Hiển thị các bài đăng có nhãn hướng dẫn du lịch. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn hướng dẫn du lịch. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Năm, 19 tháng 5, 2011

Kinh nghiệm du lịch Huế

Mỗi năm, thành phố Huế đều tổ chức festival với nhiều hoạt động văn hóa hấp dẫn như lễ hội ẩm thực, hoa cây cảnh, lễ hội thả diều nghệ thuật và trình diễn áo dài, thời trang. Ví dụ như năm nay. festival Huế đã được tổ chức từ ngày 30/4 tới 3/5.

Huế là thành phố tràn ngập cây xanh với không khí thanh bình, yên tĩnh nhưng cũng không kém phần nhộn nhịp, đông đúc. Khắp thành phố vẫn lưu giữ được những lăng tẩm, đền đài và nhiều nhà vườn có tuổi đời vài trăm năm tuổi.

Nếu đã có dịp tới thăm thành phố Huế mộng mơ, mời bạn chia sẻ với các độc giả cách thức di chuyển, những điểm vui chơi và các món ăn ngon thú vị ở đây. Những gợi ý của bạn sẽ được cập nhật thêm vào bài.

1. Phương tiện đi lại

- Từ Hà Nội tới Huế: có đường bay của Vietnam Airlines.
- Từ TP HCM tới Huế: cả Vietnam Airline và Jetstar Pacific đều có đường bay.
- Ngoài ra bạn có thể đi tàu hoặc giường nằm chất lượng cao.

2. Khách sạn và nơi nghỉ tại Huế

- Bạn có thể đến khu vực đường Lê Lợi, Ngô Quyền, Lý Thường Kiệt, Nguyễn Tri Phương, Hùng Vương, là những tuyến phố trung tâm để khách sạn. Giá cả cho một phòng đôi ở Huế là từ 200.000 đồng trở lên, tùy loại và tùy thuộc vào nhu cầu của bạn.

3. Địa chỉ ăn uống và vui chơi ở Huế

< Kinh thành Huế là nơi nhiều khách du lịch không thể bỏ qua khi tới thành phố.

- Khi tới Huế, bạn có thể thuê xe máy với giá từ 80.000 đồng tới 120.000 đồng để đi khám phá Kinh thành cổ và nhiều điểm tham quan quanh thành phố. Những địa điểm du lịch xa như chùa Thiên Mụ, lăng Tự Đức, Minh Mạng, Khải Định... chỉ cách khu phố trung tâm từ 5 km tới 15 km nên việc đi lại trong ngày khá tiện.

- Ngoài xe máy, bạn có thể đi xe xích lô vòng quanh Đại Nội và khu Hoành thành Huế. Giá xích lô rẻ và các bác lái xe ở đây thường nhiệt tình giới thiệu về những địa điểm du lịch và các cửa hiệu, quán ăn nổi tiếng.
< Bánh bột lọc và cơm hến ở Huế.

- Nếu không có điều kiện đi biển Lăng Cô cách Huế gần 70 km, bạn có thể tới biển Thuận An, cách thành phố Huế 12 km. Đây là bãi biển hoang sơ, nước trong xanh, cát trắng và sạch. Từ trung tâm thành phố, bạn có thể thuê xe ôm hoặc đi xe buýt với giá 6.000 đồng tới gần bãi biển, sau đó đi bộ khoảng 10 phút là ra tới biển.

< Vào mùa hè, những hồ lớn trong Đại Nội sẽ nở đầy hoa sen.

- Trên đường từ biển Thuận An về thành phố, bạn ghé vào cồn Hến ăn cơm hến và dạo bước trên con đường Hàn Mặc Tử ở phường Vĩ Dạ thơ mộng. Buổi chiều trong mát, ngồi ngắm cảnh sông Hương từ quán cà phê vườn Vi Dạ xưa là gợi ý thú vị cho bạn.
< Những con đường rợp bóng cây.

- Buổi tối, bạn có thể mua vé nghe ca Huế trên thuyền và thả đèn hoa đăng trên sông Hương thơ mộng. Mỗi vé nghe đàn ca và đi dạo trên sông có giá khoảng 80.000 đồng tới 120.000 đồng.

- Tới thăm phòng tranh XQ ở 49 Lê Lợi, một không gian rộng lớn, có bến thuyền nhìn thẳng ra sông Hương và những bức tranh thêu tuyệt đẹp.
< Bãi biển Thuận An vắng vẻ nhưng sạch sẽ, sóng vỗ yên bình.

- Tối muộn, bạn thuê xích lô chạy tới khu phố ăn đêm gần Đại Nội và thưởng thức những món ăn đặc trưng của Huế như bún bò giò heo, cơm hến, các loại bánh, bánh khoái, bánh bèo, bánh bột lọc, chè, đồ nướng...

- Ở khu gần Kinh thành Huế cũng có nhiều tiệm may áo dài nổi tiếng, bạn có thể tới đây mua vải, đặt may chỉ trong một ngày.

- Bạn có thể mua các loại quà như chè cung đình ở phố Lê Huân, mè xửng và các loại bánh ở chợ Đông Ba.

Du lịch, GO! - Theo Ngôi Sao

Mùa hè ở xứ Huế
Nhà Hàng ở Huế - Bí quyết ăn đặc sản Huế vừa ngon ...
Đến Huế ăn hàng
Tôm chua xứ Huế
Khách sạn - nhà nghỉ tại Thừa Thiên - Huế

Thác Hòa Bình thơ mộng

Thác êm đềm như tên gọi của nó. Bãi đá bằng phẳng, ngọn thác nhỏ cao gần 2m, những vạt nước trong veo in bóng những chú ốc đá.

Thác Hòa Bình, hay còn gọi là thác sông Ray, thác Xuân Sơn nằm ở ấp 5, xã Hòa Bình (huyện Xuyên Mộc, Bà Rịa - Vũng Tàu) là một thác nước đẹp của huyện Xuyên Mộc. Có hai đường đi đến thác. Nếu theo đường từ Vũng Tàu qua Bà Rịa đi Long Khánh đến Ngãi Giao, khi gặp Ngã tư Đường Đẹp Việt Nam thì rẽ về tay phải. Nếu đi từ hướng trung tâm huyện Xuyên Mộc tới lối rẽ đi thị trấn Phước Bửu thì rẽ tay trái sẽ đến thác.

Ẩn mình sâu trong vườn điều của người dân, đường đến thác ướp hương điều chín thơm nồng khiến những du khách chưa quen hương thơm này hít vội để cảm nhận mùi thơm ấy, Đến khi không nén nổi tò mò, xin vài trái của chủ vườn để nếm thử vị chua, cái chát nhẹ.

