Hòn Tre là trung tâm hành chính của huyện Kiên Hải, tỉnh Kiên Giang, cách thành phố Rạch Giá 30km về phía tây.
Từ bến cảng Rạch Giá đến Hòn Tre mất độ 2 giờ ngồi tàu. Hòn Tre có chiều dài 3,5km, nơi rộng nhất chừng 2km - có diện tích khoảng 400 ha, đỉnh cao nhất 395m. Cư dân trên đảo sinh sống bằng nghề làm vườn, đánh bắt và chế biến hải sản.
Tại Rạch Giá nhìn ra biển: Hòn Tre có dáng tựa con rùa khổng lồ bơi trên biển, nên đảo còn có tên là Hòn Rùa.
Có người cho rằng đúng tên phải là Hòn Tre bởi đảo có vị trí án ngữ dông bão, che chắn cho Rạch Giá. Hòn Tre có nhiều cảnh đẹp như bãi Chén, động Dừa, Đuôi Hà Bá... Bãi Chén nằm ở phía tây bắc của đảo, là một vịnh nhỏ sóng êm, có chiều dài khoảng 2km. Đặc điểm của bãi Chén là ven bờ có rất nhiều tảng đá to tròn như cái bát (chén) úp khổng lồ. Đến bãi Chén du khách thích ngồi trên những cái chén đá đó câu cá, ngắm cảnh, nghỉ ngơi sau những giây phút bơi đùa thỏa thích. Đây là bãi tắm sạch đẹp nhất của Hòn Tre, cảnh vật vẫn giữ được nét hoang sơ, dưới là biển, trên bờ cây rừng tỏa bóng mát.
Từ trung tâm thị trấn Hòn Tre đi tàu ven theo đảo độ 20 phút thì tới bãi Chén; ngồi trên tàu ngắm cảnh thiên nhiên, vừa lai rai những món đặc sản của biển thật tuyệt vời. Nếu đi đường bộ phải băng qua núi mất độ 45 phút, mệt hơn nhưng lại có những thú vị khác; trên núi vườn trái cây bạt ngàn, nào là mãng cầu, xoài, thanh long, mít…
Du khách có thể vào tận vườn thưởng thức, chủ vuờn hiếu khách nên thường vừa bán vừa tặng. Lạ một điều, trái cây ở đây lại ngon ngọt hơn trong đất liền rất nhiều.
Động Dừa là một vịnh nhỏ với rất nhiều dừa mọc ven biển, có một làng chài ở đây nên ghe tàu thường ghé lại để tiếp tế lương thực và nghỉ ngơi sau những giờ vất vả giữa biển khơi.
Động Dừa cũng có bãi tắm đẹp với nhiều ghềnh đá nhấp nhô trên sóng biển. Đến đây du khách có thể vào thăm làng chài, xem cảnh sinh hoạt thường ngày của người dân.
< Bộ xương cá voi được thờ cúng tại Dinh ông.
Đuôi Hà Bá chỉ dành cho người có can đảm chơi đùa, lặn hụp xuống biển để cạy hàu bám vào ghềnh đá, rồi vắt chanh, ăn sống tại chỗ.
Đến đây leo lên đỉnh đầu rùa, nơi có những tán cây cổ thụ lớn; ngồi ngắm cảnh thiên nhiên bốn bề, sau đó thám hiểm các hang động tìm dấu vết di chỉ của người tiền sử.
Du khách đến Hòn Tre được thưởng thức những món ăn thật hấp dẫn, lạ miệng, chẳng hạn như cồi của một loại hàu có tên là Biện Mai.
Con hàu được người dân đảo chế biến thành nhiều kiểu: ăn sống, nấu cháo, lăn bột chiên dòn dùng chung với các loại rau thiên nhiên mọc trên đảo. Dưới lớp cát biển có loại cà xỉu cũng được người dân đảo chế biến thành nhiều món ăn ngon.
Từ Hòn Tre cũng rất tiện lợi để tổ chức các tour du lịch liên kết giữa đất liền và các hòn đảo chung quanh.
Du lịch, GO! Tổng hợp từ internet
Thứ Tư, 2 tháng 3, 2011
Khám phá Mường Lát
Huyện vùng cao - biên giới Mường Lát (Thanh Hóa) tọa lạc trên độ cao hơn 700m so với mực nước biển, có đường biên giới giáp hai huyện Viêng Xay và Xốp Pâu, tỉnh Hủa Phăn (nước bạn Lào), với tổng chiều dài hơn 97km.
Tổng diện tích tự nhiên của Mường Lát là 80.865 ha, với hơn 34.000 đồng bào thuộc bảy dân tộc anh em (gồm Thái, Mông, Mường, Dao, Khơ Mú, Kinh, Hoa) sống xen kẽ tại 86 bản. Trong số đó, người dân tộc Thái chiếm số đông (48,25%), tiếp đó là người Mông (42,89%). Mường Lát là nơi đầu tiên mở rộng vòng tay đón dòng sông Mã trở lại đất Việt sau khi rong ruổi bên nước bạn Lào.
Nói đến Mường Lát phải kể đến dòng sông Mã hùng vĩ, nên thơ với nhiều truyền thuyết huyền bí, như truyền thuyết thần Long Mã vâng lệnh Ngọc Hoàng xuống hạ giới làm sông cứu hạn cho con người. Thần sải vó phi từ tây sang đông, đất lún sâu xuống và nước ngọt phun ra tưới mát đồng ruộng cỏ cây. Dòng sông này có rất nhiều tên gọi được chép trong sử sách, như sông Định Minh, Ngu, Ngung, Nguyệt Thường, Hội Thường, Thanh Giang, Lễ, Hồng Cừ, Bà Mã, Tất Mã Giang…
< Một em trai dân tộc Mông cùng bố ở xã Mường Lý, huyện Mường Lát (Thanh Hóa) trên đường lên nương về.
Nhưng tên khai sinh (Nậm Mã theo tiếng dân tộc Thái) và tên còn gọi đến nay (sông Mã) là nổi tiếng và có sức sống lâu dài nhất. Sông Mã còn là nguồn cảm hứng bất tận cho những thi nhân lừng danh như Lê Thánh Tông, Nguyễn Trãi, Nhữ Bá Sĩ, Ngô Thì Sĩ, Ngô Thì Nhậm, Phan Huy Ích, Phan Huy Chú, Nguyễn Văn Siêu, Cao Bá Quát, Tản Đà… Và chảy dài dọc trong bài thơ bất hủ Tây tiến của nhà thơ hào hoa Quang Dũng: Sông Mã xa rồi tây tiến ơi. Nhớ về rừng núi, nhớ chơi vơi...
Khởi nguồn từ dãy hoa cương Phu Huổi Long hùng vĩ (cao 2.178m) thuộc miền Tây Bắc của Tổ quốc, sông Mã mở cuộc hành trình 102km trên đất Sầm Nưa (tỉnh Hủa Phăn, nước bạn Lào) trước khi trở về đất Việt, ào ạt cuốn phăng mọi trở lực để vươn ra biển lớn, kết thúc chuyến phiêu lưu vô tiền khoáng hậu dài 512km của mình tại cửa biển Hội Trào (huyện Hoằng Hóa, tỉnh Thanh Hóa) rộng 1,8km.
Duy chỉ dòng sông này khai sinh và kết thúc tại nước ta, nhưng có một chặng đường dài vẫy vùng trên đất bạn Lào.
Theo người dân địa phương, tên gọi "Mường Lát" không phải vì nơi đây từng có rất nhiều gỗ lát như mọi người vẫn nghĩ. Chữ Lát (trong Mường Lát) tiếng Thái có nghĩa là “nơi nước tràn qua”, bởi mùa mưa nước từ các con suối thường tràn qua làng bản để hòa vào lòng sông Mã. Núi Lát, suối Lát và bản Lát là nơi thể hiện rõ nhất điều đó.
< Hai mẹ con dân tộc Mông ở xã Mường Lý, huyện Mường Lát (Thanh Hóa) ăn cơm trưa trong túp lều canh ngô trên nương.
