem theo ém sát trong hốc. Các cô ướt mèm, “đành” nhanh chóng nhào xuống suối, quậy tưng.
Anh bạn địa phương bắt được mấy có cá lóc cỡ cườm tay người lớn, gom mớ cành khô, nhóm bếp lửa, cầm sấp báo quạt liên hồi. Trong mưa, lửa cháy khó khăn, khói tỏa mịt mù. Có than, anh bạn nhanh tay đùa chúng vào dưới thân cá. Mặc kệ mưa, cá vẫn chín nhờ sấp giấy báo phủ lên trên. Chốc chốc anh thăm chừng, trở mặt cá bằng bàn tay chai sần lao động của mình. Cá chín, cả đoàn túm hụm quanh hốc đá, bốc chấm muối tiêu chanh ớt, mặc cho nước từ cành nhánh cây nhỏ xuống. Nước cá ngọt thơm hòa trong nước mưa ngọt mát, thấm sâu vào tận dạ dày đói meo.
Dường như ai cũng thích thú thưởng thức hương vị khẩn hoang nên không thèm rớ tới mấy lát pa tê, xúc xích, chả lụa ngâm trong suối lạnh ngắt, cùng mấy ổ bánh mì đựng đầy bọc nylon. Cái lạnh của mưa rừng hầu như tan biến trước những nhúm cá tươi ngon cùng mấy ngụm rượu sim đậm đặc uống bằng nắp chai. Hòa mình trong “cuộc sống hoang dã” này, người nào cũng khoái trá đoan chắc có lẽ chưa ai khác được hưởng chuyến du ngoạn suối kỳ thú như vầy…
Còn năm tầng thác nữa mới tới đỉnh của suối Đá Ngọn. Cả năm ngọn thác này đều đẹp hơn hai ngọn thác dưới cùng mà chúng tôi đã đi qua. Trong đó, ngọn thác thứ tư cao khoảng 10 mét, nước đổ xuống mặt hồ rộng khoảng 30 mét vuông, tha hồ bơi lội, tha hồ mát- xa cực đã. Mưa nổi bong bóng, nghĩa là mưa dai, nên chúng tôi đành xuống núi.
Phải rất thận trọng khi đặt chân trên những tảng đá nổi, vì giờ đây lớp rêu bám trên thân nó ngấm nước mưa, trơn nhớt. Dù hết sức cẩn trọng nhưng cũng có mấy người trượt chân, thậm chí có người té ụp bị nước cuốn đi, may, níu được tảng đá ngầm. Vất vả trong niềm hứng khởi, chừng tiếng đồng hồ, chúng tôi thấy khoảng sáng hé lộ ở “chân trời”. Đó là chân suối, nơi có chiếc xuồng composite đang chờ đưa chúng tôi băng ngang hồ Dương Đông.
Chạy xe gắn máy về nơi nghỉ, cứ tưởng ít lắm sẽ có vài người bị cảm lạnh, nhất là các cô, các bà. Nhưng không, tất cả dường như mạnh khỏe thêm ra, chuyến đi mạo hiểm như tạo thêm niềm sảng khoái, thích thú vì ai cũng luôn có nụ cười trên môi khi nhắc đến suối Đá Ngọn.
Du lịch, GO! - Theo Phuquocquetoi, Metinfo.blogspot
Thứ Tư, 11 tháng 5, 2011
Tá Miếu - xa mà gần
Tá Miếu (xã Sín Thầu, Mường Nhé, Điện Biên), bản biên giới nơi con gà gáy người dân ba nước đều nghe. Cột mốc số 0 đặt tại Tá Miếu phân định ranh giới ba nước Việt -Trung - Lào nằm trên núi Khoang La San, cao 1.864m, được xem là cột mốc đẹp nhất Đông Dương, cũng luôn là nơi thôi thúc những bước chân đi.
Nhắc tới ngã ba Việt - Trung - Lào, mọi người có thể hình dung ngay tới điểm cực tây Tổ quốc, nơi có cột mốc số 0, mốc đánh dấu điểm bắt đầu ranh giới đường bộ giữa ba quốc gia. Đây cũng là một điểm đến lý tưởng của giới trẻ ưa du lịch những năm gần đây. Cung đường đi Mường Chà - Si Pha Phìn - Mường Nhé - Apachải luôn đẹp, cuốn hút mê lòng người.
Tá Miếu là bản vùng biên nằm chóp ngoài cùng bên trái vùng Tây Bắc với 31 hộ gia đình, 158 nhân khẩu. Đây là một xã mới thành lập nên còn nhiều khó khăn về đời sống vật chất cũng như tinh thần.
