Hiển thị các bài đăng có nhãn Đèo. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Đèo. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Hai, 9 tháng 5, 2011

Đèo Mã Pì Lèng

Từ thành phố Lào Cai tới đèo Mã Pì Lèng, thuận tiện nhất là đi theo tuyến Quốc lộ 70 tới Phố Ràng (Bảo Yên) rồi rẽ trái theo Quốc lộ 279 tới địa phận huyện Quang Bình (tỉnh Hà Giang) là gặp Quốc lộ số 2 từ Tuyên Quang đi Hà Giang ở Việt Quang. Tại ngã ba này, rẽ phải là xuôi qua Tuyên Quang về Hà Nội, còn rẽ trái sẽ tới thành phố Hà Giang, một thành phố vùng cao có những nét tương đồng với thành phố Lào Cai, tuy không có phường, xã nào có đường biên, mốc giới.

Từ Lào Cai, cũng có thể đi lên Bắc Hà, tới Lùng Phình rẽ phải qua huyện Xín Mần của Hà Giang là tới thành phố Hà Giang, nhưng đường rất xa, khó đi, qua địa bàn 18 xã, hiểm trở và hiện chưa được sửa chữa. Từ thành phố Hà Giang đi theo đường lên Đồng Văn với quãng đường gần 150 cây số, rồi từ Đồng Văn đi tiếp 10 cây số nữa lên Mèo Vạc, sẽ gặp đèo Mã Pì Lèng.

Mã Pì Lèng là tên gọi theo ngôn ngữ vùng biên giới, là "sống mũi ngựa" theo nghĩa đen. Nhưng theo nghĩa bóng, tên gọi này chỉ sự hiểm trở bậc nhất của đỉnh núi, nơi dốc cao đến mức ngựa đi qua phải bạt vía, lạc hơi.

Du lịch, GO!: Kỳ tích Mã Pí Lèng
Những con đèo tuyệt đẹp ở phía Bắc
Chinh phục những đỉnh đèo lẫy lừng phương Bắc

Đỉnh Mã Pì Lèng cũng là điểm phân giới ba xã Pải Lủng, Pả Vi và Xín Cái trong cao nguyên đá Đồng Văn, ngày nay là Công viên địa chất toàn cầu có độ cao trung bình 2.000m so với mặt nước biển, được tạo nên bởi một loạt trầm tích gồm đá phiến ánh, đá vôi silic chứa các hóa thạch cách đây khoảng 430 triệu năm, trong đó nhiều vết trượt và vết nứt do các hoạt động tạo sơn gây ra.

Cảnh quan khu vực này lởm chởm đá dựng, trong đó vực sâu sông Nho Quế như xẻ đôi một bên là đỉnh Mã Pì Lèng và một bên là Săm Pun - nơi có cột mốc biên giới và cửa khẩu thông thương từ Xín Cái sang Điền Bồng, Trung Quốc. Các học giả Pháp, từ cả trăm năm trước, đã gọi đỉnh Mã Pì Lèng nói riêng và Công viên địa chất toàn cầu Cao nguyên đá Đồng Văn nói chung là một "Tượng đài Địa chất" mang tầm quốc tế. Đi trên đèo Mã Pì Lèng nhìn xuống vực sâu, con sông Nho Quế chỉ bé như một sợi chỉ. Nhìn thế thôi, mà muốn xuống đến bờ sông, muốn vẫy vùng trong nước sông Nho Quế phải mất đến hơn một ngày đường.

Trên địa hình chia cắt dữ dội, cung đường đèo Mã Pì Lèng rất hiểm trở, có độ dài khoảng 20km vượt đỉnh Mã Pì Lèng, đây chính là cung  trên con đường mang tên Hạnh Phúc nối thành phố Hà Giang với Đồng Văn và thị trấn Mèo Vạc. Con đường dài khoảng 200km này được hàng vạn thanh niên xung phong thuộc 16 dân tộc của 8 tỉnh miền Bắc Việt Nam làm trong 6 năm (1959 - 1965) với trên 2 triệu lượt ngày công lao động, trong đó riêng đoạn đèo vượt Mã Pì Lèng được các thanh niên trong đội cảm tử treo mình trên vách núi lấn từng centimet để làm đường trong 11 tháng.
Sau khi hoàn thành, đèo Mã Pì Lèng - với 9 khoanh uốn khúc bên vách đá dựng đứng bên vực thẳm hun hút - tuy không dài nhưng là con đèo hiểm trở ở vùng núi biên viễn phía Bắc, ngang ngửa với đèo Hoàng Liên Sơn phía Lào Cai - Lai Châu, tuy độ cao đỉnh đèo không bằng bên dãy Hoàng Liên. Cung đường đèo ban đầu được mở chỉ đủ rộng chỗ cho người đi bộ và xe ngựa thồ, về sau được mở rộng hơn cho ô tô, nhưng vẫn rất nguy hiểm vì những đoạn cua tay áo, hai xe ngược chiều rất khó tránh nhau.

Cung đường Mã Pì Lèng đã trở thành một kỳ tích mà nhiều người ví như một "Vạn Lý Trường Thành" của Việt Nam hay "Kim Tự Tháp" của người Mông cao nguyên Đồng Văn và các dân tộc anh em kết đoàn xuôi ngược. Trên đỉnh đèo được đặt một tấm bia đá ghi lại những dấu ấn xây dựng đường đèo. Đây cũng là nơi tưởng nhớ những người đã hy sinh, góp cả tính mạng mình làm nên con đường Hạnh Phúc.

Ngày 16 tháng 11 năm 2009, Bộ Văn hóa, Thể thao và Du lịch đã quyết định xếp khu vực Mã Pì Lèng là danh lam thắng cảnh quốc gia.