Đi đến cuối vườn điều, thác Hòa Bình hiện ra nên thơ, nhẹ nhành như tình cảm của một đứa trẻ đi tìm mẹ trong câu chuyện của người Châu Ro.

Truyền thuyết kể rằng, ngày xưa có một người Châu Ro tên là Klêu vừa săn bắn giỏi, vừa có sức khỏe hơn người. Một hôm, Klêu lêu dắt chó vào rừng đi săn, đi mãi, đi mãi từ sáng đến xế chiều vẫn không săn được con thú nào. Vừa mệt, vừa đói, Klêu dựa lưng vào gốc cây định ngả lưng, bỗng nhiên đàn chó săn ào lên và sủa dữ dội. Rút tên, giương ná tiến về phía đàn chó với hy vọng tìm được một con thú dù nhỏ đỡ dạ, nhưng tìm mãi chẳng thấy con thú nào cả. Tức giận, Klêu tiến thẳng vào giữa đàn chó, thì phát hiện một chiếc lá to bằng bàn tay lật lên lật xuống đều đặn như người đang thở. Tò mò, Klêu dùng mũi tên khuề thử chiếc lá thì nước từ đâu phun lên thành một tháp nước khổng lồ, trắng xóa, bao quanh lấy Klêu. Chưa hết bàng hoàng thì từ trong nước Klêu nghe một tiếng nói rất to: “Mẹ Biển! Mẹ Biển! Đưa ta về với mẹ biển”.

Biết là một đứa con của biển đi lạc, Klêu lặng lẽ bước đi. Lạ thay, Klêu đi đến đâu nước theo đến đó, và dù Klêu có vòng vèo, trèo lên, lội xuống thế nào, nước cũng theo kịp. Nước cũng tăng sức mạnh cho Klêu để anh đi không mệt mỏi, hay làm no bụng Klêu để anh không bị đói. Anh đi mãi đi mãi, hết rừng thì đến đồng bằng. Không quen với địa hình lạ, Klêu đành du dây hay nhảy xuống vực, nước cũng nhảy theo. Vực thẳm nơi nước nhảy nay là thác Hòa Bình.
Như hình dung về câu chuyện đứa con nước vượt qua bao rừng núi, cây cối đi tìm mẹ, thác Hòa Bình không hùng vĩ với những cột nước tuôn ào ạt hay âm vang núi rừng mà như một đứa trẻ sợ làm đau cây cối, song không thể thu mình bé lại, đành trải rộng để chia nhỏ sức mạnh. Dòng nước của thác cũng hiền hòa với những dòng chảy cao gần 2m, tuôn trắng xóa bên những vách đá có màu đen với nhiều hình dáng kỳ lạ. Những khối đá này từng thu hút không ít người chơi đá cảnh đến đây tìm kiếm, sưu tầm.
Vượt qua đá, những dòng nước len lỏi giữa những tảng đá phẳng, bụi rù rì tươi tốt, hay những cây si xanh um tạo nên những chiếc lều, hốc thiên nhiên mát rượi. Mùa nước cạn, nên có nhiều chỗ, nước rút hẳn để lộ ra những bãi đá đẹp mắt cũng như tôn lên vẻ đẹp của những "ốc đảo xanh" của thác.
Ngoài cái hiền hòa của dòng thác, của dòng chảy, thác còn khiến du khách thích thú khi phát hiện khá nhiều chú ốc đá bé xinh bám trên những tảng đá, hay rải rác dưới đáy của những vạt nước trong veo mát lạnh, trông như những viên cuội nhỏ, ngộ nghĩnh và đầy sức sống.

Men theo đá, bạn sẽ cảm nhận cái nóng cảm nhận được cái nóng của bàn chân dưới nắng mặt trời, cái mát lạnh khi nhúng chân vào những vạt nước trong veo, cả cái cộm nhẹ của những vỏ ốc. Khi thấm mệt, tìm một hốc đá ấy, tựa lưng vào gốc cây, nghe mát rượi gió, mát rượi nước, cuộc sống như dễ chịu hơn.

Thác Hòa Bình vẫn còn hoang sơ, chưa phát triển du lịch nên bạn đừng quên mang theo đồ ăn khi tới đây tham quan.

Du lịch, GO! - Theo Zing

Thứ Tư, 18 tháng 5, 2011

Khám phá con đường lạ vệ tinh mách bảo

Du lịch, GO! - Thật ra thì cũng không hẳn là "lạ" vì nó đã được làm, được mở hằng bao năm trước đó, chỉ có điều là chúng ta thường hay chạy phon phon trên các tuyến QL chính mà quên bén đi có những cung đường vắng lặng, vòng vo.... và đẹp tuyệt vời trên mọi miền đất nước.
Theo Dũng này thì để tạo cho mình một cung đường phượt thiệt đã: bạn hãy cho một đích đến cuối cùng. Kế tiếp là bạn vào Google map hay Wikimapia (nếu bạn xài máy tính, laptop) - hay cài phần mềm Google map, Map (nếu bạn xài laptop, máy tính bảng, ĐTDĐ...) rồi mở ra điều nghiên trước con đường sẽ đi và ghi chép lại.

Tất cả những chuyến đi của mình đều bắt đầu qua bước này. Hãy ví dụ như chuyến đi Bình tiên: Nếu không xem trước bản đồ vệ tinh thì làm sao biết được Bình Tiên - Bình Lập có bao nhiêu bãi biển - thậm chí những con đường mòn trong khu vực Núi Chúa còn lồ lộ ra nữa kia. Hay ví dụ khác như chuyến đi bằng đường ven biển từ Cà Ná về TP HCM...

Không xem trước thì làm sao mình dừng chân đúng lúc ở bãi đá đẹp Cà Ná lúc bình minh? Không điều nghiên trước thì làm sao biết được cung đường gian khổ nhưng tuyệt vời chạy theo biển ở Hòa Thắng, làm sao biết nhờ tuyến Cát Lái mà mình giảm được gần 40km đường xa, rút ngắn sự hiểm nguy trên QL51 đang sửa chữa dở dang...
Bạn hãy thử nghiệm một lần, chúc bạn có những cung đường du phượt, du lịch bụi thật tuyệt vời.................