Lại từng là Mường lớn nhất vùng nên người ta lấy từ tên bản này làm tên chung cho huyện. Còn có cách lý giải trong dân gian cho rằng Lát là chữ Lạt của người Thái cổ - nghĩa là "nơi tập trung buôn bán sầm uất ở trên cao".
Từ Hà Nội đến Mường Lát, nếu đi bằng đường bộ du khách có thể theo hai con đường chính. Một là theo quốc lộ 6 đi tới ngã ba Tòng Đậu, trườn sang đường 15A đi huyện Mai Châu rồi vượt thêm đến thị trấn Co Lương (đều thuộc tỉnh Hòa Bình).
Từ đây xuôi bên bờ sông Mã đến thị trấn Hồi Xuân, huyện Quan Hóa (Thanh Hóa), rồi nhằm thẳng tỉnh lộ 520 ngược lên Mường Lát. Hoặc theo quốc lộ 1A đến TP Thanh Hóa, ngược quốc lộ 47, quốc lộ 15A đến thị trấn Hồi Xuân.
< Thiếu nữ dân tộc Mông ở bản Cá Tớp, xã Pù Nhi, huyện Mường Lát (Thanh Hóa) đã biết dùng điện thoại đi động, chủ yếu chỉ nghe nhạc.
< Khu lều trọ học của các em học sinh Trường THCS Mường Lý, huyện vùng cao biên giới Mường Lát (Thanh Hóa).
Rồi theo tỉnh lộ 520 bên kia cây cầu Hồi Xuân, hoàn tất cuộc chinh phục hơn 100km đường đèo dốc quanh co, chúng ta sẽ tận mắt thấy nơi con sông Mã trở về đất Việt. Và khi nghỉ chân dưới gốc cây đa huyền thoại trên đỉnh Pù Lộc Cộc (cổng trời) hùng vĩ, chúng ta đã có thể phóng tầm mắt đến những bản làng đầu tiên của đất Mường Lát.
Chặng đường từ Hà Nội đến Mường Lát nếu đi theo quốc lộ 1A thì khoảng 420km. Còn đi theo quốc lộ 6 hành trình sẽ giảm gần một nửa đường.
Mường Lát đã và đang là điểm đến hấp dẫn của những du khách thích đi "phượt" và khách "Tây balô" ưa khám phá, mạo hiểm.
Theo Tinnhanh
Tổng diện tích tự nhiên của Mường Lát là 80.865 ha, với hơn 34.000 đồng bào thuộc bảy dân tộc anh em (gồm Thái, Mông, Mường, Dao, Khơ Mú, Kinh, Hoa) sống xen kẽ tại 86 bản. Trong số đó, người dân tộc Thái chiếm số đông (48,25%), tiếp đó là người Mông (42,89%). Mường Lát là nơi đầu tiên mở rộng vòng tay đón dòng sông Mã trở lại đất Việt sau khi rong ruổi bên nước bạn Lào.
Nói đến Mường Lát phải kể đến dòng sông Mã hùng vĩ, nên thơ với nhiều truyền thuyết huyền bí, như truyền thuyết thần Long Mã vâng lệnh Ngọc Hoàng xuống hạ giới làm sông cứu hạn cho con người. Thần sải vó phi từ tây sang đông, đất lún sâu xuống và nước ngọt phun ra tưới mát đồng ruộng cỏ cây. Dòng sông này có rất nhiều tên gọi được chép trong sử sách, như sông Định Minh, Ngu, Ngung, Nguyệt Thường, Hội Thường, Thanh Giang, Lễ, Hồng Cừ, Bà Mã, Tất Mã Giang…
< Một em trai dân tộc Mông cùng bố ở xã Mường Lý, huyện Mường Lát (Thanh Hóa) trên đường lên nương về.
Nhưng tên khai sinh (Nậm Mã theo tiếng dân tộc Thái) và tên còn gọi đến nay (sông Mã) là nổi tiếng và có sức sống lâu dài nhất. Sông Mã còn là nguồn cảm hứng bất tận cho những thi nhân lừng danh như Lê Thánh Tông, Nguyễn Trãi, Nhữ Bá Sĩ, Ngô Thì Sĩ, Ngô Thì Nhậm, Phan Huy Ích, Phan Huy Chú, Nguyễn Văn Siêu, Cao Bá Quát, Tản Đà… Và chảy dài dọc trong bài thơ bất hủ Tây tiến của nhà thơ hào hoa Quang Dũng: Sông Mã xa rồi tây tiến ơi. Nhớ về rừng núi, nhớ chơi vơi...
Khởi nguồn từ dãy hoa cương Phu Huổi Long hùng vĩ (cao 2.178m) thuộc miền Tây Bắc của Tổ quốc, sông Mã mở cuộc hành trình 102km trên đất Sầm Nưa (tỉnh Hủa Phăn, nước bạn Lào) trước khi trở về đất Việt, ào ạt cuốn phăng mọi trở lực để vươn ra biển lớn, kết thúc chuyến phiêu lưu vô tiền khoáng hậu dài 512km của mình tại cửa biển Hội Trào (huyện Hoằng Hóa, tỉnh Thanh Hóa) rộng 1,8km.
Duy chỉ dòng sông này khai sinh và kết thúc tại nước ta, nhưng có một chặng đường dài vẫy vùng trên đất bạn Lào.
Theo người dân địa phương, tên gọi "Mường Lát" không phải vì nơi đây từng có rất nhiều gỗ lát như mọi người vẫn nghĩ. Chữ Lát (trong Mường Lát) tiếng Thái có nghĩa là “nơi nước tràn qua”, bởi mùa mưa nước từ các con suối thường tràn qua làng bản để hòa vào lòng sông Mã. Núi Lát, suối Lát và bản Lát là nơi thể hiện rõ nhất điều đó.
< Hai mẹ con dân tộc Mông ở xã Mường Lý, huyện Mường Lát (Thanh Hóa) ăn cơm trưa trong túp lều canh ngô trên nương.
Lại từng là Mường lớn nhất vùng nên người ta lấy từ tên bản này làm tên chung cho huyện. Còn có cách lý giải trong dân gian cho rằng Lát là chữ Lạt của người Thái cổ - nghĩa là "nơi tập trung buôn bán sầm uất ở trên cao".
Từ Hà Nội đến Mường Lát, nếu đi bằng đường bộ du khách có thể theo hai con đường chính. Một là theo quốc lộ 6 đi tới ngã ba Tòng Đậu, trườn sang đường 15A đi huyện Mai Châu rồi vượt thêm đến thị trấn Co Lương (đều thuộc tỉnh Hòa Bình).
Từ đây xuôi bên bờ sông Mã đến thị trấn Hồi Xuân, huyện Quan Hóa (Thanh Hóa), rồi nhằm thẳng tỉnh lộ 520 ngược lên Mường Lát. Hoặc theo quốc lộ 1A đến TP Thanh Hóa, ngược quốc lộ 47, quốc lộ 15A đến thị trấn Hồi Xuân.
< Thiếu nữ dân tộc Mông ở bản Cá Tớp, xã Pù Nhi, huyện Mường Lát (Thanh Hóa) đã biết dùng điện thoại đi động, chủ yếu chỉ nghe nhạc.
< Khu lều trọ học của các em học sinh Trường THCS Mường Lý, huyện vùng cao biên giới Mường Lát (Thanh Hóa).
Rồi theo tỉnh lộ 520 bên kia cây cầu Hồi Xuân, hoàn tất cuộc chinh phục hơn 100km đường đèo dốc quanh co, chúng ta sẽ tận mắt thấy nơi con sông Mã trở về đất Việt. Và khi nghỉ chân dưới gốc cây đa huyền thoại trên đỉnh Pù Lộc Cộc (cổng trời) hùng vĩ, chúng ta đã có thể phóng tầm mắt đến những bản làng đầu tiên của đất Mường Lát.
Chặng đường từ Hà Nội đến Mường Lát nếu đi theo quốc lộ 1A thì khoảng 420km. Còn đi theo quốc lộ 6 hành trình sẽ giảm gần một nửa đường.