Theo đó, danh lam thắng cảnh Mã Pì Lèng bao gồm: đèo Mã Pì Lèng được coi là khu vực di sản đặc sắc về địa chất và cảnh quan; khu vực đỉnh đèo được đánh giá là một trong những điểm quan sát toàn cảnh vào loại đẹp nhất ở Việt Nam; hẻm vực sông Nho Quế là một trong những thung lũng kiến tạo địa chất độc nhất vô nhị ở Việt Nam.

Những người hay đi du lịch dã ngoại, giới nhiếp ảnh hoặc "dân" mỹ thuật, "dân" báo chí thường tự hào khoe với nhau mỗi khi tới được con đường Hạnh Phúc, lên đỉnh Mã Pì Lèng "chân đạp mây bay, tóc vờn gió núi", ngắm hình sông, thế núi vời vợi chất ngất, cảm nhận vẻ đẹp vô cùng của đất nước mình: "Trừ đèo Hoàng Liên Sơn ra, thì có lẽ tất cả các cua và đèo dốc trên khắp nẻo đường bộ trong cả nước dồn lại cũng không bằng ở cung đường Hạnh Phúc này".

Lên đây, ngắm cảnh quan hùng vĩ, tìm hiểu thêm về những hy sinh, mồ hôi xương máu của thế hệ anh dũng làm nên kỳ tích Mã Pì Lèng, không ai không cảm động khi chứng kiến diện mạo vùng cao biên giới đổi thay, con đường nâng bước cả cao nguyên xây dựng cuộc sống hạnh phúc, thỏa nguyện những người đã ngã xuống.

Du lịch, GO! - Trích báo Lào Cai

Chủ Nhật, 8 tháng 5, 2011

Lũng Lô - huyền thoại thơ, nhạc, họa Tây Bắc

Có một con đèo gắn với thơ ca và nhạc họa, cùng với những kỷ niệm không thể nào quên về chiến dịch Điện Biên lịch sử. Đó là đèo Lũng Lô, nằm ở ranh giới giữa tỉnh Yên Bái và tỉnh Sơn La. Từ một nơi vô danh "đèo heo hút gió", từ câu thơ trong bài thơ nổi tiếng của Tố Hữu: "Dốc Pha Đin chị gánh anh thồ - Đèo Lũng Lô anh hò chị hát" và một số tác phẩm nghệ thuật mà con đèo này đã được biết đến nhiều. Lũng Lô chứa đựng huyền thoại về những đoàn quân ra mặt trận, những đoàn dân công hỏa tuyến, ngày nay là một điểm du lịch về nguồn và khám phá đầy hấp dẫn trong khu vực Tây Bắc.

Đèo Lũng Lô nằm trên Quốc lộ 37 (đường 379 cũ, nối Quốc lộ 32 với Quốc lộ 32B) tại ranh giới hai huyện Văn Chấn (Yên Bái) và Phù Yên (Sơn La), nằm về phía Đông Bắc thị trấn Phù Yên, cách 33 km.

Đèo dài 15 km, từ km 349 đến km 364, độ dốc 10%. Trong kháng chiến chống Pháp, một trong những con đường tiếp vận vũ khí đạn dược và lương thực cho chiến dịch Điện Biên Phủ (13/3 - 7/5/1954) qua đèo này.

Từ thành phố Yên Bái, theo đường đi Văn Chấn - Nghĩa Lộ, tới ngã ba Vực Tuần thì rẽ trái, sẽ tới xã Thượng Bằng La, đây là vùng cư trú của người Tày miền Tây Yên Bái. Thượng Bằng La cũng là xã tiếp giáp với huyện Phù Yên (Sơn La). Xưa đi trên tuyến đường này, xe khách từ bến xe Yên Bái phải bò chậm rì cả ngày mới tới Thượng Bằng La, bởi con đường từ Ba Khe vào toàn đất đá. Nay đường đã được trải nhựa, dễ đi hơn nhiều.

Bạn muốn đi từ Hà Nội lên thăm đèo Lũng Lô để trải nghiệm cảm giác khám phá Tây Bắc, lâng lâng trong không gian trong lành của miền núi, thì có thể theo lộ trình như sau: Từ Hà Nội đi Sơn Tây theo Quốc lộ 32B.

Dịp trước có cơ hội đi xe máy từ Hà Nội về Lào Cai, chúng tôi quyết định đi theo tuyến này để có thể vượt đèo Lũng Lô, về nghỉ tại Yên Bái rồi mới về Lào Cai. Đi đường Láng - Hòa Lạc gặp QL21A ở khoảng km5. Đường đã được làm rất tốt, trải at-fan phẳng lì. Đến cầu Trung Hà là 12h trưa.

Cầu Trung Hà bắc qua con sông Đà đang chảy ngược lên phía bắc để hòa vào sông Hồng ở Tam Nông. Con sông Đà hung dữ trong ký sự của cụ Nguyễn Tuân về đến đây chỉ còn là một dòng chảy trong xanh, hiền hòa và êm ả. Chắc là cái dữ dội đã gửi cả lại miền núi cao rừng thẳm rồi. Tiếp tục đi, tới thị trấn Hưng Hóa rồi qua ngã tư Cổ Tiết.

Từ Cổ Tiết đến thị trấn huyện Thanh Sơn chỉ vài km, đường khá đẹp, nhưng nhiều dốc cao. Sau bữa trưa, chúng tôi tiếp tục lên đường tới Thu Cúc, địa danh được nhắc đến trên cột mốc của Quốc lộ 32 chỉ là một thị tứ nhỏ, nhưng lại là nơi giao nhau giữa đường từ Phù Yên - Sơn La (QL32B) và đường từ Văn Chấn - Yên Bái (QL32) sang nên khá sôi động với các quán ăn và nhà nghỉ.

Điểm đặc biệt là Thu Cúc có nhiều núi đá, không cao lắm nhưng chính vì thế tạo nên khung cảnh khá ấn tượng khi ở đây người ta làm nhà ở ngay dưới chân núi đá. Chính từ Thu Cúc này, có 2 đường đi sang Văn Chấn của tỉnh Yên Bái, một đường vượt đèo Lũng Lô, còn một đường qua đèo Khế, giáp giới giữa Phú Thọ và Yên Bái (giống tên một con đèo bên Thái Nguyên - Tuyên Quang).