Hãy thử lái xe đi du lịch theo những 'con đường lạ' do phần mềm chỉ đường từ vệ tinh hướng dẫn, bạn sẽ có rất nhiều trải nghiệm thú vị.
  Your Ad Here
Mặc sức khám phá

Nhân dịp nghỉ lễ dài, gia đình anh Hưng, chị Diệu ngụ tại quận 7, TP.HCM quyết định sẽ lái xe đưa cậu con trai 4 tuổi tên Tuấn đi du lịch Nha Trang. Những lần du lịch Nha Trang trước gia đình anh Hưng đi bằng tàu hỏa hoặc xe khách chất lượng cao chứ chưa tự lái xe bao giờ vì quãng đường khá xa đến tận gần 500 km. Lần này anh Hưng không đi theo con đường thông thường mà thử sử dụng phần mềm dẫn đường định vị toàn cầu để khám phá những cung đường mới, lạ.

Sau khi quyết định xong, chị Diệu chạy ra siêu thị mua mấy món đồ cần thiết phục vụ cho chuyến đi xa như sữa, bánh, giấy ăn, nước…và trở về thu xếp quần áo. Anh chị dự tính sẽ khởi hành vào 21h cho mát mẻ. Trước khi đi chị Diệu không quên pha hai ly trà nóng thật đặc, đựng vào hai chiếc ly giữ nhiệt mang theo uống cho khỏi buồn ngủ. Bé Tuấn tung tăng ôm chiếc chăn mỏng và chú gấu nhỏ, háo hức leo ra băng ghế sau chờ đợi.

Theo chỉ dẫn từ phần mềm định vị, chiếc xe hơi 5 chỗ của gia đình anh Hưng chạy qua cầu Phú Mỹ, băng qua quận 2 ra xa lộ Hà Nội. Tới ngã tư Vũng Tàu, chiếc xe rẽ vào quốc lộ 51 chạy thẳng và quẹo sang tỉnh lộ 769. Tiếp đến, chiếc xe chạy qua khu du lịch Tà Cú, hướng tới mũi Kê Gà, chạy cập đường bờ biển. Khi xe chạy tới mũi Kê Gà trời đã rất khuya, nhìn ra băng ghế sau chị Diệu mỉm cười thấy cậu ấm đã thôi bi bô nói chuyện mà tự đắp chăn, gối đầu lên con thú nhồi bông ngủ tự lúc nào.

Anh Hưng tắt máy lạnh, mở hé cửa sổ, cho xe chạy từ từ để thưởng thức gió biển lúc về đêm. Con đường bờ biển rải nhựa vắng tanh không một bóng người, trở nên đẹp lạ thường dưới ánh trăng.
Không cầm lòng được trước 'cám dỗ' của thiên nhiên, chị Diệu nói chồng đậu xe lại. Khung cảnh thơ mộng, chỉ có tiếng sóng vỗ ì ầm và gió thổi làm hàng dương hai bên đường kêu xào xạc. Giữa không gian đó, con người ta cảm giác như thoát khỏi những bon chen của cuộc sống và thực sự làm chủ bản thân.

Hành trình lại tiếp tục, chiếc xe hơi bon bon ra đến Thành phố Phan Thiết. Lúc này thấy thấm mệt, anh Hưng đổi tay lái cho vợ, hai vợ chồng vừa uống ly trà nóng, vừa trò chuyện. Trời đột ngột chuyển mưa, không khí đêm trở nên lành lạnh, cả gia đình quây quần ấm cúng trong chiếc xe hơi làm anh Hưng, chị Diệu thấy phút giây bên nhau thật quý giá.

Cứ chạy được một quãng, anh Hưng lại nhìn vào chấm đỏ di động trên màn hình điện thoại để xem xe có đi đúng lộ trình chưa. Đôi khi mải nói chuyện, đi nhầm đường, hai anh chị phải băng qua đường làng hoặc quay lại cả quãng. Khi đến Thành phố Nha Trang, tỉnh Khánh Hòa thì kim đồng hồ chỉ 6h sáng. Anh Hưng tấp chiếc xe vào một quán phở trên đường, đánh thức con trai dậy, cả gia đình cùng ăn sáng rồi đi tìm khách sạn.

Dám chơi dám chịu

Chị Diệu cho biết, khoái nhất là khi đi theo sự chỉ dẫn của phần mềm định vị toàn cầu đến Dốc Lết, một địa điểm du lịch cách Nha Trang vài chục km. “Lộ trình do phần mềm chỉ đường dẫn gia đình tôi đi đường núi, vòng qua nhà máy Vinashin, băng ngang một chiếc cầu treo bằng sắt. Lúc xe chạy qua tôi thấy chiếc cầu run lên bần bật, sàn cầu là những song sắt khiến ta nhìn thấy cả nước ở dưới sông. Sang tới bên kia tôi mới yên tâm vì chỉ sợ chiếc cầu không đủ chắc chắn” – chị Diệu kể.

Đi chơi theo kiểu dã ngoại thám hiểm này làm gia đình chị Diệu rất hứng thú. Đặc biệt, đường đi toàn xuyên qua khu dân cư nên rất vắng và ít xe. Tuy nhiên, không phải lúc nào chuyến đi cũng thuận buồm xuôi gió.
Anh Hưng cho biết đôi lúc bị dẫn vào đường làng, trên đường có vật cản, xe hơi không thể qua được. Trước tình thế như vậy, anh Hưng phải xem bản đồ có đường thay thế không, trường hợp xấu nhất thì phải quay lại.

Từng đi dã ngoại bằng phần mềm chỉ đường định vị toàn cầu, anh Sang, 28 tuổi, ngụ tại TP.HCM cũng một phen bị sống dở chết dở.
Anh Sang kể về chuyến đi không may mắn đó: “Mình chạy chiếc xe 7 chỗ theo lộ trình định sẵn từ Thành phố Đà Lạt ra một khu sinh sống của người dân tộc. Thấy con đường băng qua rừng thì mình…sướng lắm, nghĩ bụng phen này tha hồ mà khám phá. Khi chạy vào thì đó là một con đường mòn, xẻ ngang qua rừng thông. Chuyến đi đang ngon trớn tự dưng giữa đường có một cây thông to đùng bị đổ chắn ngang. Lúc này tiến không được mà thoái cũng chẳng xong, mình không thể quay đầu xe vì con đường chỉ rộng có hơn 2 mét nên đành ngồi chờ…cứu hộ”.

Mặc dù chuyến đi bằng phần mềm chỉ đường từ vệ tinh của anh Sang gặp rắc rối, nhưng anh vẫn rất hài lòng vì có những trải nghiệm của riêng mình. “Dám chơi dám chịu, mạo hiểm thế mới vui!” – anh Sang nói.