Mường Lát đã và đang là điểm đến hấp dẫn của những du khách thích đi "phượt" và khách "Tây balô" ưa khám phá, mạo hiểm.
Theo Tinnhanh
Thứ Ba, 1 tháng 3, 2011
Chắt chắt - Đặc sản sông Gianh
Khúc sông Gianh chạy qua xã Phù Hoá, Quảng Trạch, Quảng Bình dài chừng bốn cây số. Đây là vùng giao thoa giữa nước lợ và nước ngọt. Vùng giao thoa này sinh ra một loài hến bé nhỏ, dân gian gọi là chắt chắt.
Hằng năm, vào cuối tháng Hai đầu tháng Ba âm lịch, sau một cơn mưa giông, nước ngọt đầu nguồn sông đổ về đây, gặp làn nước lợ từ dưới cửa biển dâng lên. Khí trời se lạnh, không gian khoáng đạt, hai làn nước trai tráng và nữ nhi ấy chảy oà vào nhau, tan trong nhau, nồng nhiệt trong nhau như một cuộc hoan lạc vĩ đại của sông nước, để rồi sinh ra hàng triệu hàng triệu triệu con chắt chắt nhỏ li ti.
Chuyện ấy kể như huyền thoại nhưng là cách để người dân Phù Hoá giải thích về sự ra đời của nghề xúc chắt chắt làng mình.
Người dân Phù Hoá còn nghèo lắm và nghề cào chắt chắt như một "cứu cánh". Mùa chắt chắt nhiều nhất là từ tháng Ba đến tháng Tám, nay người Phù Hoá tận dụng cào đến cả tháng 10, 11 âm lịch.
Sang mùa giá rét, chắt chắt càng ít đi, hơn nữa mùa này có cào được cũng ít người ăn. Làm nghề này, người ta chỉ sắm chiếc cào, đến mùa trầm mình xuống bờ cát ven sông xúc chắt chắt lẫn trong cát, rồi sàng cát xuống sông, lọc chắt chắt bỏ vào bao mang theo.
Người cào giỏi, ngày kiếm được vài chục lon, đem bán được vài chục ngàn đồng, vậy mà tất cả chi tiêu của gia đình đều từ đó mà ra. Bởi vậy, ở Phù Hoá có gia đình đi cào đủ cả cha mẹ, con cái để kiếm được nhiều chắt chắt, mong đắp đổi hàng ngày. Nhưng cũng thật lạ! Làng Phù Hoá từ xưa đến nay lại được xem là đất học của tỉnh Quảng Bình.
Làng là nơi sinh ra danh nhân văn hoá Nguyễn Hàm Ninh, thầy dạy học của Vua Tự Đức. Làng Phù Hoá bây giờ tính ra có hàng trăm người có học vị tiến sĩ, cử nhân... và hàng chục em vào đại học mỗi năm. Người già ở Phù Hoá thường cắt nghĩa: "Làm nghề này mới biết chịu thương chịu khó để nên người, biết đem cho người cái ngọt ngào còn nhận về mình cay đắng nhọc nhằn. Biết ăn, biết ở, trời cho lại".
Muốn ăn con chắt chắt cũng kỳ công lắm. Chắt chắt cào được đem xa (rửa) thật kỹ vài ba nước, để cho ráo rồi đun xoong nước thật sôi mới thả vào, bỏ ít muối hạt, dùng bó đũa đánh nhiều lần để gạt nhân sang xoong khác. Bị nước nóng, vỏ chắt chắt nở ra, mặt rời vỏ, nổi lên theo nước sang xoong khác. Cứ gạn qua gạn về cho hết mặt thì thôi. Nước chắt chắt sau khi nấu xong có thể làm canh chan ăn ngay với cơm, thêm chút muối ớt, gừng, cảm giác ngọt lịm.
Người thích ăn kiểu thông thường thì có thêm ít rau muống hay rau tập tàng thái nhỏ đun vừa chín tới, chan với cơm hoặc bắp rang để ăn. Còn nhân chắt chắt nếu ăn bình thường thì đổ lẫn canh, nếu muốn làm món nhậu thì vớt ra cho vào chảo, bỏ ít dầu, gia vị xào lên, đem xúc bánh tráng, cam đoan ăn mệt nghỉ, còn ăn được chừng nào thì còn thèm chừng ấy. Món này hiện được các quán nhậu bình dân khai thác làm đồ nhậu vừa rẻ, vừa hút thực khách.
Lấy bánh đa xúc vào dĩa chắt chắt, dùng đũa gắp một ngọn rau thơm để lên trên và đưa vào miệng. Từ từ nhai để tận hưởng cái giòn tan của bánh đa, cái hương thơm đượm vị phù sa của vừng, cái ngầy ngậy của chắt chắt, trong một chút cay của ớt, một chút chua của cà, một chút nồng của tiêu, một chút thơm của hành... Và cảm giác như vũ trụ đã hội đủ trong vòm họng...
Chắt chắt còn được xào với mít non lá lốt. Xưa nay, món này dành cho người nghèo. Mít non gọt vỏ, băm nhỏ, thêm một ít lá lốt thái mịn trộn đều xào với chắt chắt. Món này bây giờ được bán ở quán nhậu cũng "hút" khách đáo để vì nó được được dân nhậu phong là "đệ nhất dinh dưỡng" và "đệ nhất sạch"...
Theo Danviet
Có những bà con đi xa, trở về thăm quê, mới cầm bát canh húp 1 cái, con mắt đã nhoè đi vì nước mắt. Nước mắt nhớ về người mệ, người mạ tảo tần năm xưa, nhớ đến cái vị ngọt mà bát canh mạ nấu cho đàn con ăn ...
Trong cuộc đời có những món Sơn Hào Hải Vị, có thể là những món ăn đắt tiền. Nhưng hãy thử húp một bát canh Chắt Chắt, thì không gì tả được, nó làm lòng mình thật là mát, bao nhiêu cái mệt nhọc cũng tự nhiên tan biến.
Hằng năm, vào cuối tháng Hai đầu tháng Ba âm lịch, sau một cơn mưa giông, nước ngọt đầu nguồn sông đổ về đây, gặp làn nước lợ từ dưới cửa biển dâng lên. Khí trời se lạnh, không gian khoáng đạt, hai làn nước trai tráng và nữ nhi ấy chảy oà vào nhau, tan trong nhau, nồng nhiệt trong nhau như một cuộc hoan lạc vĩ đại của sông nước, để rồi sinh ra hàng triệu hàng triệu triệu con chắt chắt nhỏ li ti.
Chuyện ấy kể như huyền thoại nhưng là cách để người dân Phù Hoá giải thích về sự ra đời của nghề xúc chắt chắt làng mình.
Người dân Phù Hoá còn nghèo lắm và nghề cào chắt chắt như một "cứu cánh". Mùa chắt chắt nhiều nhất là từ tháng Ba đến tháng Tám, nay người Phù Hoá tận dụng cào đến cả tháng 10, 11 âm lịch.
Sang mùa giá rét, chắt chắt càng ít đi, hơn nữa mùa này có cào được cũng ít người ăn. Làm nghề này, người ta chỉ sắm chiếc cào, đến mùa trầm mình xuống bờ cát ven sông xúc chắt chắt lẫn trong cát, rồi sàng cát xuống sông, lọc chắt chắt bỏ vào bao mang theo.
Người cào giỏi, ngày kiếm được vài chục lon, đem bán được vài chục ngàn đồng, vậy mà tất cả chi tiêu của gia đình đều từ đó mà ra. Bởi vậy, ở Phù Hoá có gia đình đi cào đủ cả cha mẹ, con cái để kiếm được nhiều chắt chắt, mong đắp đổi hàng ngày. Nhưng cũng thật lạ! Làng Phù Hoá từ xưa đến nay lại được xem là đất học của tỉnh Quảng Bình.