< Những hình ảnh sạt lở mất hẳn đường tại đèo Lũng Lô - phía Phù Yên Sơn La.

Người dân cho hay, đường đèo Lũng Lô đã bị tàn phá nặng nề bởi cơn bão số 7 hồi năm 2008, nếu đi xe máy thì nhiều đoạn phải cài số 1 mà dắt, còn qua đèo Khế thì thuận tiện hơn. Nhưng chúng tôi quyết tâm vượt đèo Lũng Lô bởi biết rằng chẳng mấy khi có cơ hội được tham quan con đèo này, cho dù có phải dắt xe cài số 1. Thời điểm đó, đèo Lũng Lô bị nước lũ cuốn thẳng từ đỉnh đèo xuống và con đèo lịch sử bị cắt thành nhiều đoạn. Tuy nhiên, chúng tôi đã vượt đèo lên tới Thượng Bằng La. Thượng Bằng La có vị trí quan trọng, án ngữ hai con đường huyết mạch là Quốc lộ 13A (nay là đường 37A) về hướng Tây Bắc Tổ quốc và Quốc lộ 32 chạy qua phía đông xã.

< Bộ đội công binh Trung đoàn 151 phá đá trên đèo Lũng Lô, mở đường vào chiến dịch Điện Biên Phủ.

Với địa thế có vị trí chiến lược quan trọng nên trong kháng chiến chống Pháp, nhiều đơn vị bộ đội chủ lực, dân công hỏa tuyến theo Quốc lộ 13A qua Thượng Bằng La tiến vào giải phóng Tây Bắc, làm nên "chiến thắng Điện Biên chấn động địa cầu". Trong khí thế hào hùng ấy, năm 1953, nhạc sĩ Đỗ Nhuận, trong đội hình đại đội súng cối 267 thuộc Đoàn B08 hành quân từ Đại Từ lên miền Tây Bắc. Khi tới Thượng Bằng La, đại đội được lệnh dừng chân. Cấp trên phổ biến nhiệm vụ cho đơn vị là tham gia "Chiến dịch Trần Đình".

Trần Đình là địa danh nào trên bản đồ Tổ quốc? Không ai biết. Có anh đoán già, đoán non: "Có lẽ ta hành quân nghi binh, qua Nghĩa Lộ rồi lại quặt về đồng bằng", nhiều ý kiến đồng tình, nhiều ý kiến dự đoán khác, sôi nổi hẳn lên. Bỗng trong đoàn hành quân có một chiến sĩ cất giọng nói to: "Thôi, dẹp thắc mắc nhé! Đời chúng ta đâu có giặc là ta cứ đi". Nhạc sĩ Đỗ Nhuận chộp lấy cuốn sổ tay và cẩn thận ghi nguyên câu nói của người chiến sĩ ấy. Bài hát được ra đời ngay trong bước hành quân lên Tây Bắc. "Đời chúng ta đâu có giặc là ta cứ đi", bài hát thể hiện tinh thần lạc quan cách mạng, ý chí quyết thắng của lớp lớp Bộ đội Cụ Hồ.

< Thác nước trên đèo Lũng Lô.

Lũng Lô cũng gắn với kỷ niệm của một họa sĩ nổi tiếng đã từng bán vàng để lấy tiền nuôi học sinh, đó là họa sĩ Tô Ngọc Vân. Bức tranh "Qua đèo Lũng Lô" chính là bức họa cuối cùng của ông trước khi về cõi vĩnh hằng. Chuyện rằng, những năm tháng kháng chiến, họa sĩ Tô Ngọc Vân luôn tranh thủ thời gian để đi sáng tác. Họa sĩ đã hy sinh trong một trận ném bom của địch vào ngày 17/6/1954 tại chân đèo Lũng Lô. Bức họa cuối cùng của ông - "Qua đèo Lũng Lô" đã khép lại sự nghiệp hội họa đang đà phát triển, trong sự tiếc nuối của bao người mến mộ tài năng Tô Ngọc Vân - họa sĩ đầu đàn của nền mỹ thuật Việt Nam.

Ngày nay, nếu xuất phát từ thành phố Yên Bái đi tham quan đèo Lũng Lô, bạn chỉ mất có một ngày vừa đi vừa về và có một bữa trưa thú vị ở Thượng Bằng La hoặc Mường Cơi với những món ẩm thực đặc sản. Tới đỉnh đèo lộng gió, bạn sẽ thu vào tầm mắt những thung lũng xanh tươi, những trang trại chăn nuôi đầy bò, dê của đồng bào quanh vùng Thượng Bằng La (Văn Chấn) và Mường Cơi (Phù Yên).

Nao nao nhớ những bước chân hào hùng một thuở, phong cảnh và lịch sử con đèo đã đi vào huyền thoại bằng bài hát "Hành quân xa", vào bài thơ "Hoan hô chiến sĩ Điện Biên", vào bức tranh "Qua đèo Lũng Lô"… làm nên huyền thoại bất tử. Lũng Lô xứng đáng là một địa chỉ du lịch về nguồn và khám phá trên vùng đất Tây Bắc đầy vẻ đẹp của tự nhiên và con người.
Đèo Lũng Lô được công nhận là di tích lịch sử cấp quốc gia hôm 7/5, nhân kỷ niệm 57 năm chiến thắng lịch sử Điện Biên Phủ (7/5/1954 - 7/5/2011).

Du lịch, GO! - Nguồn từ báo Lào Cai, ảnh Ttvnol + tư liệu internet

Mẫu Sơn huyền ảo

Đến Lạng Sơn, mảnh đất Đông Bắc Tổ quốc, bạn đừng bỏ qua đỉnh Mẫu Sơn, một vùng thiên nhiên hùng vĩ, nơi nghỉ dưỡng trong lành, nguyên sơ, thơ mộng không thua kém Sa Pa của miền Tây Bắc.