Du lịch, GO! - Theo Vietnamnet

Thứ Hai, 16 tháng 5, 2011

Đắm mình cùng thiên nhiên ở suối hồ Truồi

Truồi là địa danh khá nổi tiếng ở Huế. Từ khi Thiền viện Trúc Lâm Bạch Mã được khánh thành, nơi đây thu hút rất nhiều khách tham quan. Nhưng ít người biết rằng, ở Truồi cũng có những con suối rất đẹp và thơ mộng, là sự lựa chọn của những người yêu thích du lịch khám phá.

Từ thành phố Huế, về cầu Truồi xã Lộc Hòa, huyện Phú Lộc, rẽ phải thêm 10km sẽ gặp đỉnh Bạch Mã quanh năm chìm trong mây trắng. Mênh mang dưới chân Bạch Mã là hồ Truồi xanh biếc chạy dài hết tầm mắt. Hồ Truồi là công trình thủy lợi lớn nhất ở Thừa Thiên-Huế, được xây dựng vào năm 1996, có đập tràn cao 50 mét tạo nên dung tích lòng hồ đến 60 triệu mét khối nước.

Bạn sẽ cảm nhận được cái không gian bao la và sự nhỏ bé của con người khi đến đây. Bên cạnh tham quan Thiền viện Trúc Lâm Bạch Mã, bạn có thể mua vé để tiến hành tour khám phá thiên nhiên hoang dã ở các con suối chảy vào hồ Truồi.

Vào những ngày nghỉ lễ, hay mùa hè nóng nực, du khách đến hồ Truồi chơi rất đông. Họ đi cả nhà hay theo từng nhóm bạn. Đây là dịch vụ tham quan dã ngoại mới hình thành và được rất nhiều người biết đến. Anh Dũng, người phục vụ cho các chuyến du lịch suối ở đây cho biết: “Mùa nắng nóng, mỗi ngày có hàng trăm khách tham quan và dã ngoại ở suối, chúng tôi phục vụ không kịp”.

Có tất cả bốn con suối đổ vào hồ Truồi là suối Hợp Hai, Vũng Thông, Ông Viên và Ba Trại, mỗi suối đều có những vẻ đẹp khác nhau. Với giá chỉ 32.000 đồng cho lượt đi và về, nên tập hợp bạn bè của mình thành một nhóm (không quá 12 người), bạn chỉ mất 200.000 đồng và được một “thổ địa” phục vụ trọn gói suốt cả chuyến đi.

Vào suối, bạn có thể tham gia vào việc câu cá, thả lưới hết sức hấp dẫn và thú vị cùng với sự hướng dẫn tận tình của người dẫn đường. Việc kiếm củi, nhóm lửa sẽ do các thành viên trong nhóm thực hiện để giúp bữa ăn được nhanh chóng. Mọi việc nấu nướng được “thổ địa” đảm nhận và những người trong nhóm có thể tham gia. Bạn sẽ thưởng thức các món cá nướng, hay cháo cá tươi ngon từ thành quả lao động của mình.

Ngâm mình dưới làn nước suối mát lạnh sẽ giúp cho chúng ta xua đi những mệt mỏi sau những tháng ngày làm việc vất vả. Tới đây, bạn sẽ được chìm trong không gian yên tĩnh và thanh bình, cảm nhận được nét hoang dã của núi rừng và thiên nhiên. Anh Tấn, một người di du lịch cho biết: “Cảnh vật nơi đây thật là đẹp, giá cả cũng rất phải chăng, nếu có dịp, tôi cũng sẽ trở lại suối hồ Truồi”.
Nếu thích khám phá vẻ đẹp hoang vắng, du khách có thể nhờ chủ đò dẫn vào khu rừng dưới chân núi Thanh Long. Trên đường trở lại bến đò, du khách có thể tạt vào viếng thăm Thiền viện Trúc Lâm Bạch Mã, dưới chân ngọn núi Linh Sơn. Đây là một kiến trúc có vị trí tuyệt vời giữa núi và hồ. Bước chân lên 172 bậc tam cấp đứng trước tam quan thiền viện sẽ có dịp quan sát một cách đầy đủ về hồ Truồi.

Thiền viện Trúc Lâm Bạch Mã (thuộc dòng thiền phái Trúc Lâm Yên Tử) được khởi công xây dựng vào cuối tháng 3-2006. Thiền viện được bố trí dàn trải trên một sườn đồi giữa hồ Truồi thơ mộng với tổng diện tích 1,9 héc ta, gồm 14 hạng mục chính, như tổ đường, chánh điện, phương trượng, tăng đường, thiền đường, trai đường, lầu chuông, tháp xá lợi, nhà khách ni viện, thiền đường ni viện, trai đường ni viện...

Tham quan ở ở suối hồ Truồi, một loại hình du lịch hết sức thú vị và bổ ích cho các bạn trẻ. Nếu có dịp, hãy cùng bạn bè hay gia đình của mình trải nghiệm những cảm giác thích thú mà không tốn quá nhiều tiền bạc và thời gian.

Du lịch, GO! - Tổng hợp từ báo Thừa Thiên - Huế, Panoramio, SGT

Mê… tắm suối khoáng nóng “Ông Mê”

Có dịp đến Ninh Hòa, du khách thường ghé qua Khu du lịch Suối khoáng nóng Trường Xuân, nơi được nhiều người biết đến từ lâu. Lần này, mời bạn thử khám phá một địa danh khác nghe ngồ ngộ cách đấy không xa. Đó là suối khoáng nóng Ông Mê.

Cuối tuần vác ba-lô rời Nha Trang xuôi theo hướng Bắc qua thị trấn Ninh Hòa, đến Dục Mỹ rồi đi tiếp 5km theo Quốc lộ 26, nhìn về phía tay phải có một tấm bảng lớn màu xanh lá cây của Kiểm lâm, rẽ phải, đi theo con đường nhỏ, hai bên bạch đàn bạt ngàn và ruộng mía mênh mông, bạn hỏi bà con dọc đường, sẽ tìm được nhà vợ chồng ông Mê và bà Lâm. Suối nước nóng mà bạn cần đến nằm trong đất rẫy của họ.

Nằm lọt thỏm trong khu đất canh tác rộng chừng 1,3 ha, không biết con suối nhỏ này hình thành từ khi nào. Gọi tên là suối “Ông Mê” vì không ai biết suối này tên gì, nên đành lấy tên của chủ nhân hiện nay để gọi. Vợ chồng ông Mê đến nơi này lập nghiệp gần 30 năm. Họ sống chủ yếu dựa vào cây mía, thuốc lá và lúa. Thi thoảng có vài người khách từ Nha Trang đến ngâm mình tại con suối nước nóng này để chữa bệnh. Rồi tiếng lành đồn xa, vài nhóm người từ Lâm Đồng, Long An, TP. Hồ Chí Minh cũng đến để thư giãn. Ở xa quá nên người ta mang can lấy nước từ mạch nguồn về uống dần. Điều gì làm cho con suối nhỏ nơi đây làm một số người chú ý đến vậy?