< Lớp 4 - Trường tiểu học Tá Miếu.
“Tá Miếu” có nghĩa là cái miếu to. Âm Tá hay Âm Tà (giống như tên cửa khẩu Tà Lùng ở Cao Bằng - nghĩa là rồng lớn) đều có nguồn gốc từ chữ Đại (hay Thái) trong tiếng Hán, nghĩa là to, lớn. Không ai biết ngôi miếu ra đời từ lúc nào nhưng một thời gian dài đây là nơi nghỉ chân, qua đêm cho những người lỡ đường khi băng rừng vượt núi.
Việc xây dựng trường, lớp ở Tá Miếu vẫn còn khó khăn, nhưng với cố gắng lớn của các thầy cô, chính quyền địa phương và những tấm lòng hảo tâm, các em đã có những lớp học được dựng tạm bằng tre nứa. Đồng chí Pờ Dần Sinh, bí thư xã Sín Thầu, là người đầu tiên đi xin thầy mang chữ về bản xóa mù cho bà con Hà Nhì.

Những năm trước để leo được lên mốc số 0, bạn phải đến bản Tá Miếu và bắt đầu con đường bộ dài khoảng 8km qua đồi cỏ tranh và rừng rậm. Hiện giờ con đường rải nhựa dài hơn 60km từ trung tâm huyện Mường Nhé đã chạy qua cả bản lẫn đồn biên phòng 317 lên tới cửa khẩu với nước bạn Trung Quốc gần vị trí cột mốc số 2 và số 3.
Đường đi lên mốc số 0 hiện đã ngắn đi nhiều. Nếu đi nhanh chỉ mất khoảng 6 giờ cả đi lẫn về. Trong tương lai không xa, một con đường dành cho ôtô được mở tới sát chân mốc số 0, dành lại 90 bậc leo lên cột mốc, với ý nghĩa ngã ba biên giới, 30 bậc cho mỗi quốc gia.
Đã liên hệ trước nên khi chúng tôi đến, ông Pờ Dần Sinh - bí thư xã, anh Lý Ná Na - trưởng bản Tá Miếu, cùng các thầy cô giáo đã tập trung các em học sinh. Trường tiểu học Tá Miếu hiện có năm lớp, trong đó chỉ lớp 4 được tách riêng, còn lớp 1 và 2, lớp 3 và 5 là hai lớp ghép. Lớp mẫu giáo có 12 em cũng được tách riêng. Chuyến đi kỳ thú
Những món quà nhỏ mang tới tặng các em dù chưa thật nhiều về giá trị. Mới chỉ là những chiếc cặp, những bộ đồng phục cùng bút, vở cho các em học sinh, mới chỉ là những con thú đồ chơi, những gói kẹo, hộp sữa… nhưng chúng tôi mong đó sẽ là ngọn lửa tinh thần cùng thắp trên con đường các em tới trường.
Nụ cười hồn nhiên của những cô cậu bé Hà Nhì ôm nhau ngồi trên con thú nhún, bài hát trong trẻo của cô bé học sinh lớp 4 Pờ Á Vơ mà tôi phải nghe hai lần mới rõ được tên, những ánh mắt, những cái nhìn… tất cả đều khiến cả đoàn hiểu rằng những gì mình làm là có ích.
Chia tay các thầy cô, cùng các em nhỏ Trường tiểu học Tá Miếu, chúng tôi quay lại đồn biên phòng 317. Đây là nơi các đoàn du lịch đều phải dừng chân, trình báo giấy tờ và được các anh bộ đội biên phòng của đồn hướng dẫn lên mốc số 0. Sau khi việc xây dựng lại được hoàn thành vào năm 2009, cơ sở vật chất của cán bộ chiến sĩ đồn 317 đã được cải thiện nhiều.
Về thủ tục chung, điều khách du lịch bụi cần là giấy giới thiệu của cơ quan hoặc địa phương nơi sinh sống, bản photocopy CMND (hoặc hộ chiếu) và mang tới Bộ chỉ huy bộ đôi biên phòng tỉnh Điện Biên. Sau khi được cấp phép lên mốc, các bạn tới đồn 317 để được hướng dẫn lên mốc.
Do có nhiều đoàn khách du lịch đến thăm nên giờ ngoài dãy nhà của chiến sĩ, đơn vị còn có cả dãy nhà dành cho khách. Anh em đơn vị giờ không phải xuống bản ngủ nhờ mỗi khi khách đến quá đông như những năm trước. Sóng điện thoại cũng đến được nơi đây hồi đầu năm, chấm dứt thời kỳ muốn gọi điện phải đi hơn 60km ra trung tâm huyện.