Làng là nơi sinh ra danh nhân văn hoá Nguyễn Hàm Ninh, thầy dạy học của Vua Tự Đức. Làng Phù Hoá bây giờ tính ra có hàng trăm người có học vị tiến sĩ, cử nhân... và hàng chục em vào đại học mỗi năm. Người già ở Phù Hoá thường cắt nghĩa: "Làm nghề này mới biết chịu thương chịu khó để nên người, biết đem cho người cái ngọt ngào còn nhận về mình cay đắng nhọc nhằn. Biết ăn, biết ở, trời cho lại".
Muốn ăn con chắt chắt cũng kỳ công lắm. Chắt chắt cào được đem xa (rửa) thật kỹ vài ba nước, để cho ráo rồi đun xoong nước thật sôi mới thả vào, bỏ ít muối hạt, dùng bó đũa đánh nhiều lần để gạt nhân sang xoong khác. Bị nước nóng, vỏ chắt chắt nở ra, mặt rời vỏ, nổi lên theo nước sang xoong khác. Cứ gạn qua gạn về cho hết mặt thì thôi. Nước chắt chắt sau khi nấu xong có thể làm canh chan ăn ngay với cơm, thêm chút muối ớt, gừng, cảm giác ngọt lịm.
Người thích ăn kiểu thông thường thì có thêm ít rau muống hay rau tập tàng thái nhỏ đun vừa chín tới, chan với cơm hoặc bắp rang để ăn. Còn nhân chắt chắt nếu ăn bình thường thì đổ lẫn canh, nếu muốn làm món nhậu thì vớt ra cho vào chảo, bỏ ít dầu, gia vị xào lên, đem xúc bánh tráng, cam đoan ăn mệt nghỉ, còn ăn được chừng nào thì còn thèm chừng ấy. Món này hiện được các quán nhậu bình dân khai thác làm đồ nhậu vừa rẻ, vừa hút thực khách.
Lấy bánh đa xúc vào dĩa chắt chắt, dùng đũa gắp một ngọn rau thơm để lên trên và đưa vào miệng. Từ từ nhai để tận hưởng cái giòn tan của bánh đa, cái hương thơm đượm vị phù sa của vừng, cái ngầy ngậy của chắt chắt, trong một chút cay của ớt, một chút chua của cà, một chút nồng của tiêu, một chút thơm của hành... Và cảm giác như vũ trụ đã hội đủ trong vòm họng...
Chắt chắt còn được xào với mít non lá lốt. Xưa nay, món này dành cho người nghèo. Mít non gọt vỏ, băm nhỏ, thêm một ít lá lốt thái mịn trộn đều xào với chắt chắt. Món này bây giờ được bán ở quán nhậu cũng "hút" khách đáo để vì nó được được dân nhậu phong là "đệ nhất dinh dưỡng" và "đệ nhất sạch"...
Theo Danviet
Có những bà con đi xa, trở về thăm quê, mới cầm bát canh húp 1 cái, con mắt đã nhoè đi vì nước mắt. Nước mắt nhớ về người mệ, người mạ tảo tần năm xưa, nhớ đến cái vị ngọt mà bát canh mạ nấu cho đàn con ăn ...
Trong cuộc đời có những món Sơn Hào Hải Vị, có thể là những món ăn đắt tiền. Nhưng hãy thử húp một bát canh Chắt Chắt, thì không gì tả được, nó làm lòng mình thật là mát, bao nhiêu cái mệt nhọc cũng tự nhiên tan biến.
Khám phá đảo Ó - Ðồng Trường
Ðảo Ó và đảo Ðồng Trường là hai hòn đảo nằm giữa lòng hồ Trị An (huyện Vĩnh Cửu, tỉnh Ðồng Nai). Ðó là một điểm du lịch sinh thái gần thành phố Hồ Chí Minh, rất hấp dẫn bởi sông nước, rừng, cây, hoa lá, đặc sản tuyệt vời.
Từ thành phố HCM, theo quốc lộ 1A hướng về Ðồng Nai, đến ngã ba Trị An thì rẽ trái, đi 8km nữa đến trung tâm thị trấn Vĩnh An (huyện lỵ Vĩnh Cửu) rồi đến bến thuyền Ðồng Trường. Sau 30 phút thưởng thức thú ngồi thuyền rong chơi trên hồ Trị An, bạn sẽ đặt chân lên đảo Ó.
Nằm giữa lòng hồ, cách đất liền không xa, nhưng đảo Ó như một ốc đảo tách biệt. Trên diện tích 2,2 ha nay, Công ty du lịch Ðồng Nai đã khéo phối hợp cảnh sắc thiên nhiên mà tạo dựng một khu du lịch tuyệt đẹp. Ðặt chân lên đảo, du khách thật bất ngờ trước khung cảnh cây lá xanh tươi, trăm hoa khoe sắc.
Con đường vòng quanh đảo khi thì rợp bóng cây cao, khi thì chập chờn bướm hoa và gió lộng. Bãi cát cuối đảo sóng vẫn vỗ về cũng là nơi bạn có thể đắm mình vui đùa trong làn nước hồ trong xanh và mát mẻ.
Ở đây có một máng trượt nước cao 15 mét cho những ai thích tìm cảm giác mạnh. Ngoài ra, còn có các trò vui chơi như đi ca nô, mô tô nước, phóng phi tiêu, đánh cờ...
< Mọi người có thể cùng nhau hái trái cây trên đảo Đồng Trường (kế bên Đảo Ó), trái cây ở đây rất ngọt, cảm giác được hái trái ăn ngay tại vườn rất là vui và rất ngon.
Buổi trưa, nhà hàng đãi bạn món đặc sản: cá lăng nấu canh chua và cá lăng kho tộ. Cá lăng tươi chong mới bắt lên từ hồ Trị An, thịt thơm, ngọt và béo.
Cơm trưa xong, bạn chọn một chiếc võng dưới bóng cây râm mát nằm đung đưa theo làn gió sông ngọt mùi cây cỏ, ru giấc ngủ bằng tiếng chim hót và tiếng sóng vỗ dạt dào.
Nét độc đáo của hai ốc đảo này là gần TP.HCM (khoảng 70 km), tiện cho du khách muốn đi du lịch trong hai ngày nghỉ cuối tuần (có thể sáng đi chiều về, hoặc ở qua đêm). Ðến đây bạn sẽ được đắm mình vào thiên nhiên trong lành, yên ả và của mênh mông sông nước.
Nếu muốn nghỉ qua đêm, đã có những nhà nghỉ rất đẹp ẩn mình dưới rừng cây bên mé đảo hoặc trên đồi cao trông xuống toàn cảnh hồ. Còn gì bằng nếu được đón trăng lên trên đảo!
Giá một số dịch vụ vui chơi giải trí ở đảo Ó: Nhà nghỉ qua đêm 120.000đ/phòng đôi (có quạt); ca nô 500.000đ/giờ đi được 10 người; mô tô nước 300.000đ/giờ (đi được hai người); cơm phần từ 19.000 - 25.000/phần; võng 5.000đ/chiếc (không giới hơn thời gian).
Tổng hợp từ internet
Từ thành phố HCM, theo quốc lộ 1A hướng về Ðồng Nai, đến ngã ba Trị An thì rẽ trái, đi 8km nữa đến trung tâm thị trấn Vĩnh An (huyện lỵ Vĩnh Cửu) rồi đến bến thuyền Ðồng Trường. Sau 30 phút thưởng thức thú ngồi thuyền rong chơi trên hồ Trị An, bạn sẽ đặt chân lên đảo Ó.
Nằm giữa lòng hồ, cách đất liền không xa, nhưng đảo Ó như một ốc đảo tách biệt. Trên diện tích 2,2 ha nay, Công ty du lịch Ðồng Nai đã khéo phối hợp cảnh sắc thiên nhiên mà tạo dựng một khu du lịch tuyệt đẹp. Ðặt chân lên đảo, du khách thật bất ngờ trước khung cảnh cây lá xanh tươi, trăm hoa khoe sắc.
Con đường vòng quanh đảo khi thì rợp bóng cây cao, khi thì chập chờn bướm hoa và gió lộng. Bãi cát cuối đảo sóng vẫn vỗ về cũng là nơi bạn có thể đắm mình vui đùa trong làn nước hồ trong xanh và mát mẻ. Ở đây có một máng trượt nước cao 15 mét cho những ai thích tìm cảm giác mạnh. Ngoài ra, còn có các trò vui chơi như đi ca nô, mô tô nước, phóng phi tiêu, đánh cờ...