Mẫu Sơn là một quần thể gồm hàng trăm ngọn núi lớn nhỏ nằm cách thị xã Lạng Sơn khoảng 30km về phía Đông Bắc, ở độ cao 1.541m so với mực nước biển. Từ Hà Nội, đi xe bus tuyến Hà Nội - Lạng Sơn tại Cửa Đông hoặc đi từ bến xe Gia Lâm, đến Lạng Sơn bạn có thể thuê xe máy để lên Mẫu Sơn.

Dọc đường lên Mẫu Sơn, bạn sẽ bị chinh phục bởi vẻ đẹp xanh ngời, nhấp nhô như vô vàn lớp sóng lượn, dãy núi này xếp dãy núi kia, miên man, chập chùng tiếp nối (Đỉnh Mẫu Sơn cao nhất, được bao bọc xung quanh bởi núi Cha và hơn 80 ngọn “núi con, núi cháu” to nhỏ sum vầy). Trong lòng thung lũng, những vạt cây vươn cao, mây thấp la đà như khăn mỏng quấn xung quanh những rặng thông xanh một màu khó tả.

Bạn cũng có thể gặp và giao lưu ngẫu hứng với những người dân tộc Dao, Tày, Mông, Nùng... với trang phục thổ cẩm “nguyên chất” hoặc đã “pha” một chút “thời đại công nghiệp”. Những người lặng lẽ gùi rau hay vác củi đi bộ thong thả trên những con đường quanh co ôm gọn sườn núi sẽ sẵn sàng tiếp chuyện, chỉ đường cho bạn với nụ cười rạng rỡ. Đây cũng chính là lý do bạn nên chủ động các phương tiện để đến Mẫu Sơn hơn là đi theo tour cố định về thời gian, sẽ không có dịp lang thang, rong ruổi, khám phá những điều thú vị.

Ở đây, vào mùa đông khách du lịch sẽ thấy đồng bào dân tộc căng những tấm bạt “dã chiến” bán dăm ba thứ rau củ, hoa trái, đặc sản Mẫu Sơn.
  Your Ad Here

Những bà, những chị, những em nói tiếng Kinh chưa sõi, thẹn thùng che mặt khi khách chụp ảnh. Dạo quanh những cái “chợ chồm hổm” kiểu này, bạn có thể mua được mật ong khoái, bọng ong còn nguyên sữa non, những cụm phong lan rừng hay những mớ rau rừng non ngọt, tươi xanh vừa mới hái.

Năm 1923, bác sĩ người Pháp Opilot đến  Mẫu Sơn xây dựng biệt thự nghỉ dưỡng. Sau đó, khá nhiều biệt thự của các quan chức Pháp đã mọc lên ở đây. Những công trình này đến nay chỉ còn là di tích. Giá lạnh của thời tiết và rong rêu của thời gian đã phủ lên chúng những gam màu trầm mặc.

Nhiệt độ trung bình ở Mẫu Sơn là 15,5°C. Mùa đông, nơi đây luôn có mây mù bao phủ, những ngày sương giá còn có tuyết rơi. Mùa hè, nắng vàng rực rỡ trong cái lạnh se se như dát mật. Còn mùa xuân, cả vùng Mẫu Sơn hồng rực trong sắc hoa đào. Không khí trong lành, nhẹ nhõm và thiên nhiên phóng khoáng, nguyên sơ nên Mẫu Sơn là nơi lý tưởng để nghỉ ngơi và thư giãn sau những ngày làm việc căng thẳng. Hướng dẫn du lịch

Nhà nghỉ ở Mẫu Sơn cũng sẵn, quây quần theo cụm trên đỉnh núi. Những người kinh doanh du lịch ở đây rất quý du khách từ xa tới nên thân tình như người nhà. Các món ăn đặc sản Lạng Sơn bạn nên thử qua cho biết là: lợn quay, vịt quay, ếch hương, gà nướng than cỏ tranh, cơm lam, thịt kho lá mắc mật, su su, rau ngót rừng, hoa chuối…

Nếu nghỉ đêm lại Mẫu Sơn, bạn có thể thư giãn và ngâm mình trong bể tắm lá thuốc dân tộc của người Dao, ăn tối và thưởng thức trà San Tuyết. Bạn cũng nên mua vài gánh củi của người dân tộc để đốt lên ngọn lửa trại ấm áp. Giữa thiên nhiên hoang sơ, gió núi lạnh tái tê, nhấp ngụm rượu Mẫu Sơn được chưng cất từ nước suối và những vị thuốc gia truyền, bạn sẽ có những giây phút phiêu lãng khó quên.

Hướng dẫn thêm:

Từ Hà Nội, bạn có thể bắt xe bus tuyến Hà Nội - Lạng Sơn tại Cửa Đông hoặc bến xe Gia Lâm với giá 50.000 đồng/1 hành khách. Đến Lạng Sơn bạn có thể thuê xe máy để tới thăm khu du lịch Mẫu Sơn.

Nhà nghỉ ở Mẫu Sơn khá nhiều, vị trí đẹp mắt và được trang bị đầy đủ tiện nghi, giá cả vừa phải, dao động từ 120 ngàn đến 200 ngàn cho 1 phòng đôi.
Thức ăn ở Mẫu Sơn không có sẵn, bạn nên đặt trước với nhà nghỉ hoặc mang đồ ăn từ dưới phố lên. Các món ăn đặc sản nên thưởng thức: lợn sữa quay, vịt quay Lạng Sơn, ếch hương, gà thả rong nướng trên than cỏ tranh, cơm lam hay thịt kho lá mắc mật. Rau rừng ở đây rất ngọt và tươi, có nhiều loại như su su, rau ngót rừng hoặc hoa chuối.
Đêm trên Mẫu Sơn, trước tiên hãy thư giãn và ngâm mình trong bể tắm lá thuốc dân tộc của người Dao, ăn tối và thưởng thức trà San Tuyết - một loại trà chỉ sinh tồn ở trên vùng núi cao của hai huyện Cao Lộc và Lộc Bình. Mua vài gánh củi của người dân tộc và đốt lên ngọn lửa trại ấm áp trên sườn núi.