Con đường lên mốc số 0 giờ không còn bắt đầu từ bản Tá Miếu, mà sâu hơn nữa vào bên trong. Xe máy đi vào chừng hơn 3km rồi mới gửi xe lại chân đồi cỏ tranh. Dù đường đi đã ngắn hơn nhiều so với trước, nhưng vẫn phải khá vất vả mới có thể lên được đến nơi. Trong số các đoàn cùng xuất phát buổi sáng hôm đó, ba bạn trẻ đã phải quay ngược trở lại vì tự thấy không đủ sức đi tiếp.
Sau gần 3 giờ leo chúng tôi đến được điểm cực tây Tổ quốc, mốc số 0, ngã ba Việt - Trung - Lào. Cột mốc được làm bằng đá granit hình lăng trụ cao 2m, đặt trên bệ vuông mỗi cạnh dài 5m, ba mặt của mốc được viết bằng chữ quốc ngữ và khắc quốc huy của từng nước.
Luôn có những niềm tự hào và những cảm xúc khó tả khi ta được đặt chân tới những vùng miền xa xôi của tổ quốc. Thấy thêm yêu thương hơn đất nước của mình, cảm phục hơn những con người vẫn ngày đêm gắn bó với nơi này.
Chia tay Apachải, chúng tôi không đơn thuần kết thúc một chuyến đi, không đơn thuần đã đi và đã đến. Chúng tôi đã được hòa mình phần nào vào cuộc sống nơi này. Và vẫn mong sẽ có nhiều hơn nữa những chuyến đi như vậy, để mọi vùng miền tổ quốc càng trở nên gần gũi...
Du lịch, GO! - Theo Tuoitre
Nhắc tới ngã ba Việt - Trung - Lào, mọi người có thể hình dung ngay tới điểm cực tây Tổ quốc, nơi có cột mốc số 0, mốc đánh dấu điểm bắt đầu ranh giới đường bộ giữa ba quốc gia. Đây cũng là một điểm đến lý tưởng của giới trẻ ưa du lịch những năm gần đây. Cung đường đi Mường Chà - Si Pha Phìn - Mường Nhé - Apachải luôn đẹp, cuốn hút mê lòng người.
Tá Miếu là bản vùng biên nằm chóp ngoài cùng bên trái vùng Tây Bắc với 31 hộ gia đình, 158 nhân khẩu. Đây là một xã mới thành lập nên còn nhiều khó khăn về đời sống vật chất cũng như tinh thần.
< Lớp 4 - Trường tiểu học Tá Miếu.
“Tá Miếu” có nghĩa là cái miếu to. Âm Tá hay Âm Tà (giống như tên cửa khẩu Tà Lùng ở Cao Bằng - nghĩa là rồng lớn) đều có nguồn gốc từ chữ Đại (hay Thái) trong tiếng Hán, nghĩa là to, lớn. Không ai biết ngôi miếu ra đời từ lúc nào nhưng một thời gian dài đây là nơi nghỉ chân, qua đêm cho những người lỡ đường khi băng rừng vượt núi.
Việc xây dựng trường, lớp ở Tá Miếu vẫn còn khó khăn, nhưng với cố gắng lớn của các thầy cô, chính quyền địa phương và những tấm lòng hảo tâm, các em đã có những lớp học được dựng tạm bằng tre nứa. Đồng chí Pờ Dần Sinh, bí thư xã Sín Thầu, là người đầu tiên đi xin thầy mang chữ về bản xóa mù cho bà con Hà Nhì.
Những năm trước để leo được lên mốc số 0, bạn phải đến bản Tá Miếu và bắt đầu con đường bộ dài khoảng 8km qua đồi cỏ tranh và rừng rậm. Hiện giờ con đường rải nhựa dài hơn 60km từ trung tâm huyện Mường Nhé đã chạy qua cả bản lẫn đồn biên phòng 317 lên tới cửa khẩu với nước bạn Trung Quốc gần vị trí cột mốc số 2 và số 3.
Đường đi lên mốc số 0 hiện đã ngắn đi nhiều. Nếu đi nhanh chỉ mất khoảng 6 giờ cả đi lẫn về. Trong tương lai không xa, một con đường dành cho ôtô được mở tới sát chân mốc số 0, dành lại 90 bậc leo lên cột mốc, với ý nghĩa ngã ba biên giới, 30 bậc cho mỗi quốc gia.