< Mọi người có thể cùng nhau hái trái cây trên đảo Đồng Trường (kế bên Đảo Ó), trái cây ở đây rất ngọt, cảm giác được hái trái ăn ngay tại vườn rất là vui và rất ngon.
Buổi trưa, nhà hàng đãi bạn món đặc sản: cá lăng nấu canh chua và cá lăng kho tộ. Cá lăng tươi chong mới bắt lên từ hồ Trị An, thịt thơm, ngọt và béo.
Cơm trưa xong, bạn chọn một chiếc võng dưới bóng cây râm mát nằm đung đưa theo làn gió sông ngọt mùi cây cỏ, ru giấc ngủ bằng tiếng chim hót và tiếng sóng vỗ dạt dào.
Nét độc đáo của hai ốc đảo này là gần TP.HCM (khoảng 70 km), tiện cho du khách muốn đi du lịch trong hai ngày nghỉ cuối tuần (có thể sáng đi chiều về, hoặc ở qua đêm). Ðến đây bạn sẽ được đắm mình vào thiên nhiên trong lành, yên ả và của mênh mông sông nước.
Nếu muốn nghỉ qua đêm, đã có những nhà nghỉ rất đẹp ẩn mình dưới rừng cây bên mé đảo hoặc trên đồi cao trông xuống toàn cảnh hồ. Còn gì bằng nếu được đón trăng lên trên đảo!
Giá một số dịch vụ vui chơi giải trí ở đảo Ó: Nhà nghỉ qua đêm 120.000đ/phòng đôi (có quạt); ca nô 500.000đ/giờ đi được 10 người; mô tô nước 300.000đ/giờ (đi được hai người); cơm phần từ 19.000 - 25.000/phần; võng 5.000đ/chiếc (không giới hơn thời gian).
Tổng hợp từ internet
Vượt đèo Chuối (Lâm Đồng): Thăm trạm Hươu và Lan
Nhắc đến Lâm Đồng, người ta thường nhắc đến hai con đèo lớn là đèo Bảo Lộc và đèo Preen. Nhưng nếu đi dọc cao nguyên này, bạn sẽ phát hiện vùng đất nhiều huyền thoại về tình yêu còn sở hữu nhiều ngọn đèo khác với những đặc trưng riêng biệt. Đèo Chuối là một trong số đó.
Nơi đây có tên đèo Chuối vì khi người dân kinh tế mới đến đây, ngọn đèo toàn chuối rừng - Con đèo quanh co chạy bên rừng núi xanh mát, cũng có những khúc cua gấp, nhưng lại đẹp như một sợi dây mềm mại. Còn loại chuối rừng này đã giúp người dân cải thiện bữa ăn trong những ngày đầu lập nghiệp.
Nói đèo Chuối khác với những ngọn đèo khác không sai, bởi nếu đèo Bảo Lộc nổi tiếng với 108 khúc cua gấp khúc, nguy hiểm, nổi tiếng với những vực sâu thăm thẳm, với những dẫy núi chập chùng nối tiếp nhau hay những vách đá mọc đầy hoa thạch thảo hút hồn du khách vào mùa mưa thì đèo Chuối lại mang một vẻ đẹp khác. Đèo Chuối vừa hao hao giống đèo Ngoạn Mục ở những khúc cua gấp như cùi chỏ, vừa lạ lẫm ở những đoạn đường tưởng như chạy thẳng vào núi đá rừng xanh, nhưng khi đến gần lại uốn cong như một chiếc dây mềm mại.
Nhưng cái lạnh của đèo Chuối cùng không khí tinh khiết đến không ngờ mới là điểm khác biệt của nơi đây. Cái lạnh không đủ khiến du khách khoác thêm tấm áo mỏng. mà chỉ hơi se se lạnh như ngầm báo đã đến cao nguyên. Cũng có khi cái lạnh như mời gọi du khách mở toang lồng ngực, hít đầy phổi không khí rất riêng của nơi đây để gột sách cái bụi bặm của thành phố, của chuyến đi cùng những mệt mỏi, lo toan của cuộc sống.
Địa hình heo hút, trắc trở, nên có một thời gian đèo Chuối khá nguy hiểm đối với người đi đường, nhất là đi xe máy. Nhưng gần đây, chính địa hình và không khí se lạnh của ngọn đèo này lại trở thành điểm hấp dẫn du khách. Sự ra đời và thành công của trạm dừng chân Hươu và Lan là một minh chứng.
Trạm Hươu và Lan sở hữu một vị trí khá đắc địa, là nơi du khách đặt những bước chân đầu tiên khi đến cao nguyên huyền thoại này. Đây cũng là nơi để những người khách ấy nán lại đôi phút trước khi tạm biệt vùng cao nguyên đầy gió, lên xe về lại thành phố với bề bộn công việc và cuộc sống.
Nơi đây có tên đèo Chuối vì khi người dân kinh tế mới đến đây, ngọn đèo toàn chuối rừng - Con đèo quanh co chạy bên rừng núi xanh mát, cũng có những khúc cua gấp, nhưng lại đẹp như một sợi dây mềm mại. Còn loại chuối rừng này đã giúp người dân cải thiện bữa ăn trong những ngày đầu lập nghiệp.
Nói đèo Chuối khác với những ngọn đèo khác không sai, bởi nếu đèo Bảo Lộc nổi tiếng với 108 khúc cua gấp khúc, nguy hiểm, nổi tiếng với những vực sâu thăm thẳm, với những dẫy núi chập chùng nối tiếp nhau hay những vách đá mọc đầy hoa thạch thảo hút hồn du khách vào mùa mưa thì đèo Chuối lại mang một vẻ đẹp khác. Đèo Chuối vừa hao hao giống đèo Ngoạn Mục ở những khúc cua gấp như cùi chỏ, vừa lạ lẫm ở những đoạn đường tưởng như chạy thẳng vào núi đá rừng xanh, nhưng khi đến gần lại uốn cong như một chiếc dây mềm mại.
Nhưng cái lạnh của đèo Chuối cùng không khí tinh khiết đến không ngờ mới là điểm khác biệt của nơi đây. Cái lạnh không đủ khiến du khách khoác thêm tấm áo mỏng. mà chỉ hơi se se lạnh như ngầm báo đã đến cao nguyên. Cũng có khi cái lạnh như mời gọi du khách mở toang lồng ngực, hít đầy phổi không khí rất riêng của nơi đây để gột sách cái bụi bặm của thành phố, của chuyến đi cùng những mệt mỏi, lo toan của cuộc sống.
Địa hình heo hút, trắc trở, nên có một thời gian đèo Chuối khá nguy hiểm đối với người đi đường, nhất là đi xe máy. Nhưng gần đây, chính địa hình và không khí se lạnh của ngọn đèo này lại trở thành điểm hấp dẫn du khách. Sự ra đời và thành công của trạm dừng chân Hươu và Lan là một minh chứng.
Trạm Hươu và Lan sở hữu một vị trí khá đắc địa, là nơi du khách đặt những bước chân đầu tiên khi đến cao nguyên huyền thoại này. Đây cũng là nơi để những người khách ấy nán lại đôi phút trước khi tạm biệt vùng cao nguyên đầy gió, lên xe về lại thành phố với bề bộn công việc và cuộc sống.Dù ghé khi lúc vừa đặt chân đến hay lưu luyến trước khi chia tay thì sau khi nhấp nháp ly cà phê Lâm Đồng, bạn sẽ đươc thoả sức lang thang trong khu trồng và trưng bày hàng trăm loại hoa phong lan, bất ngờ đến ngạc nhiên với những con đường hoa phong lan đẹp như tranh vẽ. Trạm dừng chân cũng là nơi trồng và bán hoa nên bạn có thể mua chậu ấy với giá khá rẻ, từ 70.000 đồng tới 170.000 đồng một chậu.