Giữa thiên nhiên hoang dại, gió núi lạnh buốt, nhấp ngụm rượu Mẫu Sơn được chưng cất từ nước suối trên núi với những vị thuốc gia truyền, bạn sẽ có những giây phút không bao giờ quên. Rượu Mẫu Sơn có thể mua ngay trên đỉnh Mẫu Sơn, các nhà nghỉ thường có hầm rượu lưu trữ trong nhà, giá từ 10 đến 20 ngàn đồng 1 lít.

Du lịch, GO! - Tổng hợp từ Phunuonline, Dulich Tuoitre

Thứ Tư, 27 tháng 4, 2011

Vượt đèo “sương, thác”

Ngày cuối năm, không chọn chiếc vé xe chất lượng cao về quê ăn tết như mọi khi, tôi một mình, một ngựa vượt đèo “sương thác” mà cư dân Đạ Nhim, Đạ Chais (huyện Lạc Dương, Lâm Đồng) thường gọi con đèo Hòn Giao.

Những ngọn thác được xem là ngọn nguồn của dòng sông Đồng Nai đổ ầm ầm xuống từ trên những vách đá sừng sững tạo nên một không cảnh hiếm thấy. Con đường nối “biển và hoa” đang vào xuân với những sắc thái riêng khó lẫn.

Tiếng hú từ thượng nguồn

Từ TP Đà Lạt, trong cái lạnh cắt da của những ngày cuối năm, chuẩn bị xong hành trang và đầy đủ phương tiện “phòng hộ” của dân đi bụi. Chúng tôi lên đường theo quốc lộ 723 thẳng hướng Nha Trang, con đường hiểm trở với những khúc cua khó tưởng và độ cao hơn 1.500m so với mặt nước biển.

Trên con đường là cảnh sắc bồng lai với rừng thông ngút ngàn, mùa hoa đót mơn mởn lung lay trong gió, những buôn làng miền thượng của cư dân Cill và những con người “xứ núi” hiền hòa, phóng khoáng...

Dòng sông Đa Nhim bắt nguồn từ những con suối Hung Jau, Liêng Sú và Dưng T'Vó vẫn đêm ngày chảy mãi về xuôi làm nên dòng điện dâng đời. Đi qua nơi thượng nguồn này mà ngàn xưa cư dân ở đây vẫn phải sống trong u tịch, trong đêm trường gió hú.

Người Cill gọi buôn K'Lon K'Lăn (K’Long K’Lanh) của mình là thung lũng trăn. Sự tích về một thung lũng trăn được nhiều già làng kể lại trên xứ sở rừng già này. Ngày xưa trăn nơi này nhiều lắm, trăn sống trong các hang đá lạnh, bên các dòng suối. Những buổi đẹp trời, những con trăn trườn mình lên thảm cỏ phơi nắng, vảy trăn lấp lánh dưới mặt trời.

Đất xưa lành, tổ tiên chọn, nay cháu con vẫn đậu. Nay! mảnh đất này đang là nơi nhiều dự án phát triển kinh tế, xã hội đang chờ. Trong đó những hồ cá nước lạnh nằm sâu trong rừng già là điểm tham quan không thể bỏ qua của du khách gần xa khi đi qua cung đường này.

Cứ như vậy, bên những ché rượu cần cùng sắc thắm mai anh đào rực rỡ. Những câu chuyện xuyên đêm trong tiếng hú của rừng già như mời gọi du khách, đặc biệt những chàng trai trẻ mê văn hóa Tây nguyên như tôi chinh phục và khám phá.

Vượt sương, ngắm thác

Rời xứ sở người Cill, chúng tôi tạc vào một tiệm tạp hóa hiếm hoi bên đường để hỏi thêm thông tin về đỉnh đèo mà chúng tôi chuẩn bị vượt qua. Chủ nhà, một cô gái trẻ nói “đoạn tới lạnh lắm, sương dày nữa, các anh nên mua thêm áo mưa kẻo ướt”. Sau một hồi hỏi thăm tình hình và mua thêm vài thứ quan trọng, chúng tôi quyết định “vượt sương” vào buổi trưa.

Đúng như dự kiến, hơn 10km đi qua eo đèo Hòn Giao, nơi được xem là “eo vương” của đường bộ phương Nam đang phủ một lớp sương dày mù mịt. Chính eo đường qua đỉnh Hòn Giao này được xem là cao nhất, gây trở ngại lớn cũng như nguyên do khiến con đường nối Nha Trang lên Đà Lạt này được xây dựng sau cùng so với các tuyến đường nối duyên hải với Tây nguyên còn lại.

Đã 11g trưa nhưng tầm nhìn trên tuyến đường chỉ khoảng 2m trở lại. Hai chiếc xe máy chúng tôi đi gần nhau mà không nhìn thấy nhau, thỉnh thoảng mới có một chiếc xe khách chạy ngược chiều đi quét lên ánh đèn yếu ớt.

Càng lên cao phía đỉnh Hòn Giao, trời càng lạnh buốt. Trên những vách đá bên đường, những ngọn thác không tên cao khoảng 7m cứ chảy xuống theo lèn đá tạo thành một vạt trắng trong sương tuyệt đẹp. Hòa cùng tiếng thác là tiếng gió vút lên từ dưới thung lũng, hơi thở của lòng núi như lạc vào xứ sở bồng lai nào đó.

Chúng tôi nghỉ chân trên một triền đá thoải gần con thác nhỏ. Những hố lỏm vừa, giống hệt bàn chân chứa nước trong vắt ấm đến lạ. Nước trên ngọn thác đổ xuống theo sườn đá đọng vào lòng núi như một hệ thống lọc nước thiên nhiên. Hơi ấm tỏa ra từ hồ nước ấm trên đỉnh đèo sương khiến mọi người thích thú.