Đã liên hệ trước nên khi chúng tôi đến, ông Pờ Dần Sinh - bí thư xã, anh Lý Ná Na - trưởng bản Tá Miếu, cùng các thầy cô giáo đã tập trung các em học sinh. Trường tiểu học Tá Miếu hiện có năm lớp, trong đó chỉ lớp 4 được tách riêng, còn lớp 1 và 2, lớp 3 và 5 là hai lớp ghép. Lớp mẫu giáo có 12 em cũng được tách riêng. Chuyến đi kỳ thú
Những món quà nhỏ mang tới tặng các em dù chưa thật nhiều về giá trị. Mới chỉ là những chiếc cặp, những bộ đồng phục cùng bút, vở cho các em học sinh, mới chỉ là những con thú đồ chơi, những gói kẹo, hộp sữa… nhưng chúng tôi mong đó sẽ là ngọn lửa tinh thần cùng thắp trên con đường các em tới trường.
Nụ cười hồn nhiên của những cô cậu bé Hà Nhì ôm nhau ngồi trên con thú nhún, bài hát trong trẻo của cô bé học sinh lớp 4 Pờ Á Vơ mà tôi phải nghe hai lần mới rõ được tên, những ánh mắt, những cái nhìn… tất cả đều khiến cả đoàn hiểu rằng những gì mình làm là có ích.
Chia tay các thầy cô, cùng các em nhỏ Trường tiểu học Tá Miếu, chúng tôi quay lại đồn biên phòng 317. Đây là nơi các đoàn du lịch đều phải dừng chân, trình báo giấy tờ và được các anh bộ đội biên phòng của đồn hướng dẫn lên mốc số 0. Sau khi việc xây dựng lại được hoàn thành vào năm 2009, cơ sở vật chất của cán bộ chiến sĩ đồn 317 đã được cải thiện nhiều.
Về thủ tục chung, điều khách du lịch bụi cần là giấy giới thiệu của cơ quan hoặc địa phương nơi sinh sống, bản photocopy CMND (hoặc hộ chiếu) và mang tới Bộ chỉ huy bộ đôi biên phòng tỉnh Điện Biên. Sau khi được cấp phép lên mốc, các bạn tới đồn 317 để được hướng dẫn lên mốc.
Do có nhiều đoàn khách du lịch đến thăm nên giờ ngoài dãy nhà của chiến sĩ, đơn vị còn có cả dãy nhà dành cho khách. Anh em đơn vị giờ không phải xuống bản ngủ nhờ mỗi khi khách đến quá đông như những năm trước. Sóng điện thoại cũng đến được nơi đây hồi đầu năm, chấm dứt thời kỳ muốn gọi điện phải đi hơn 60km ra trung tâm huyện.
Con đường lên mốc số 0 giờ không còn bắt đầu từ bản Tá Miếu, mà sâu hơn nữa vào bên trong. Xe máy đi vào chừng hơn 3km rồi mới gửi xe lại chân đồi cỏ tranh. Dù đường đi đã ngắn hơn nhiều so với trước, nhưng vẫn phải khá vất vả mới có thể lên được đến nơi. Trong số các đoàn cùng xuất phát buổi sáng hôm đó, ba bạn trẻ đã phải quay ngược trở lại vì tự thấy không đủ sức đi tiếp.
Sau gần 3 giờ leo chúng tôi đến được điểm cực tây Tổ quốc, mốc số 0, ngã ba Việt - Trung - Lào. Cột mốc được làm bằng đá granit hình lăng trụ cao 2m, đặt trên bệ vuông mỗi cạnh dài 5m, ba mặt của mốc được viết bằng chữ quốc ngữ và khắc quốc huy của từng nước.
Luôn có những niềm tự hào và những cảm xúc khó tả khi ta được đặt chân tới những vùng miền xa xôi của tổ quốc. Thấy thêm yêu thương hơn đất nước của mình, cảm phục hơn những con người vẫn ngày đêm gắn bó với nơi này.
Chia tay Apachải, chúng tôi không đơn thuần kết thúc một chuyến đi, không đơn thuần đã đi và đã đến. Chúng tôi đã được hòa mình phần nào vào cuộc sống nơi này. Và vẫn mong sẽ có nhiều hơn nữa những chuyến đi như vậy, để mọi vùng miền tổ quốc càng trở nên gần gũi...
Du lịch, GO! - Theo Tuoitre
Hồ Suối Sải - về với thiên nhiên
Câu chuyện bắt đầu từ những năm 90 của thế kỷ trước, khi Thụy Điển giúp Việt Nam xây dựng nhà máy giấy Bãi Bằng. Các chuyên gia Thụy Điển đã vượt Sông Lô đi khảo sát những cánh rừng đại ngàn của Vĩnh Phúc để tìm nguồn nguyên liệu cho nhà máy giấy. Họ đã phát hiện ra Suối Sải, một con suối rất đẹp và hoang sơ.