Suối chia làm 3 đoạn, gồm suối trên, giữa và dưới, tương ứng với độ nóng nhiều hay ít ở từng nơi. Suối trên, được bao bọc bởi những ghè đá nhỏ, là nơi nóng nhất. Quanh năm bất kể thời tiết mưa dầm hay nắng hạn, nhiệt độ nước ở đây vẫn giữ ở 78 - 80oC… đủ để bạn luộc trứng hồng đào. Điều kỳ lạ là dù nước nóng bốc khói nghi ngút nhưng cây cối vẫn mọc um tùm, tán lá xòe rộng, rễ mọc sâu xuống lòng suối. Một số người thường hay đến đây ngâm khoáng nóng để chữa bệnh. Đoạn giữa cách mạch nước ngầm chừng 20m, độ nóng 40oC. Nếu không quen mà nhúng chân xuống, bạn dễ bị phồng da. Những người mới đến chưa thích nghi được với độ nóng có thể đến đoạn cuối của suối.

Nơi ấy nước chảy tạo thành một cái đầm nhỏ, nước âm ấm ở trên và mát ở dưới đáy nên sen có thể nở được. Bước từ từ xuống suối, bạn cảm nhận được lớp bùn tự nhiên trơn mịn dưới lòng bàn chân. Ngồi trên tảng đá, ngâm bàn chân và không làm khuấy động dòng nước, bạn thưởng thức cái tĩnh lặng và nóng dịu giữa trưa hè tháng năm.

< Ảnh minh họa.

Tán cây xanh mọc quanh đầm không làm cho bạn say nắng. Bất chợt, bạn sẽ muốn đi ra giữa đầm ngâm cả người xuống dòng suối. Chú ý phải thật từ từ, chớ nên nóng vội để thân nhiệt thích nghi dần với nhiệt độ của nước; hơn nữa, cần bước nhẹ nhàng để bùn dưới đáy không làm nước đục. Ngâm mình một hồi sẽ thấy da bạn mịn màng hơn vì nước ở đây chứa nhiều khoáng chất, nhất là lưu huỳnh.

Không mang theo đồ ăn, bạn có thể đặt chủ nhân làm một con gà hấp và nồi cháo lòng gà. Chừng ấy thôi cũng kịp giúp bạn lấp đầy dạ dày sau một hồi ngâm nước nóng.

Do ảnh hưởng một phần gió Lào, khí hậu nóng nên người dân quanh đây dễ mắc bệnh ghẻ ngứa ngoài da. Cứ đến tắm ở con suối này hay suối Trường Xuân dăm lần là khỏi bệnh. Nếu vẫn cảm thấy tiếc vì không ngâm mình ở đoạn trên được, bạn cứ việc ngồi trên tảng đá, dùng ca múc nước, dội từ từ vào bàn chân, đến vai, rồi đến đỉnh đầu. Ông Mê kể rằng nhiều người tóc có gàu, chữa bao nhiêu thuốc hay dầu gội đặc trị vẫn không khỏi, nhưng đến đây gội thì gàu sạch bong. Có thể nước suối nơi đây có một loại dược liệu nào chăng?

Du lịch, GO! - Theo báo Nha Trang

"Làng Singapore" giữa Trường Sơn

Giữa đại ngàn Trường Sơn có một ngôi làng đặc biệt - làng Aur hay còn gọi là "làng Singapore” vì cuộc sống ở đây rất ấm no, người dân gìn giữ môi trường rất sạch sẽ.

Làng Aur như “ốc đảo” giữa Trường Sơn, có độ cao hơn 1.000m so với mặt nước biển, hiện có 15 hộ, 72 nhân khẩu, đều là dân tộc Cơtu. Trước đây, làng Aur thuộc huyện Nam Đông (Thừa Thiên - Huế), năm 2003, được sáp nhập về xã Avương, huyện Tây Giang.

Để đến được làng Aur, từ trung tâm xã A Vương phải vượt qua những con dốc dựng đứng đến làng Zaréch bằng xe máy rồi tiếp tục lội bộ trên 20 km băng rừng, vượt suối và trèo qua 4 ngọn núi cao. Từ đó, phải tiếp tục vượt 372 bậc tam cấp bằng gỗ dựng đứng để đặt chân đến đỉnh bản Aur treo giữa lưng trời.

Vừa đặt chân đến làng Aur, trước mắt tôi hiện ra bạt ngàn mây trắng bao phủ bản làng trông như một bức tranh tiên cảnh.

Khi sương mù dần tan, Aur hiện ra thật đẹp. Một người bạn đi cùng vứt mẩu thuốc lá hút dở xuống sân làng, thầy giáo Dương Đông, giáo viên tình nguyện lên dạy học ở Aur, cũng là người dẫn đường cho tôi, liền nhặt lên bỏ vào sọt rác gần đó, rồi nói: “May mà không ai nhìn thấy. Ở đây, người dân văn minh lắm. Lệ của làng là nếu ai xả rác trong khuôn viên làng sẽ bị phạt nặng. Trẻ vị thành niên thì bị phạt 2 ngày quét rác và dọn nhà cho 17 hộ trong làng; người lớn thì bị phạt 5 ngày; khách đến làng nếu lỡ vi phạm thì bị nhắc nhở”.
  Your Ad Here
< Hồn nhiên nụ cười trẻ em Aur.

Theo chân già làng Alăng Zèng đi một vòng quanh khuôn viên của làng (rộng chừng 5.000 m²), chúng tôi nhận thấy chỗ nào cũng sạch bóng.

Già làng Alăng Zèng khoe: “Nước trong bể tắm giặt của bản được lấy từ nguồn nước suối, trong veo theo đường ống nhựa đưa về làng”. Nước chảy ào ạt cả ngày đêm, mát rượi. Thế nên không như ở những bản làng khác, trẻ em người Cơ Tu tại Aur đều trắng trẻo, sạch sẽ.
Già làng Alăng Zèng đưa chúng tôi vào thăm từng gia đình. Những căn nhà cất bằng gỗ, lợp tôn và nền được lót bằng gạch hoa, tươm tất đến không ngờ.

< Khi có khách đến thăm, thanh niên trong làng vào rừng hái rau, hái nấm...

Mỗi ngày ba lần như lệ làng đã ban (sáng, đầu chiều và chiều tối), người già và trẻ em phải tập trung quét dọn nhà cửa, sân làng; nhà nào để phát hiện có rác, bụi bặm thì bị nhắc nhở, phê bình trong những lần họp bản.