Men theo con đường uốn lượn, đường cong quyến rũ hiện ra giữa chập chùng đồi núi, lau lách bạt ngàn như đang lướt nhẹ trên mây, chúng tôi dần dần đi xuống. Khi màn sương mờ dần đến khi ra khỏi về phía Khánh Vĩnh, Khánh Hòa cũng là lúc cơn mưa xuân ập đến...

Một số kinh nghiệm khi vượt eo đèo Hòn Giao

- Với đường đèo có độ cao lớn với nhiều khúc cua nên dùng xe số. Trước khi đi phải kiểm tra toàn bộ máy móc, thắng, đèn, còi và thay vỏ ruột mới.
- Những ngày cuối năm, đèo Hòn Giao rất lạnh nên cần mặc áo khoác dày, bao tay, khăn quàng cổ và đặc biệt là áo mưa.
- Khi chạy xe lên đèo nên cài số 2 để tránh xe bị ì máy. Phải bật đèn khi đi qua màn sương, liên tục bóp còi khi đi qua những khúc quanh vì tuyến đường có nhiều phương tiện lưu thông qua lại chạy ngược chiều.

Du lịch, GO! - Theo Tuoitre

Thứ Hai, 25 tháng 4, 2011

Chinh phục cung đường mới Đà Lạt - TP.HCM bằng xe đạp

“Xuất phát thôi” - trưởng đoàn Thắng ra hiệu bắt đầu hành trình chinh phục con đường offroad (đường rừng) Đà Lạt - Vĩnh Cửu - TP.HCM bằng xe đạp trong năm ngày. Con đường chưa ai trong chúng tôi biết đến.

Bỏ lại Đà Lạt đầy phượng tím còn ngái ngủ, chúng tôi guồng chân đạp đều hết dốc này đến dốc khác. Mặt trời tỉnh giấc, phóng tầm mắt ra xa, cả thung lũng huyền hoặc ánh sáng buổi ban mai. Tháng ba, hoa cà phê nở trắng cành, hương thơm quyện theo đường đi nồng nàn. Theo kế hoạch, năm thành viên sẽ tham gia cả hành trình, ba người bắt đầu từ Bảo Lâm, một thành viên nữ chỉ tham gia nửa chặng đầu.

Đến ngã ba Cửa Rừng, sau khi chia tay thành viên nữ, cả bọn lặng lẽ đi tiếp tỉnh lộ 725 ra quốc lộ 27. Rẽ vào Tân Hà bằng con đường đất đỏ đến hồ thủy lợi Nông Trường 3 thì mây đen cuồn cuộn kéo đến. May sao bên kia đường có một ngôi chùa. Hơn một giờ trú mưa, chúng tôi tiếp tục lên đường.

Con đường nhỏ đặc quánh bùn chỉ còn một lối mòn dốc thăm thẳm như hang chuột, lởm chởm đá cuội nhọn hoắt, trơn tuột. Bóp hết thắng nhưng mấy chiếc xe đạp chất đầy hành lý vẫn lao xuống. Đoạn dốc chỉ dài hơn 2km nhưng cao độ đột ngột hạ từ 950m xuống 600m. Hạ yên xe hết cỡ, lùi hết người ra sau để khỏi bị lộn nhào, năm anh em cứ thế đổ dốc. Tới bờ sông Đa Dưng trời đã sụp tối, nhóm quyết định hạ trại ngay bên bờ sông kết thúc lộ trình 80km. Đêm đầu tiên trong ánh lửa bập bùng, lời ca hòa tiếng đàn guitar giữa núi rừng cao nguyên sao mà tuyệt vời.

Ngày thứ hai cuộc hành trình là thử thách lớn nhất chuyến đi. Vượt sông Đa Dưng bằng đò kéo dây xong, suốt hai tiếng cả nhóm vừa đạp vừa đẩy xe từ lòng sông (600m) lên độ cao 920m. Trong khoảng 15km sau đó, cao độ liên tục thay đổi: xuống 700m rồi lại lên 1.100m. Có những đoạn dốc gần 20 độ, đi bộ còn phải thở dốc. Chuyến đi kỳ thú

Nhìn trên GPS (bản đồ định vị), con đường là một hình chữ W về cao độ, xuống rồi lên, lại xuống rồi lại lên. Đường đất đỏ uốn lượn quanh đồi núi trập trùng nổi bật trên nền xanh ngắt của rừng và rẫy cà phê giúp mọi người thêm sức lực.

Theo quốc lộ 28, chúng tôi đi tiếp về Bảo Lâm qua ngã ba Tân Thượng. Trời lại mưa lớn, phải rẽ mưa đi bằng đèn pin đeo trán và gắn xe trong đường rừng, thay ruột xe bể bánh trong cái lạnh, đói. Đến được thị trấn Bảo Lâm đã 21g, cả nhóm đều mệt lả.

Ngày thứ ba, thêm ba anh em nữa nhập đoàn cùng đi về hướng hồ Bảy Mẫu nằm giữa những đồi chè lúp xúp lóng lánh nước trong nắng. Tiếp tục đi dọc suối Dambri về hạ lưu, đổ dốc có cao độ bằng đèo Bảo Lộc nhưng dài chỉ 5km (dốc gấp đôi). Cùng mặt đường trơn trượt, con dốc làm hai thành viên té lộn nhào, rơi cả bánh xe.

Liều đi tiếp theo suối Dambri do công trường xây dựng thủy điện làm mất dấu lối mòn qua Đạ Teh, nhưng nhờ vậy chúng tôi lại tìm được con đường mới chạy ven suối với những cánh rừng nguyên sinh tuyệt đẹp. Cơn mưa xối xả làm nhóm phải bỏ đêm cắm trại ở Tà Lài, đạp về Tân Phú ngủ sau khi một cuarơ té ở đèo Chuối, rơi mất túi baga còn thơm mùi hoa cà phê.