Chúng tôi quyết định đi Suối Sải khi nghe những thông tin thú vị về con suối này, 6h30 xuất phát lúc từ Hà Nội đến 8h chúng tôi đến Vĩnh Yên, tạt vào quán miến lươn đầu Dốc Láp ăn sáng, quán ăn yêu thích của tôi mỗi khi lên Vĩnh Yên.
Sau khi vào một siêu thị mua đồ ăn cho chuyến “phượt” là chúng tôi tiếp tục lên đường, đi khoảng 20km là đến thị trấn Lập Thạch. Đi theo hướng về Quang Yên khoảng 16km là đến Hồ Suối Sải, đường đi từ Lập Thạch đến Quang Yên khá đẹp nhưng khoảng 3km đi vào hồ thì khó đi, chúng tôi phải vượt đèo, lội suối mới đến được đầu nguồn của hồ Suối Sải.
Tranh thủ ăn trưa sau khi thả thính vậy mà cũng chẳng yên thân, chú cá trôi đói bụng lao vào ăn thính dính ngay lưỡi 6 vào mặt thế là chạy thục mạng lôi cần rầm rầm. Đành phải để miếng bánh ngon lành xuống ra gỡ chú cá háu đói.
Ngồi câu đến 4 giờ thì anh Chuyền, một cần thủ địa phương rủ đi khám phá thác Suối Sải.
Từ chỗ câu cá, hạ trại lên thác khoảng 2km, nhưng xe máy chỉ đi được chừng 1km, chúng tôi phải để xe đi bộ lên thác. Đường đi khá vất vả vì khu vực này chưa được khai thác du lịch, ít người qua lại. Đường mòn người dân đi lấy củi mà cây dại mọc lút đầu, chúng tôi phải vừa đi vừa gạt cây mới đi được.

Đi được khoảng 500m thì anh Phú, con trai của chú Định chủ hồ Suối Sải, người tình nguyện làm hướng dẫn viên du lịch cho anh em chúng tôi quyết định đưa chúng tôi đi men theo dòng suối.
Phú nói đường này ngắn nhất nhưng cũng hơi khó đi, chúng tôi phải trèo ngược suối, bám vào những rễ cây leo để đi.
Con suối này có rất nhiều thác nước, cảnh quan tuyệt đẹp, rất nhiều điểm chúng ta có thể tắm và thư giãn.
Vượt qua những thác nhỏ là chúng tôi đã đến được thác chính, người ta gọi là thác Suối Sải hay còn gọi là Thác Mưa. Khi nhìn thấy thác thì bao nhiêu mệt nhọc trong người biến mất.
Chúng tôi cũng đã đi chơi nhiều thác nước ở miền bắc như Thác Đa – Ba Vì, Thác Bạc – Sapa, Thác Đầu Đẳng-Bắc Cạn, Thác Bản Giốc – Cao Bằng nhưng thấy thác Suối Sải cũng rất đẹp, tiếng nước chảy tạo ra những bản tình ca thiên nhiên tuyệt vời, những hơi nước mát lạnh kết hợp với ánh sáng mặt trời tạo ra bảy cầu vồng tuyệt sắc…
Trước đây các chuyên gia Thụy Điển đã đo thác này bằng cách thả dây thừng từ đỉnh thác xuống cao khoảng 72 mét.
Ngồi chơi, chụp ảnh, chơi đùa dưới thác Mưa một lúc rồi chúng tôi cũng phải quay về lều trại, trên đường về, anh con trai chủ hồ kể cho chúng tôi nghe về chuyện săn bắn ở cánh rừng này, cứ mùa xuân về là những thợ săn địa phương và đàn chó săn lại vào rừng săn thú.
Khoảng 6h30 chúng tôi về đến lều trại, lội xuống hồ bơi một vài vòng rồi lên bờ chuẩn bị bữa tối với Barbeque, cá hun khói, rượu nếp cái hoa vàng và một đêm ôm cần ngắm phao đang chờ đợi chúng tôi…
Du lịch, GO! - Theo Nangluongmattroi - Forum Phượt chấm cơm.
Chúng tôi quyết định đi Suối Sải khi nghe những thông tin thú vị về con suối này, 6h30 xuất phát lúc từ Hà Nội đến 8h chúng tôi đến Vĩnh Yên, tạt vào quán miến lươn đầu Dốc Láp ăn sáng, quán ăn yêu thích của tôi mỗi khi lên Vĩnh Yên.