Làng Aur cũng đã có điện phát bằng tua-bin ở ngoài suối nên đời sống người dân khá tiện nghi. Vài người dùng điện thoại di động, đã có sóng Viettel ở đây, dù hơi chập chờn! Ở nơi xa xôi heo hút này học sinh rất ham học khiến những giáo viên tình nguyện như thầy giáo Dương Đông cảm thấy ấm lòng.

< Mỗi gia đình đều chuẩn bị thức ăn mang về để tiếp khách.

Đêm xuống, bên ché rượu cần, đĩa cá niêng đãi khách, cả làng vây quanh bếp lửa hồng. Già làng Alăng Zèng từ tốn kể về lai lịch làng Aur. Theo đó, thuở xa xưa, Aur đông đúc lắm.

Trải qua hàng chục năm chiến tranh, nhiều gia đình phải sơ tán về làng Thượng Long *huyện Nam Đông, Thừa Thiên - Huế); một ít gia đình bám trụ lại. Đến năm 1990, một nhóm người đi săn mật ong rừng phát hiện có nhóm người Cơ Tu đang sống ở đây liền về báo với chính quyền xã Thượng Long.
Tuy nhiên, đường về nơi gần nhất của xã Thượng Long cũng mất 3 - 4 ngày đêm cắt rừng nên Aur chưa được sáp nhập xã này.

< Sản vật của rừng.

Đến năm 2003, khi phân định ranh giới, biết Aur thuộc huyện Tây Giang, Chủ tịch Bhríu Liếc đã nhận Aur về cho xã A Vương. Tất cả các hộ dân ở Aur đều đã được chính quyền cấp giấy chứng nhận quyền sử dụng đất. Bây giờ, Aur là một trong những bản trù phú nhất của các bản thuộc huyện miền núi Tây Giang.
Rót chén rượu mời khách, mẹ Alăng Thảo - 80 tuổi, huyền thoại sống của Aur, nữ chiến sĩ du kích thời kháng chiến chống Mỹ - tự hào kể về những năm tháng đánh giặc ở ở thượng nguồn sông Hương.

Năm 1966, những viên đạn trong nòng súng của mẹ đã bắn rơi một chiếc máy bay giặc, bên trong đầy lính mắt xanh, mũi lõ. Có lần, mẹ đã hạ một con cọp dữ để bảo vệ dân làng.
Già làng Alăng Zèng gật gù: “Với người Aur, hơn 40 năm qua, mẹ Alăng Thảo là anh hùng của bản, của đồng bào Cơ Tu giữa đại ngàn”.

Già làng Alăng Zèng cũng là tấm gương của dân Aur. Ông luôn chịu khó băng rừng xuống xã tham gia các lớp tập huấn về kiến thức pháp luật cũng như phong trào xây dựng thôn bản văn hóa, sinh đẻ có kế hoạch, cuộc vận động "Học tập và làm theo tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh"... rồi trở về làng hướng dẫn cho bà con. Nhờ đó mà làng Aur được no đủ, sạch sẽ, yên bình như hôm nay.

Sáng sớm ở Aur mây phủ là đà, se se lạnh giữa mưa phùn, một lát sau trời hửng nắng, “làng Singapore” hiện ra tinh tươm, trù phú giữa đại ngàn Trường Sơn hùng vĩ. Mùa xuân như đã đến sớm ở nơi này...

Du lịch, GO! - Theo Nguoilaodong, Bao Binhthuan

Chủ Nhật, 15 tháng 5, 2011

Thác Chiềng Khoa – Mộc Châu

Thác Chiềng Khoa, hay còn gọi là Thác Mây được gắn bởi truyền thuyết của lễ hội Hoa ban Xên Bản - Xên Mường. Thác nước đẹp như một dải mấy trắng vờn quanh thung sâu, tung bọt trắng xoá tạo nên những làn sương nhẹ thấm mát cả một vùng. 

Thác Chiềng Khoa cách Mộc Châu chắc khoảng 12km. Trên đường đi, khi đến biển báo Bến Phà 36km, Tô Múa 14km thì rẽ vào đường Tô Múa. Đi khoảng 4km thì đến. Đường đang làm 1 công trình thuỷ điện nhỏ nên hơi nhiều đá dăm và sỏi nhưng vẫn đi tốt.

Dọc đướng xuống có khá nhiều các thác nhỏ nhưng nhiều nước, mỗi tội khó có thể xuống tận chân thác này được. Còn cụm thác lớn có 2 thác, 1 thác cao và dốc, 1 thác to hơn, nhiều nước hơn (giống kiểu cụm thác Bản Giốc thu nhỏ, nhưng chỉ bằng khoảng 1/5 thác Bản Giốc thôi).

< Thác Chiềng Khoa nhỏ.

Đường xuống thác có bậc thang khá đẹp vì là công trình thuỷ điện nhỏ do Nhật đầu tư - Các bậc thang này rất dốc... nhưng dù sao cũng dễ đi hơn đường xuống thác Dải Yếm toàn đường đất, trơn trợt.

Chiềng Khoa cũng là một xã còn nghèo của Huyện Mộc châu.
Người dân ở đó chủ yếu sống bằng nghề trồng trọt, một loại cây điển hình mà mọi người có thể nhìn thấy ngay khi bước chân tới đó là cây ngô.

Những đồi ngô trùng điệp nối tiếp nhau, xa xa là những rừng cây bao quanh.bốn bề một màu xanh bao phủ, cạnh những con thác đổ từ trên những ngọn núi xuống tung bọt trắng xoá. Bao quanh các bản là những con suối chảy róc rách,nước suối vừa trong vừa mát.

< Thác Chiềng Khoa lớn.

Thời tiết ở đây thì thật tuyệt vời.mặc dù đang là mùa hè nóng nực nhưng thời tiết ở đây lúc nào cũng mát mẻ. Mảnh đất Chiềng Khoa tuy nghèo, nhưng những người dân trong bản họ rất mến khách, lương thiện thật thà sống chan hoà với nhau.

Mùa hè đến, du khách nô nức về đây để được thoả sức ngâm mình bên dòng suối mát trong veo; hít thở bầu không khí trong lành của cao nguyên Châu Mộc; đắm mình cùng điệu xoè quấn quýt bên nhau trong nhịp trống chiêng vang rộn dưới ánh lửa bập bùng...