Đường rừng ba ngày như vắt kiệt sức lực mọi người. Sửa xe xong, ngày thứ tư cả đội tiếp tục đường Tà Lài, đến ngã ba Năm Rưỡi để qua sông Đồng Nai bằng đò. Trời mưa mấy hôm trước đã biến 40km đường bọc theo rừng Nam Cát Tiên và hồ Trị An thành những bãi lầy và vũng nước lớn. Cả người lẫn xe bê bết bùn đất đỏ. Thêm baga và móc đề một xe khác bị gãy, không thể đạp tiếp, chưa kể một máy ảnh Nikon D70 sáu năm tuổi bị tắm bùn.

Một nửa đoàn phải đón xe về nhà. Ba anh em còn lại cắm trại bên hồ Trị An, ngày thứ năm tiếp tục đạp về TP.HCM.
Kết thúc hành trình kỷ lục về độ khó nhưng những trải nghiệm cùng vẻ đẹp của rừng núi quê hương vẫn thôi thúc chúng tôi trên những cung đường mới.

Theo Dulich Tuoitre

Thứ Năm, 7 tháng 4, 2011

Khám phá vẻ đẹp đèo Violắc (Quảng Ngãi)

Đỉnh đèo Violắc ở độ cao khoảng 1.300 mét so với mực nước biển. Đường qua đèo khá quanh co uốn lượn, nếu đứng từ Ba Tơ nhìn lên ta có cảm nhận như một Hải Vân thu nhỏ, còn những ai lần đầu qua đây không tránh sự hồi hộp, bởi những cung đường gấp khúc và vách núi dựng ngược.

Mùa nắng đến giữa buổi sáng sương mù vẫn chưa tan hết, đây đó còn ôm ấp lưng đèo; khi chiều về mây che phủ mặt đường, có thể ôm mây vào lòng để tận hưởng khí thiêng rừng núi.

Những ngày thời tiết tốt lúc nắng ngả về tây, đứng trên đỉnh nhìn xuống chân đèo ta bắt gặp dòng sông Re mảnh mai chìm dưới lòng vực, len lỏi qua những chân đồi, rồi bất ngờ chảy ra thung lũng hay những cánh đồng nhỏ màu xanh lá mạ. Xa xa là những bản làng của người Hrê với những nếp nhà sàn còn nguyên sơ.

Từ đỉnh đèo nhìn về phía tây, núi và núi, là Trường Sơn đại ngàn. Khoảng tháng sáu (âm lịch) đứng trên đỉnh đèo nhìn về phía đông thấy nắng vàng rực rỡ, còn nhìn về phía tây thì mây mù che phủ.

Hình ảnh nên thơ này đã từng lưu lại trong ký ức, trong cảm xúc của bao người từng năm tháng sống với Trường Sơn "đông nắng tây mưa".

Đèo Violắc đẹp với tiếng gió. Những ngày không mưa, nhất là vào mùa xuân, mùa hạ, khi xe lượn sườn non gió dào dạt thổi vào lưng núi, hay vi vút qua khung cửa tạo nên chuỗi âm thanh như khúc nhạc hoang dã.

Còn nếu du khách đi bộ hay dừng lại nơi lưng chừng núi để nghe chim hót, thì độ xuân về tiếng chim ríu rít gọi đàn, còn vào hạ hay sang thu lại nghe loài chim lạ tiếng lảnh lót vang xa từ phía triền non. Và mùa xuân đến hoa rừng đua nở, đặc biệt sang tháng giêng, tháng hai hoa vẫn còn khoe sắc, có lẽ do lạnh nên rừng xuân thức giấc muộn.

Đèo Violắc đẹp với mây trời, nếu ngày nắng người qua đèo nhìn được vô số những đám mây từ biển bay về núi, hình dạng luôn thay đổi, nổi cộm trên nền trời xanh thẳm người ta thường gọi là phù vân. Còn khi chiều xuống hay ban mai, sương và mây bay là đà trước mặt, tạo nên cái cảm giác mát lạnh, ẩm ướt, hoang sơ.

Những ngày mưa gió, đèo vắng người qua, con đường rải nhựa đen ánh như sợi chỉ luồn qua triền núi, rồi thì lưng đèo, đỉnh đèo mây mù che phủ dày đặc, một cảnh đẹp đối với những ai thích ngắm núi rừng khi mùa đông sang. Đèo Violắc mùa hè ấn tượng với tiếng chim, còn mùa mưa có âm thanh của suối. Tiếng những dòng chảy trầm đục nghe như tiếng xe chạy trong lòng đất tạo cho núi rừng thêm vẻ hùng thiêng.

Đỉnh đèo Violắc là điểm mốc ranh giới giữa hai tỉnh Quảng Ngãi và Kontum. Và như thế khi du khách tạm biệt Ba Tơ sẽ vào huyện Komplong, mà các xã đầu tiên là Pơ-ê rồi đến xã Hiếu (theo tiếng địa phương gọi là Mơ-năm). Tiếng nói của người Mơ-năm và người Hrê có khác nhưng hiểu được nhau, sự giao hảo của hai dân tộc đã tạo nên nhiều đôi chồng vợ. Tình cảm con người hai phía đông và tây đèo từ bao đời đã gắn bó, chung lòng xây dựng quê hương vùng cao.

Theo Quảng Ngãi Online

Thứ Hai, 4 tháng 4, 2011

Chuyến đi khó quên trên đèo Hòn Giao (Phần cuối)

Ngày chủ nhật ở Đà Lạt:
.
Từ 5 giờ sáng chủ nhật, anh Lylong và anh Loc47 đã đón chúng tôi ở quán Café gần khách sạn, cùng nhau lên đường sớm, chúng tôi dự định sẽ quay lại Trại Mát – Cầu Đất để tìm những lọn mây buổi sáng.

Trời hôm nay không có nắng, sương thì ít, chỉ còn lại vài đám mây từ chiều hôm qua vẫn còn lười biếng trong thung lũng như đợi gió mang đi.