Sau khi vào một siêu thị mua đồ ăn cho chuyến “phượt” là chúng tôi tiếp tục lên đường, đi khoảng 20km là đến thị trấn Lập Thạch. Đi theo hướng về Quang Yên khoảng 16km là đến Hồ Suối Sải, đường đi từ Lập Thạch đến Quang Yên khá đẹp nhưng khoảng 3km đi vào hồ thì khó đi, chúng tôi phải vượt đèo, lội suối mới đến được đầu nguồn của hồ Suối Sải.
Tranh thủ ăn trưa sau khi thả thính vậy mà cũng chẳng yên thân, chú cá trôi đói bụng lao vào ăn thính dính ngay lưỡi 6 vào mặt thế là chạy thục mạng lôi cần rầm rầm. Đành phải để miếng bánh ngon lành xuống ra gỡ chú cá háu đói.
Ngồi câu đến 4 giờ thì anh Chuyền, một cần thủ địa phương rủ đi khám phá thác Suối Sải.
Từ chỗ câu cá, hạ trại lên thác khoảng 2km, nhưng xe máy chỉ đi được chừng 1km, chúng tôi phải để xe đi bộ lên thác. Đường đi khá vất vả vì khu vực này chưa được khai thác du lịch, ít người qua lại. Đường mòn người dân đi lấy củi mà cây dại mọc lút đầu, chúng tôi phải vừa đi vừa gạt cây mới đi được.
Đi được khoảng 500m thì anh Phú, con trai của chú Định chủ hồ Suối Sải, người tình nguyện làm hướng dẫn viên du lịch cho anh em chúng tôi quyết định đưa chúng tôi đi men theo dòng suối.
Phú nói đường này ngắn nhất nhưng cũng hơi khó đi, chúng tôi phải trèo ngược suối, bám vào những rễ cây leo để đi.
Con suối này có rất nhiều thác nước, cảnh quan tuyệt đẹp, rất nhiều điểm chúng ta có thể tắm và thư giãn.
Vượt qua những thác nhỏ là chúng tôi đã đến được thác chính, người ta gọi là thác Suối Sải hay còn gọi là Thác Mưa. Khi nhìn thấy thác thì bao nhiêu mệt nhọc trong người biến mất.
Chúng tôi cũng đã đi chơi nhiều thác nước ở miền bắc như Thác Đa – Ba Vì, Thác Bạc – Sapa, Thác Đầu Đẳng-Bắc Cạn, Thác Bản Giốc – Cao Bằng nhưng thấy thác Suối Sải cũng rất đẹp, tiếng nước chảy tạo ra những bản tình ca thiên nhiên tuyệt vời, những hơi nước mát lạnh kết hợp với ánh sáng mặt trời tạo ra bảy cầu vồng tuyệt sắc…
Trước đây các chuyên gia Thụy Điển đã đo thác này bằng cách thả dây thừng từ đỉnh thác xuống cao khoảng 72 mét.
Ngồi chơi, chụp ảnh, chơi đùa dưới thác Mưa một lúc rồi chúng tôi cũng phải quay về lều trại, trên đường về, anh con trai chủ hồ kể cho chúng tôi nghe về chuyện săn bắn ở cánh rừng này, cứ mùa xuân về là những thợ săn địa phương và đàn chó săn lại vào rừng săn thú.
Khoảng 6h30 chúng tôi về đến lều trại, lội xuống hồ bơi một vài vòng rồi lên bờ chuẩn bị bữa tối với Barbeque, cá hun khói, rượu nếp cái hoa vàng và một đêm ôm cần ngắm phao đang chờ đợi chúng tôi…
Du lịch, GO! - Theo Nangluongmattroi - Forum Phượt chấm cơm.
Thứ Ba, 10 tháng 5, 2011
Về nơi gió cát
Nằm giữa hai thành phố du lịch nổi tiếng là Phan Thiết và Nha Trang, lại chịu bốn mùa nắng gió đến bỏng rát, miền đất Ninh Thuận thật khiêm nhường và lặng lẽ. Có lẽ vì vậy mà con người và cảnh vật nơi đây cũng giấu đi những nét đẹp ngỡ xa xôi mà gần gụi, da diết đến không ngờ với những ai đã từng một lần khám phá.