Du lịch, GO! - Tổng hợp từ Dulichmocchau, Ttvnol, Sukathomap

Khám phá thác Tiên miền cực bắc

Nằm giữa rừng nguyên sinh Đèo Gió (thuộc địa phận xã Nấm Dẩn, huyện Xín Mần, Hà Giang) trên độ cao 1.480m,Thác Tiên-Di sản thiên nhiên Quốc gia đang thu hút sự quan tâm đặc biệt của khách du lịch bởi vẻ đẹp của thắng cảnh thiên nhiên đẹp, hùng vĩ của núi rừng đại ngàn.

Từ trung tâm huyện lỵ Xín Mần - thị trấn Cốc Pài, chạy xe 17km qua những con đèo lắt léo, uốn lượn quanh co cao dần, bạn sẽ đến thác Tiên. Nhìn từ xa, thác Tiên như mái tóc dài mềm mại, buông lững lờ của cô gái đến tuổi trăng tròn.

Thác Tiên là thác đôi, nguồn nước của thác chính là dòng suối Tả Ngán bắt nguồn từ xã Tả Củ Tỷ, Bắc Hà, Lào Cai ở độ cao trên 1.403m so với mực nước biển. Suối Tả Ngán chảy qua 9 thôn, xã của huyện Xín Mần với chiều dài 45km.

Đến địa phận thôn Ngam Lâm, từ độ cao trên 70m dòng suối chảy theo vách núi Đèo Gió tạo ra hai dòng thác lớn song song, đổ xuống tung bụi trắng mờ, đan chiếu các tia nắng mặt trời trên nền của màu xanh ngút ngàn của các loài cây rừng nguyên sinh tạo thành một bức tranh thiên nhiên huyền ảo.

Theo tiếng Nùng, thác được gọi tên Văng Táng Tinh, có nghĩa nước từ một hố nước lớn chảy ra.
Thác Tiên còn được gọi là thác Gió vì dưới chân thác lúc nào cũng có gió thổi rất mạnh, đưa làn hơi nước mỏng nhẹ bay lơ lửng khắp không gian xung quanh. Thác có lưu lượng nước lớn và khá ổn định, cung cấp và điều hòa nước tưới tiêu cho người dân quanh vùng và là nơi phòng hộ đầu nguồn quan trọng.  

Trước đây, thác Tiên ít được biết đến do không có đường đi xuống, người dân phải bám cây rừng rậm rạp tìm đường đi. Từ khi những bậc thang ximăng rộng được xây nên, việc đi lại rất dễ dàng. Ngay khi đặt chân lên bậc thang đầu tiên xuống thác, không khí mát lạnh ùa đến, cảm giác như đang bước vào một không gian hoàn toàn khác.

Du khách chỉ mất vài phút để men theo những bậc thang dốc dần, và trước mắt, giữa màu xanh ngút ngàn của rừng già hoang sơ là dòng thác đôi trắng xóa, đổ dốc thẳng xuống vách đá nhưng không ầm ào, hung dữ mà mềm mại, réo rắt. Hơi lạnh tràn ngập khắp không gian và luồng hơi nước trong lành, tươi mát từ con thác chốc chốc lại được gió thổi đi, ngỡ như mưa bụi.

Nước suối dưới chân thác lặng, yên bình và trong vắt quanh năm, nhìn thấu tận đáy. Suối nông nên du khách cứ thế ùa xuống chơi đùa, chụp ảnh thoải mái nhưng nước rất lạnh nên chỉ đứng một lúc là phải lên ngay. Một cây cầu cong cong được xây vắt qua suối, từ đây có thể men theo lối đi ximăng có tay vịn để tham quan một vòng suối và chiêm ngưỡng vẻ hoang sơ nơi rừng già rậm rạp.

Ở cuối dòng suối là con đập chắn ngang, nơi dòng nước lặng lờ trôi qua rồi bất ngờ đổ ào xuống dưới. Có những ụ tròn để khách tham quan có thể đi qua đập dễ dàng, nhưng nếu muốn bạn hãy cởi giày ra và đi chân trần trong làn nước mát lạnh, cảm giác sẽ rất thích thú.

Vào dịp cuối tuần hay nghỉ lễ, người dân quanh vùng thường rủ người thân, bạn bè đến đây picnic, vui chơi, tận hưởng thiên nhiên hoang sơ hùng vĩ và không khí trong lành để đầu óc thư thái, quên đi những mệt mỏi, ưu phiền. Các nhóm, gia đình thường mang theo gà, thịt heo để nướng ăn cùng cơm, xôi hoặc đi kiếm măng, các loại rau rừng để chế biến thêm. Trái cây được rửa dưới suối rồi ngâm trong làn nước suối lạnh, khi ăn có cảm giác mát lành như vừa đặt trong tủ lạnh.

Hiện tại nơi đây đã quy hoạch một điểm dừng chân phục vụ khách du lịch tham quan, khám phá rừng nguyên sinh đại ngàn. Khu du lịch nghỉ dưỡng và khám phá Đèo Gió - thác Tiên cũng đang được xây dựng với một nhà sàn truyền thống, bãi đỗ xe xuống thác và hệ thống nhà nghỉ nhỏ.

Cuối năm ngoái, người dân ở đỉnh Đèo Gió đã nuôi thử nghiệm thành công loài cá nước ngọt hồi vân có nguồn gốc từ vùng biển Thái Bình Dương ở khu vực Bắc Mỹ và châu Á. Đây là vùng núi có nhiều suối, dòng nước nuôi rộng và khí hậu mát lạnh nên cá hồi vân sinh trưởng rất tốt. Vừa có ý nghĩa về mặt kinh tế, cá hồi vân vừa góp thêm một món ăn ngon vào bộ sưu tập đặc sản dân tộc của Xín Mần.

Rừng già nguyên sinh Đèo Gió nằm trên độ cao 1.480m, diện tích 796ha, tạo cho Xín Mần một cảnh quan môi trường sinh thái tự nhiên tươi đẹp, hùng vĩ và bí ẩn. Hệ động thực vật phong phú, đa dạng về thành phần chủng loài với hơn 3.000 loài cũng như số lượng cá thể. Rừng có nhiều nhóm gỗ quý như đinh, lim, sến, táu, giổ, de, kháo, sồi, dẻ, mỡ… trong đó có 300 cây có tuổi 500 năm với đường kính lên đến 2m.

Trong rừng còn tồn tại nhiều loài động vật quý hiếm như hổ, báo, hươu, nai, hoẵng, sơn dương, sóc bay, lợn rừng, cầy hương, gà rừng…, các loài chim quý như họa mi, chào mào, cắt, én đỏ, xanh, vàng…


Với những giá trị nhiều mặt về địa chất, địa mạo, đa dạng sinh học và hệ sinh thái đặc thù, năm 2009 thác Tiên - Đèo Gió được Bộ Văn hóa - thể thao và du lịch xếp hạng là di sản thiên nhiên quốc gia.