Rời khu vực trồng hoa lan, bạn sẽ đến với con thác đang ầm ầm đổ xuống từ thuợng nguồn, rồi trải dài mênh mang với những đường cong uốn lượn của dòng chảy.
Nước suối không sâu, ngọn thác cũng không cao lắm nhưng để đảm bảo an toàn cho khách, trạm không cho khách bơi lội trong dòng suối ấy. Tiến vào sâu hơn trong cái màu xanh của ngọn núi thấp thoáng phía sau, du khách sẽ bắt gặp những ngôi nhà rông ẩn hiện trong sương, trong tán cây mang đậm hương sắc tây nguyên.
Sẽ là một sai sót lớn nếu cứ khám phá những nét độc đáo, đặc trưng của trạm dừng chân này mà không nhắc đến “nhân vật” thứ hai trên thương hiệu của trạm - những chú hươu lững thững đi dạo trong khu vực nuôi. Nếu đến nơi đây vào mùa xuân, khi những chiếc nhung hươu bắt đầu nhú thì bạn sẽ có cơ hội thưởng thước món rượu nhung hươu đại bổ. Giá 100 cc nhung hươu nguyên chất lên tới hơn 10 triệu đồng.
Trạm dừng chân Hươu và Lan nằm ở cuối đèo Chuối. Muốn đến đây, bạn có thể bắt tuyến xe đi Bảo Lộc hay Đà Lạt, hoặc du lịch bụi với xe máy. Bạn có thể ở lại đây vài ngày. Trạm dừng chân có nhà nghỉ khá tiện nghi, giá phòng từ 300.000 đồng tới 500.000.
Theo Denthan
Rời khu vực trồng hoa lan, bạn sẽ đến với con thác đang ầm ầm đổ xuống từ thuợng nguồn, rồi trải dài mênh mang với những đường cong uốn lượn của dòng chảy.
Nước suối không sâu, ngọn thác cũng không cao lắm nhưng để đảm bảo an toàn cho khách, trạm không cho khách bơi lội trong dòng suối ấy. Tiến vào sâu hơn trong cái màu xanh của ngọn núi thấp thoáng phía sau, du khách sẽ bắt gặp những ngôi nhà rông ẩn hiện trong sương, trong tán cây mang đậm hương sắc tây nguyên.
Sẽ là một sai sót lớn nếu cứ khám phá những nét độc đáo, đặc trưng của trạm dừng chân này mà không nhắc đến “nhân vật” thứ hai trên thương hiệu của trạm - những chú hươu lững thững đi dạo trong khu vực nuôi. Nếu đến nơi đây vào mùa xuân, khi những chiếc nhung hươu bắt đầu nhú thì bạn sẽ có cơ hội thưởng thước món rượu nhung hươu đại bổ. Giá 100 cc nhung hươu nguyên chất lên tới hơn 10 triệu đồng.
Trạm dừng chân Hươu và Lan nằm ở cuối đèo Chuối. Muốn đến đây, bạn có thể bắt tuyến xe đi Bảo Lộc hay Đà Lạt, hoặc du lịch bụi với xe máy. Bạn có thể ở lại đây vài ngày. Trạm dừng chân có nhà nghỉ khá tiện nghi, giá phòng từ 300.000 đồng tới 500.000.
Theo Denthan
Leo núi Bài Thơ
Đến với Quảng Ninh phải đến vịnh Hạ Long, và nếu đã đến Hạ Long bạn hãy thử một lần leo núi Bài Thơ để tìm chút cảm giác mạo hiểm, để cảm nhận một cách đầy đủ nhất vẻ đẹp của cả vùng trời và vùng biển từ một góc riêng khác biệt.
Nhìn từ khu du lịch Bãi Cháy, núi Bài Thơ dựng thẳng đứng với ba đỉnh vươn lên trời cao, chân ôm sát lấy thành phố. Chiều đông, nhìn lá cờ đỏ sao vàng bay phần phật trên đỉnh núi, thèm một chút gió lạnh trên cao và ngắm nhìn cảnh thành phố lên đèn, thế là tôi lên đường.
Nói đến Hạ Long không mấy ai không nghe nhắc đến núi Bài Thơ. Ngọn núi đá vôi sừng sững nơi cửa biển vừa là chứng nhân lịch sử, nơi triều đình xưa đặt trạm gác tiền tiêu canh giữ, đốt lửa báo động cho tàu thuyền (do đó có tên khác là Truyền Đăng), vừa mang màu sắc văn hóa tâm linh, bởi những phiến đá nơi đây đã lưu lại những câu thơ cảm tác bất hủ, một của vua Lê Thánh Tông, một của chúa Trịnh Cương và nhiều tao nhân mặc khách khác.
Tìm được đường lên núi chẳng phải dễ, biển chỉ dẫn vẻn vẹn vài chữ cạnh hàng bán chè khô, chỉ lên một cái ngõ nhỏ đi qua chẳng mấy ai để ý.
Tour leo núi Bài Thơ không được đưa vào khai thác du lịch rộng rãi, muốn lên được phải đi xuyên hơn 200m qua những nhà dân xây dựa cả vào chân núi. Sau khi ghé vào chùa Long Tiên, ngôi chùa linh thiêng dưới chân núi, thắp vài nén nhang, tôi bắt đầu hành trình của mình.
Nửa chặng đường đầu tuy khá dốc và quanh co nhưng vẫn dễ dàng với những bậc thang lát ximăng. Thời tiết mùa đông đã ảm đạm lại càng u ám hơn với những dây leo chằng chịt trên nền đá xám lởm chởm. Những góc hang lớn còn biển gỗ ghi nhận nơi đây từng đặt điện đài liên lạc trong kháng chiến.
Càng lên cao, khung cảnh thành phố sau lưng càng thu hẹp lại, khuất dần sau những cành cây. Con đường càng khó khăn hơn, chỉ là những phiến đá nhỏ xếp lô nhô trên đường mòn. Mồ hôi bắt đầu túa ra. Nhìn lên, thấy lá cờ đỏ hiện ra, xốc lại tinh thần bước nhanh hơn.
Đến bước cuối cùng, vừa đặt chân lên đỉnh, đột ngột cả khung cảnh rộng lớn hiện ra khiến tôi không khỏi choáng ngợp. Một bên là vịnh Hạ Long xanh mênh mang không thấy chân trời, một bên là thành phố xinh đẹp yên bình. Đứng ở đây, có cảm giác cả vùng trời Đông Bắc đều thu vào tầm mắt.
Mùa đông, màu nước không xanh ngọc bích rực rỡ trong nắng, nó lặng lẽ hơn phản chiếu những dãy núi trầm mặc. Dựa vào chân những đảo đá ven bờ là nhà lồng bè của ngư dân, thuyền cá ra vào nhịp nhàng tấp nập dưới bến Đoan, khu chợ Hạ Long.
Bên kia, phía Bãi Cháy, tàu thuyền du lịch nằm rải rác, có chiếc rẽ sóng vẽ lên những vệt trắng dài, còi tàu vang dội. Trong lùm cây xa xa thấp thoáng mấy con khỉ chuyền cành, gọi nhau chí chóe.
Tôi thấy dường như mình đang ở một thế giới khác, giống kẻ tu hành tìm chỗ xa lánh trần tục. Hít đầy lồng ngực cơn gió lành lạnh đầu đông, thật thanh thản và sảng khoái. Hạ Long, thành phố của tôi, nhỏ bé và yên bình nhưng mang trong mình hơi thở phóng khoáng của cả biển và núi rừng.
Biển rộng mênh mang, nước dâng đầy
Núi chìm xuống nước, nước tràn mây
Bàn tay tạo hóa sao khéo dựng
Cảnh đẹp thần tiên một chốn này.
Mùi tanh giặc thác còn đâu đó
Cỏ hoa sương khói vẫn còn đây
Ba quân tướng sĩ đều vui vẻ
Bữa tiệc biển khơi chén rượu đầy.