Có dịp rong ruổi bước chân đến Ninh Thuận vào mùa xuân, điều bất ngờ nhất với chúng tôi chính là được tận mắt ngắm nhìn những vườn nho trĩu trái. Cứ tầm tháng giêng cho đến hết tháng 2, tháng 3, những vườn nho Phan Rang lại căng mọng chùm trái, đong đưa dưới những giàn lá xanh tràn trề sức sống, như thể chúng đã chắt lọc hết cằn khô của đất đai, nhọc nhằn của người trồng vào quả ngọt. Nhưng vẻ đẹp của miền đất này lại nằm khuất sau những đồi cát xa xa kia, mà muốn khám phá đến tận cùng khách lãng du phải tìm kiếm hết mình.
< Những vườn nho trĩu trái.
Khi nắng vừa đổ bóng, chúng tôi rời phố xá, chạy xe máy xuyên qua những cánh đồng cỏ và vùng cát nhấp nhô không có lối mòn, đi mãi về phía tây. Sau gần 30km chạy xe dưới cái nắng gay gắt, chúng tôi đến một vùng đất đầy những bụi xương rồng để rồi được chứng kiến một cảnh tượng ngoạn mục: những đàn cừu hàng trăm, hàng ngàn con sau bữa chiều no nê trên đồng cỏ lũ lượt trở về chuồng trại. Dưới cái nắng càng về chiều càng đượm, đàn cừu líu ríu bên nhau làm tung lên những lớp bụi mỏng. Buổi hoàng hôn đẹp như thể một bức tranh.

< Tinh mơ trên đồi cát Nam Cương
Tinh mơ hôm sau, chúng tôi đã lục tục rời khách sạn đi đón bình minh trên đồi cát Nam Cương. Để băng qua những hàng rào xương rồng dày đặc, chúng tôi phải tìm những lối đi nhỏ trong ánh sáng còn mờ ảo để lên đỉnh đồi cát. Những đường cong uyển chuyển của đồi cát cứ sóng sánh ánh lam rồi dần ửng lên trong sắc cam nhạt khi mặt trời ló dạng. Đó là thời khắc đẹp nhất trong ngày của đồi cát Nam Cương. Những bụi cây ngái ngủ choàng tỉnh. Những đứa trẻ ra đồng sớm. Và gió vi vu đi qua những triền đồi. Cảm xúc thanh thản đến nhẹ tênh...
Làng gốm Bàu Trúc là điểm hẹn để du khách tìm đến khi ghé Ninh Thuận. Ở đó, những phụ nữ Chăm cần mẫn biến đất thành những chiếc bình gốm, những bức tượng sinh động, những vật trang trí đáng yêu.
Nghệ thuật và cuộc đời đã gần gụi đến mức hòa quyện thành một khối tại Bàu Trúc. Người mê biển có thể vùng vẫy trong làn nước mát của bãi Ninh Chữ êm đềm, hoặc theo tàu đáy kính ra vịnh Vĩnh Hy ngắm san hô.
< Hồ nước ngọt dưới chân đồi cát An Hải.
Hành trình khám phá Ninh Thuận càng trở nên thú vị khi chúng tôi được một người bạn địa phương dẫn đường đến đồi cát An Hải, cách Phan Rang khoảng 30km về phía đông. Vượt qua một xóm chài nhỏ ven biển chỉ có vài chục mái nhà, chúng tôi chạy dọc theo bờ biển cho đến khi vào vùng đồi cát. Gió quất rát cả mặt, xô đẩy chúng tôi chao đảo trên đường.
< Thiếu nữ Chăm đi lấy nước ngọt trở về.
Đến rồi: trước mắt chúng tôi là một vùng cát mênh mông trải dài tận chân trời. Chúng tôi để lại xe máy dưới gốc một tán keo cằn cỗi, bóng xanh duy nhất ở đây, để lần từng bước lên đỉnh đồi cát. Những bước chân thấm mệt vì gió và cát nhưng đỉnh đồi cát mịn màng trên nền trời xanh kia hấp dẫn đến không cưỡng lại được. Chẳng ai tìm đến chốn hoang sơ này, có lẽ vì thế mà vẻ đẹp của đất trời càng trọn vẹn và sâu thẳm.
< Đàn cừu về nhà trong buổi chiều hôm.
Trên đỉnh đồi cát, phóng tầm mắt ra bốn phía mênh mông. Xa xa kia là biển cả, còn dưới chân đồi cát là những hồ nước ngọt diệu kỳ. Cả không gian như một bản tình ca tha thiết mà giai điệu cứ ngân mãi không dừng trong tôi khi đã rời xứ sở của xương rồng và gió cát này.