Du lịch, GO! - Theo Dulich Tuoitre, Vccinews

Thứ Bảy, 14 tháng 5, 2011

Núi Bà Rá Bình Phước

Núi Bà Rá là một ngọn núi đẹp, thắng cảnh của tỉnh Bình Phước và miền Đông Nam Bộ. Đây là ngọn núi cao thứ 3 ở Nam Bộ.

Núi Bà Rá có độ cao 723m nằm trên địa phận phường Sơn Giang thị xã Phước Long, tỉnh Bình Phước, cách thành phố Hồ Chí Minh 180 km. Giữa một vùng đồi thấp nhô lên một ngọn núi cao, cây cối xanh tươi, rậm rạp, tạo cho núi Bà Rá một vẻ hùng vĩ tráng lệ. Đứng trên lưng chừng núi có thể nhìn thấy cả một khu vực rộng lớn, bao gồm Phường Thác Mơ xinh đẹp (trước đây là tỉnh lỵ của tỉnh Phước Long), hồ Thác Mơ mà trong mùa mưa rộng tới 12.000 ha, cung cấp nước cho nhà máy thủy điện Thác Mơ. Đặc biệt về địa lý, núi Bà Rá là tấm bình phong che chắn các luồng “gió dữ”, điều hòa khí hậu, cân bằng sinh thái cho cả một vùng đất và người xung quanh.

Núi Bà Rá gắn liền với cuộc kháng chiến của người dân Phước Long. Nơi đây đã xây dựng một nhà bia rất sang trọng để tưởng niệm các chiến sĩ đã hy sinh trong khu vực Bà Rá.
Dưới chân núi, bên cạnh Phường Thác Mơ là di tích của nhà tù Bà Rá, nơi giam cầm nhiều chiến sĩ cách mạng Việt Nam. Xung quanh khu vực Bà Rá còn có nhiều điểm tham quan lý thú khác.

Đồng bào S’Tiêng gọi ngọn núi này với cái tên đầy thành kính: “Bơnom Brah”, có nghĩa là “ngọn núi Thần” Toàn cảnh nhìn từ lưng chừng núi Bà Rá Sáng sớm, từ ngã tư thị xã Đồng Xoài (tỉnh Bình Phước) theo Quốc lộ 741 nối thị xã Đồng Xoài với huyện Phước Long (Bình Phước) - con đường trải nhựa rộng thênh thang xuyên qua những cánh rừng cao su bạt ngàn.

Miếu Bà trên đỉnh Bà Rá Đường vắng, cảnh đẹp, không khí mát lạnh làm cho lữ khách phương xa thấy nao nao. Đi chừng 1/3 đoạn đường thì núi Bà Rá đã hiện ra từ xa trong sương mờ huyền ảo. Từ ngã tư Đồng Xoài (thị xã Đồng Xoài) đến chân núi Bà Rá dài 50km, khoảng một giờ đi xe gắn máy.

Cuộc hành trình lên đỉnh núi Bà Rá có thể chia thành hai đoạn:
Từ chân núi lên đồi Bằng Lăng (nằm ở khoảng 1/5 độ cao so với đỉnh) đường đã được trải nhựa, xe gắn máy và xe ô tô có thể chạy lên đến đây. Ở đây có khoảng sân rộng và một trạm kiểm lâm.

Tại đồi Bằng Lăng có nhà bia tưởng niệm thờ các anh hùng liệt sĩ. Đỉnh cao Bà Rá này vốn là căn cứ cách mạng, là chiến trường oanh liệt.

Đoạn 2 từ đồi Bằng Lăng, bước lên 1.767 bậc tam cấp bằng đá để lên đến đỉnh. “Nếu so với cách đây 10 năm, đường bây giờ leo lên, đi xuống quá dễ dàng, vì đã được lát bằng đá vững chắc. 

Còn hồi đó, bậc tam cấp bằng đất. Mùa mưa đi té lăn cù là chuyện thường”, người dẫn đường cho biết. Núi Bà Đen (Tây Ninh) cao 984m, còn núi Bà Rá cao 732m nhưng đường lên núi Bà Rá dốc hơn, khó đi hơn. Có những đoạn dốc hơn 45 độ, phải cố gắng mới bước lên được. Hai thành viên trong đoàn của chúng tôi hơi bị nặng ký, leo không nổi, đành phải bỏ cuộc ở 2/3 đoạn đường.

Đường lên núi khá đẹp, được bao phủ cơ man nào là trúc, lồ ô. Đặc biệt hai bên đường đi có nhiều cổ thụ ướm chừng vài trăm năm tuổi. Lên đến đỉnh, mỏi mệt tan biến, do không khí quá mát mẻ.
Đứng trên đỉnh Bà Rá, có thể nhìn thấy cả một vùng bình nguyên của tỉnh Bình Phước, thấy thị trấn Thác Mơ và thuỷ điện Thác Mơ khá rõ ràng. Trên đỉnh có ngọn ăng ten của Đài Phát thanh truyền hình Bình Phước, cao 48m. Ở đây còn có một miếu Bà nghe đâu rất linh thiêng. Trong chiến tranh quân đội Mỹ, xây dựng trên đỉnh Bà Rá căn cứ quân sự rất hiện đại, có cả sân bay trực thăng mà dấu tích bây giờ vẫn còn, để kiểm soát toàn bộ vùng miền Đông Nam bộ nhưng quân ta vẫn bí mật xây dựng những cứ điểm xung qua núi để đánh phá địch. Núi Bà Rá đã được Bộ Văn hoá thông tin công nhận Di tích lịch sử văn hoá cấp quốc gia (ngày 4.10.1995).

Từ tháng 3/2010 cáp treo núi Bà Rá, thuộc thị xã Phước Long (tỉnh Bình Phước) đã khánh thành và đi vào hoạt động. Tuyến cáp treo dài trên 2km, với 19 trụ tháp cao từ 6m-30m và hơn 32 chiếc cabin (6 chỗ ngồi).
Cụm di tích - danh thắng: Núi Bà Rá – thị trấn Phước Long – Thác Mơ (cự ly giữa 3 điểm này cách nhau khoảng 10 km) sẽ được quy hoạch thành vùng du lịch sinh thái – văn hóa – chiến trường xưa – hành hương hấp dẫn của tỉnh Bình Phước.

Du lịch, GO! - Theo Wikipedia, Dulichkhachsan, Otosaigon...