Trời tối dần, dưới thành phố ánh đèn bắt đầu lác đác hiện lên. Cầu Bãi Cháy càng rực rỡ hơn, cứ như một cung đàn đầy tình tứ nối hai bờ. Nhanh tay chụp vài tấm ảnh, tôi vội vàng xuống núi.
Đồng hành với tôi còn có đàn dê núi, tiếng bước chân thong dong lộc cộc gõ vào vách đá...
Theo DulichTuoitre
Nhìn từ khu du lịch Bãi Cháy, núi Bài Thơ dựng thẳng đứng với ba đỉnh vươn lên trời cao, chân ôm sát lấy thành phố. Chiều đông, nhìn lá cờ đỏ sao vàng bay phần phật trên đỉnh núi, thèm một chút gió lạnh trên cao và ngắm nhìn cảnh thành phố lên đèn, thế là tôi lên đường.
Nói đến Hạ Long không mấy ai không nghe nhắc đến núi Bài Thơ. Ngọn núi đá vôi sừng sững nơi cửa biển vừa là chứng nhân lịch sử, nơi triều đình xưa đặt trạm gác tiền tiêu canh giữ, đốt lửa báo động cho tàu thuyền (do đó có tên khác là Truyền Đăng), vừa mang màu sắc văn hóa tâm linh, bởi những phiến đá nơi đây đã lưu lại những câu thơ cảm tác bất hủ, một của vua Lê Thánh Tông, một của chúa Trịnh Cương và nhiều tao nhân mặc khách khác.
Tìm được đường lên núi chẳng phải dễ, biển chỉ dẫn vẻn vẹn vài chữ cạnh hàng bán chè khô, chỉ lên một cái ngõ nhỏ đi qua chẳng mấy ai để ý.
Tour leo núi Bài Thơ không được đưa vào khai thác du lịch rộng rãi, muốn lên được phải đi xuyên hơn 200m qua những nhà dân xây dựa cả vào chân núi. Sau khi ghé vào chùa Long Tiên, ngôi chùa linh thiêng dưới chân núi, thắp vài nén nhang, tôi bắt đầu hành trình của mình.
Nửa chặng đường đầu tuy khá dốc và quanh co nhưng vẫn dễ dàng với những bậc thang lát ximăng. Thời tiết mùa đông đã ảm đạm lại càng u ám hơn với những dây leo chằng chịt trên nền đá xám lởm chởm. Những góc hang lớn còn biển gỗ ghi nhận nơi đây từng đặt điện đài liên lạc trong kháng chiến.
Càng lên cao, khung cảnh thành phố sau lưng càng thu hẹp lại, khuất dần sau những cành cây. Con đường càng khó khăn hơn, chỉ là những phiến đá nhỏ xếp lô nhô trên đường mòn. Mồ hôi bắt đầu túa ra. Nhìn lên, thấy lá cờ đỏ hiện ra, xốc lại tinh thần bước nhanh hơn.
Đến bước cuối cùng, vừa đặt chân lên đỉnh, đột ngột cả khung cảnh rộng lớn hiện ra khiến tôi không khỏi choáng ngợp. Một bên là vịnh Hạ Long xanh mênh mang không thấy chân trời, một bên là thành phố xinh đẹp yên bình. Đứng ở đây, có cảm giác cả vùng trời Đông Bắc đều thu vào tầm mắt.
Mùa đông, màu nước không xanh ngọc bích rực rỡ trong nắng, nó lặng lẽ hơn phản chiếu những dãy núi trầm mặc. Dựa vào chân những đảo đá ven bờ là nhà lồng bè của ngư dân, thuyền cá ra vào nhịp nhàng tấp nập dưới bến Đoan, khu chợ Hạ Long.
Bên kia, phía Bãi Cháy, tàu thuyền du lịch nằm rải rác, có chiếc rẽ sóng vẽ lên những vệt trắng dài, còi tàu vang dội. Trong lùm cây xa xa thấp thoáng mấy con khỉ chuyền cành, gọi nhau chí chóe.
Tôi thấy dường như mình đang ở một thế giới khác, giống kẻ tu hành tìm chỗ xa lánh trần tục. Hít đầy lồng ngực cơn gió lành lạnh đầu đông, thật thanh thản và sảng khoái. Hạ Long, thành phố của tôi, nhỏ bé và yên bình nhưng mang trong mình hơi thở phóng khoáng của cả biển và núi rừng.
Biển rộng mênh mang, nước dâng đầy
Núi chìm xuống nước, nước tràn mây
Bàn tay tạo hóa sao khéo dựng
Cảnh đẹp thần tiên một chốn này.
Mùi tanh giặc thác còn đâu đó
Cỏ hoa sương khói vẫn còn đây
Ba quân tướng sĩ đều vui vẻ
Bữa tiệc biển khơi chén rượu đầy.
Trời tối dần, dưới thành phố ánh đèn bắt đầu lác đác hiện lên. Cầu Bãi Cháy càng rực rỡ hơn, cứ như một cung đàn đầy tình tứ nối hai bờ. Nhanh tay chụp vài tấm ảnh, tôi vội vàng xuống núi.
Đồng hành với tôi còn có đàn dê núi, tiếng bước chân thong dong lộc cộc gõ vào vách đá...
Theo DulichTuoitre
Suối Mơ Đại Lộc
Từ ngã tư Ái Nghĩa rẽ theo nhánh tây quốc lộ 14B khoảng 12km là bạn đã đến với khu du lịch Suối Mơ thuộc thôn An Định, xã Đại Đồng, huyện Đại Lộc, tỉnh Quảng Nam. Đây là một trong những điểm du lịch khá thú vị của huyện Đại Lộc.
Con suối bắt nguồn từ dãy Trường Sơn đại ngàn chảy vào sông Vu Gia được người dân địa phương đặt tên là An Định. Qua thời gian, con suối có vẻ đẹp thơ mộng và quyến rũ này được nhiều người đến tham quan, khám phá và ngỡ ngàng trước vẻ đẹp hoang sơ mà huyền ảo của những ngọn suối, những hồ nước nên đặt cho con suối cái tên đúng với vẻ đẹp của nó: Suối Mơ.
Con đường dẫn vào Suối Mơ không quá gồ ghề. Chỉ cần vượt qua một con đường mòn nho nhỏ là bạn có thể nghe tiếng chào mừng du khách của thiên nhiên nơi đây: tiếng suối róc rách, tiếng chim muông ca hát líu lo... Suối Mơ không có những viên đá màu sắc sặc sỡ với những hình thù khác nhau mà chỉ là những tảng đá, những hòn đá xù xì, thô kệch sẫm màu thời gian.
Đường vào Suối Mơ trải đầy những hòn đá cuội nhỏ nhắn vừa đủ để cho bàn chân của bạn tựa băng qua suối. Và những mảng đá to nằm cheo leo nơi sườn núi, nghiêng mình bên những thác nước là nơi thú vị cho bạn dừng chân nghỉ ngơi. Đi một đoạn nữa bạn sẽ gặp những dòng nước nhỏ len lỏi qua các vách đá, những mỏm đá.
Vượt qua đoạn suối trước mắt bạn là con đường món đất đá trải dài trên các triền đồi. Đây là con đường mòn dẫn bạn vào sâu bên trong Suối Mơ.
Có thấy được khung cảnh đó bạn mới hiểu được vì sao mà khi đến đây nhiều người mê mẩn và đặt tên nơi đây là Suối Mơ. Những ngày nắng ngâm mình trong lòng hồ tận hưởng cảm giác sảng khoái xua tan cảm giác mệt nhọc, cái nắng oi bức của miền Trung. Còn gì thú vị hơn khi ngâm mình trong dòng nước mát, được thả lỏng cơ thể nghe từng dòng nước luồn qua người và đứng dưới thác nước để cho từng đọt nước chảy xuống người nghe thấm vào từng thớ thịt và cùng bạn bè đùa giỡn trong làn nước mát...