Du lịch, GO! - Theo Dulich Tuoitre
Có dịp rong ruổi bước chân đến Ninh Thuận vào mùa xuân, điều bất ngờ nhất với chúng tôi chính là được tận mắt ngắm nhìn những vườn nho trĩu trái. Cứ tầm tháng giêng cho đến hết tháng 2, tháng 3, những vườn nho Phan Rang lại căng mọng chùm trái, đong đưa dưới những giàn lá xanh tràn trề sức sống, như thể chúng đã chắt lọc hết cằn khô của đất đai, nhọc nhằn của người trồng vào quả ngọt. Nhưng vẻ đẹp của miền đất này lại nằm khuất sau những đồi cát xa xa kia, mà muốn khám phá đến tận cùng khách lãng du phải tìm kiếm hết mình.
< Những vườn nho trĩu trái.
Khi nắng vừa đổ bóng, chúng tôi rời phố xá, chạy xe máy xuyên qua những cánh đồng cỏ và vùng cát nhấp nhô không có lối mòn, đi mãi về phía tây. Sau gần 30km chạy xe dưới cái nắng gay gắt, chúng tôi đến một vùng đất đầy những bụi xương rồng để rồi được chứng kiến một cảnh tượng ngoạn mục: những đàn cừu hàng trăm, hàng ngàn con sau bữa chiều no nê trên đồng cỏ lũ lượt trở về chuồng trại. Dưới cái nắng càng về chiều càng đượm, đàn cừu líu ríu bên nhau làm tung lên những lớp bụi mỏng. Buổi hoàng hôn đẹp như thể một bức tranh.
< Tinh mơ trên đồi cát Nam Cương
Tinh mơ hôm sau, chúng tôi đã lục tục rời khách sạn đi đón bình minh trên đồi cát Nam Cương. Để băng qua những hàng rào xương rồng dày đặc, chúng tôi phải tìm những lối đi nhỏ trong ánh sáng còn mờ ảo để lên đỉnh đồi cát. Những đường cong uyển chuyển của đồi cát cứ sóng sánh ánh lam rồi dần ửng lên trong sắc cam nhạt khi mặt trời ló dạng. Đó là thời khắc đẹp nhất trong ngày của đồi cát Nam Cương. Những bụi cây ngái ngủ choàng tỉnh. Những đứa trẻ ra đồng sớm. Và gió vi vu đi qua những triền đồi. Cảm xúc thanh thản đến nhẹ tênh...
Làng gốm Bàu Trúc là điểm hẹn để du khách tìm đến khi ghé Ninh Thuận. Ở đó, những phụ nữ Chăm cần mẫn biến đất thành những chiếc bình gốm, những bức tượng sinh động, những vật trang trí đáng yêu.
Nghệ thuật và cuộc đời đã gần gụi đến mức hòa quyện thành một khối tại Bàu Trúc. Người mê biển có thể vùng vẫy trong làn nước mát của bãi Ninh Chữ êm đềm, hoặc theo tàu đáy kính ra vịnh Vĩnh Hy ngắm san hô.
< Hồ nước ngọt dưới chân đồi cát An Hải.
Hành trình khám phá Ninh Thuận càng trở nên thú vị khi chúng tôi được một người bạn địa phương dẫn đường đến đồi cát An Hải, cách Phan Rang khoảng 30km về phía đông. Vượt qua một xóm chài nhỏ ven biển chỉ có vài chục mái nhà, chúng tôi chạy dọc theo bờ biển cho đến khi vào vùng đồi cát. Gió quất rát cả mặt, xô đẩy chúng tôi chao đảo trên đường.
< Thiếu nữ Chăm đi lấy nước ngọt trở về.
Đến rồi: trước mắt chúng tôi là một vùng cát mênh mông trải dài tận chân trời. Chúng tôi để lại xe máy dưới gốc một tán keo cằn cỗi, bóng xanh duy nhất ở đây, để lần từng bước lên đỉnh đồi cát. Những bước chân thấm mệt vì gió và cát nhưng đỉnh đồi cát mịn màng trên nền trời xanh kia hấp dẫn đến không cưỡng lại được. Chẳng ai tìm đến chốn hoang sơ này, có lẽ vì thế mà vẻ đẹp của đất trời càng trọn vẹn và sâu thẳm.
< Đàn cừu về nhà trong buổi chiều hôm.
Trên đỉnh đồi cát, phóng tầm mắt ra bốn phía mênh mông. Xa xa kia là biển cả, còn dưới chân đồi cát là những hồ nước ngọt diệu kỳ. Cả không gian như một bản tình ca tha thiết mà giai điệu cứ ngân mãi không dừng trong tôi khi đã rời xứ sở của xương rồng và gió cát này.
Du lịch, GO! - Theo Dulich Tuoitre
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)
















