Anh Lylong định sẽ chuyển sang đề tài khác thì bất ngờ phát hiện rất đông anh chị em công nhân chuẩn bị hái chè, chúng tôi cùng đi theo họ lên một đồi chè ở Cầu Đất.
Tuy cách xa Bảo Lộc nhưng đồi chè ở đây cũng thật đẹp, tuy nhỏ nhưng những hàng chè xanh rì được chăm chút rất kỹ như những đồi chè do Đài Loan đầu tư ở Bảo Lộc mà anh Thương đã giới thiệu với chúng tôi trong chuyến đi trước.

< Những người ở gần thì đến bằng xe đạp, những người ở xa thì có xe tải đưa đến nơi.
Tất cả tập kết và chuẩn bị vào việc, cùng nhau hái trên những luống chè đều tăm tắp.
Ở gần đó có một ngôi nhà đang xây dựng, địa thế thật tuyệt để có một góc nhìn tốt, cả 4 anh em chúng tôi cùng tìm cách leo lên, anh Long lên trước, như đã được luyện tập, anh ấy leo rất nhanh, chẳng mấy chốc đã thấy anh ấy ở trên tầng 2 và gọi chúng tôi cố leo lên.

Rồi anh Loc47 cũng leo lên được, tôi là người thứ 3, tất nhiên các bạn biết ai còn lại rồi, Thekids66, người nặng ngót 1/10 tấn đang ì ạch leo lên, cái thang gỗ thông như chực gãy dưới sức nặng của anh ấy. Cuối cùng anh Loc47, tôi và Thekids cũng chỉ dám leo đến tầng 1 mà thôi, chắc trên kia góc máy của anh Long đẹp lắm. Thôi, nhát gan thì chịu vậy.
Không như ở Bảo Lộc, ở đây người ta hái chè rất kỹ, những chị em công nhân ngắt từng búp chè một, những búp chè mơn mởn xanh non, để bỏ vào những chiếc giỏ mềm được xách theo, thay vì vậy, ở Bảo Lộc người ta đựng chè bằng những chiếc gùi và hái từng nắm chè nên hái rất nhanh.
Thật lâu mới đi lên được một đoạn, điều này lý giải vì sao chỉ một diện tích nhỏ mà có rất đông người hái chè.
< Để ngắt từng búp chè như vậy, chị em phải dùng lưỡi lam buộc vào ngón tay cho đỡ đau.
Tôi để ý thấy 80% công nhân hái chè là chị em phụ nữ.

Cô bé này đang học cấp 3, mới 16 tuổi mà đã cùng lao động với mẹ, cô cho biết mỗi ngày hái chè chỉ được trả 36.000vnd, không có một khỏan thưởng nào khác vì là công nhân tự do.
Trời đã đứng bóng, chúng tôi tạm chia tay những công nhân hái chè, họ chào rất thân thiện, anh Long nói rằng anh ấy sẽ quay lại đây, với những góc máy của anh ấy, tôi chắc chắn rằng chúng ta sẽ lại được nhìn những tác phẩm đẹp.
Ngày chủ nhật cũng là ngày bận rộn với khách hàng của anh Loc47 và anh Lylong, các anh ấy phải về trước và hẹn sẽ gặp chúng tôi vào buổi trưa. Trước khi tạm chia tay, anh Long giới thiệu chúng tôi vào một cánh đồng trồng rau củ...
Bên cạnh những luống rau...
Là những luống cà rốt đang mùa thu hoạch.
Lao động ở đây cũng toàn là chị em, các chị vừa lao động vừa cười nói vui vẻ với chú gấu Thekids.
Những luống cà rốt được thu hoạch rồi đem cân để đến với những người dân thị thành.


Trở lại Đà Lạt, chúng tôi được anh Long mời về nhà uống café và cùng trò chuyện, nhà anh Long nằm trên đường Phan Bội Châu, một con đường trung tâm Đà Lạt, cách nhà anh Loc47 chưa đầy 100m. Chúng tôi được anh Long giới thiệu những tác phẩm mới của anh, những bức ảnh thật đẹp được anh để khiêm tốn trong tủ.
Cũng ở đây, chúng tôi được thấy một tủ lớn chất đầy cúp vàng cúp bạc và những huy chương các lọai của các cuộc thi trong và ngòai nước. Tuy nổi tiếng như vậy nhưng anh luôn khiêm tốn, hòa đồng và sẵn sàng chỉ cho đàn em những kinh nghiệm mà anh đã trải qua. Chúng tôi còn được anh tặng tấm bản đồ du lịch, tấm bản đồ vô cùng tiện lợi mà tôi rất thích, mơ ước sẽ có một dịp xuyên Việt bằng xe máy với tấm bản đồ này.

Sau bữa cơm gà Phan Rang rất ngon với anh Long, anh Lộc và Pategan, anh Loc47 trả xe máy giúp chúng tôi, anh ấy đã lo lắng cho chúng tôi suốt chuyến đi dù anh ấy rất bận.

Vậy là chúng tôi đã hòan thành chuyến đi Đà Lạt – Nha Trang chớp nhóang bằng cung đường mới tuyệt đẹp, với những khó khăn, những niềm vui, những cảm nhận khó quên. Trên tất cả những điều đó, chúng tôi đã có một chuyến đi của tình anh em, bằng hữu.
Vậy thì các bạn còn chờ gì nữa mà không họach định chuyến đi của riêng mình? Hãy đi để được cảm nhận nhiều hơn!

Mai Thành Tiến
Theo web Quehuongtoi

Phần 1 - Phần 2 - Phần 3 - Phần 4 - Phần 5 - Phần 6 - Phần 7 - Phần cuối

Đèo Hòn Giao: phiêu du trên con đường nối liền rừng ...
Cung đường tuyệt mỹ: Đèo Hòn Giao.
Những con đèo ấn tượng ở Việt Nam - Du lịch, GO!