Điểm đặc biệt nhất ở Suối Mơ là sự hòa hợp giữa suối và các vách núi. Để vào sâu hơn Suối Mơ bạn buộc phải bám theo các triền núi, qua những ngọn đồi nho nhỏ. Và phải vượt qua những tảng đá lớn mà nếu không khéo léo bạn sẽ rất dễ bị trượt. Men theo con đường mòn nằm cheo leo trên sườn đồi khoảng 100m bạn sẽ nghe rõ hơn tiếng suối chảy từ trong rừng sâu và gặp một hồ nước lớn hơn, quyến rũ hơn. Tại đây bạn cũng có thể bắt gặp những hang động nhỏ được tạo ra từ những khe đá vỡ hoặc từ những khe hở của các mảng đá lớn nằm kề bên nhau.
Thật thú vị khi cùng bạn bè ngồi vắt vẻo trên những tảng đá lớn dưới tán cây rừng trò chuyện hay thưởng thức một vài món ăn nhẹ và nghe những âm thanh thuần khiết nhất của thiên nhiên: tiếng suối róc rách, tiếng thác rầm rì, tiếng gió lao xao và tiếng chim muông thánh thót... Ngày tết, ngày Valentine thì Suối Mơ là địa điểm hẹn hò khá lãng mạn của nhiều cặp tình nhân.
Lần theo những tảng đá lớn, vào sâu bên trong bạn mới khám phá được vẻ đẹp tự nhiên của Suối Mơ. Một quần thể những đoạn suối nhỏ hiện ra trước mắt bạn với những hình dáng khác nhau. Những con nước cong mình luồn qua những khe đá tạo nên bọt nước trắng xóa. Hai bên bờ những triền núi bạt ngàn màu xanh với dây leo chằng chịt... Thi thoảng bạn sẽ bắt gặp những loài hoa dại vươn mình khoe sắc, tạo nên điểm nhấn giữa một màu xanh.
Đến với Suối Mơ bạn còn có dịp ghé thăm những điểm du lịch đầy tiềm năng khác của huyện Đại Lộc - một vùng trung du bán sơn địa còn khá nghèo nàn. Từ điểm du lịch suối Mơ chạy qua Cầu Mới là bạn có thể về với Suối Lim, ngược về Đại Chánh bạn có thể ghé thăm đập Khe Tân...
Theo DulichTuoitre
Con suối bắt nguồn từ dãy Trường Sơn đại ngàn chảy vào sông Vu Gia được người dân địa phương đặt tên là An Định. Qua thời gian, con suối có vẻ đẹp thơ mộng và quyến rũ này được nhiều người đến tham quan, khám phá và ngỡ ngàng trước vẻ đẹp hoang sơ mà huyền ảo của những ngọn suối, những hồ nước nên đặt cho con suối cái tên đúng với vẻ đẹp của nó: Suối Mơ.
Con đường dẫn vào Suối Mơ không quá gồ ghề. Chỉ cần vượt qua một con đường mòn nho nhỏ là bạn có thể nghe tiếng chào mừng du khách của thiên nhiên nơi đây: tiếng suối róc rách, tiếng chim muông ca hát líu lo... Suối Mơ không có những viên đá màu sắc sặc sỡ với những hình thù khác nhau mà chỉ là những tảng đá, những hòn đá xù xì, thô kệch sẫm màu thời gian.
Đường vào Suối Mơ trải đầy những hòn đá cuội nhỏ nhắn vừa đủ để cho bàn chân của bạn tựa băng qua suối. Và những mảng đá to nằm cheo leo nơi sườn núi, nghiêng mình bên những thác nước là nơi thú vị cho bạn dừng chân nghỉ ngơi. Đi một đoạn nữa bạn sẽ gặp những dòng nước nhỏ len lỏi qua các vách đá, những mỏm đá.
Vượt qua đoạn suối trước mắt bạn là con đường món đất đá trải dài trên các triền đồi. Đây là con đường mòn dẫn bạn vào sâu bên trong Suối Mơ.Vào Suối Mơ, khung cảnh hiện ra trước mắt bạn là thác Gieo xõa mái tóc trắng xóa ngày đêm tuôn trào những dòng nước trong xanh và mát lạnh. Thác Gieo sừng sững giữa mênh mang núi rừng. Những bọt nước trắng xóa tung đều va vào đá tạo nên những giai điệu khác nhau cho một trường ca giữa rừng xanh. Dòng nước từ trên cao dốc thẳng xuống lòng hồ thăm thẳm.
Có thấy được khung cảnh đó bạn mới hiểu được vì sao mà khi đến đây nhiều người mê mẩn và đặt tên nơi đây là Suối Mơ. Những ngày nắng ngâm mình trong lòng hồ tận hưởng cảm giác sảng khoái xua tan cảm giác mệt nhọc, cái nắng oi bức của miền Trung. Còn gì thú vị hơn khi ngâm mình trong dòng nước mát, được thả lỏng cơ thể nghe từng dòng nước luồn qua người và đứng dưới thác nước để cho từng đọt nước chảy xuống người nghe thấm vào từng thớ thịt và cùng bạn bè đùa giỡn trong làn nước mát...
Điểm đặc biệt nhất ở Suối Mơ là sự hòa hợp giữa suối và các vách núi. Để vào sâu hơn Suối Mơ bạn buộc phải bám theo các triền núi, qua những ngọn đồi nho nhỏ. Và phải vượt qua những tảng đá lớn mà nếu không khéo léo bạn sẽ rất dễ bị trượt. Men theo con đường mòn nằm cheo leo trên sườn đồi khoảng 100m bạn sẽ nghe rõ hơn tiếng suối chảy từ trong rừng sâu và gặp một hồ nước lớn hơn, quyến rũ hơn. Tại đây bạn cũng có thể bắt gặp những hang động nhỏ được tạo ra từ những khe đá vỡ hoặc từ những khe hở của các mảng đá lớn nằm kề bên nhau.
Nếu hồ tắm phía dưới là một vũng hồ rộng lớn thì ở trên này là một lòng hồ nhỏ, ở giữa và hai bên bờ là những mỏm đá lô nhô. Những dòng nước nhỏ luồn qua các khe đá chảy vào lòng hồ tạo thành dòng nước lớn rồi gieo xuống lòng hồ. Ngồi trên những mảng đá khoa chân xuống dòng nước, bạn cảm nhận cái mát lạnh và phóng tầm mắt ra xa nhìn cảnh quan tận hưởng cái không gian vô tận của Suối Mơ.
Suối Mơ không có những ngôi nhà tranh tre nứa để bạn nghỉ chân. Nhưng bù lại, Suối Mơ với những tảng đá lớn nhỏ khác nhau làm tăng thêm vẻ hoang sơ và dung dị.
Thật thú vị khi cùng bạn bè ngồi vắt vẻo trên những tảng đá lớn dưới tán cây rừng trò chuyện hay thưởng thức một vài món ăn nhẹ và nghe những âm thanh thuần khiết nhất của thiên nhiên: tiếng suối róc rách, tiếng thác rầm rì, tiếng gió lao xao và tiếng chim muông thánh thót... Ngày tết, ngày Valentine thì Suối Mơ là địa điểm hẹn hò khá lãng mạn của nhiều cặp tình nhân.Lần theo những tảng đá lớn, vào sâu bên trong bạn mới khám phá được vẻ đẹp tự nhiên của Suối Mơ. Một quần thể những đoạn suối nhỏ hiện ra trước mắt bạn với những hình dáng khác nhau. Những con nước cong mình luồn qua những khe đá tạo nên bọt nước trắng xóa. Hai bên bờ những triền núi bạt ngàn màu xanh với dây leo chằng chịt... Thi thoảng bạn sẽ bắt gặp những loài hoa dại vươn mình khoe sắc, tạo nên điểm nhấn giữa một màu xanh.
Đến với Suối Mơ bạn còn có dịp ghé thăm những điểm du lịch đầy tiềm năng khác của huyện Đại Lộc - một vùng trung du bán sơn địa còn khá nghèo nàn. Từ điểm du lịch suối Mơ chạy qua Cầu Mới là bạn có thể về với Suối Lim, ngược về Đại Chánh bạn có thể ghé thăm đập Khe Tân...
Theo DulichTuoitre
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)































